Thursday, 25 July 2013

Chuyện Hài Có Thật Khi Bác Tư Sang Tới Mỹ.

From: Chuyen Xe Thu <chuyenxethu@gmail.com>

Written by Hoang Tran | July 24, 2013 | 0 |
Những chuyến thăm lịch sử của các lãnh đạo VN tới Mỹ
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang được tiếp đón tại sân bay quân sự Andrew. Ảnh: TTXVN



SBTN SPECIAL: Nhạc phẩm TRẢ LẠI CHO DÂN (Official Music Video)



Published on Jul 22, 2013
Trước tình hình nhiều nhà đấu tranh nhân quyền trẻ đang bị bắt trong nước cùng dịp Chủ tịch CSVN ông Trương Tấn Sang gặp gỡ với TT Hoa Kỳ Obama vào ngày 25/7 sắp tới đây, cộng đồng người Việt khắp nơi tại Hoa Kỳ cũng đang rầm rộ chuẩn bị những cuộc biểu dương lực lượng, những cuộc vận động chính giới, và chiến dịch gởi thư cho Obama để kêu gọi chính quyền Hoa Kỳ đặt vấn đề nhân quyền trong lần hội kiến này với ông Trương Tấn Sang.

Trả Lại Cho Dân là một sáng tác của một nhạc sĩ ở Việt Nam, được một số anh em trong nước gửi đến cho đài SBTN và nhạc sĩ Trúc Hồ. Sau khi nhận được bài nhạc này, NS Trúc Hồ đã cùng một số ca sĩ của TT Asia thu âm gấp để có thể dùng tiếp lửa cho trong phong trào gửi thư lên Tổng Thống Barack Obama hiện nay.

Xin mời quý vị cùng chúng tôi mỗi người góp một bức thư, một tiếng nói cho NHÂN QUYỀN VIỆT NAM. Xin bấm vào đây để gởi thư: wwww.democracyforvietnam.net

Never Lose The Light Không Đánh Mất Lửa Tin



Nhóm Sưu Tầm Nhạc Đấu Tranh

♫ ♫ ♫ ♫ ♫ ♫♫ ♫
Nhóm Sưu Tầm Nhạc Đấu Tranh
Kính mời quý vị vào các ‘’links’’ sau đây để nghe nhạc:


1

Học Đi Em

Nhạc và trình bày: Nguyễn văn Thành

2
NEVER LOSE THE LIGHT 

Không Đánh Mất Lửa Tin

Nhạc đấu tranh Tây Tạng: lời Anh và lời Việt

http://youtu.be/YwOnjht3kZg

Trương Tấn Sang tới Washington trong chuyến đi thăm gây nhiều tranh cãi

Trương Tn Sang tới Washington trong chuyến đi thăm gây nhiều tranh cãi. Các dân biu Hoa Kỳ m hp báo ti quc hi đ bày t lp trường trước cuc gp thượng đỉnh Vit-Mỹ



http://www.youtube.com/watch?v=j0LA-1v5o9c&feature=em-share_video_in_list_user&list=PLgasypGCGRsT014vRNNsdf0HB6WkRjC0d


Thư Ngỏ Gửi Linh Mục Giuse Nguyễn Thuận

Thư Ngỏ Gửi Linh Mục Giuse Nguyễn Thuận, Chánh Xứ Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Tại Phoenix
Về việc: dựng tượng Hồ Chí Minh lên tượng đài Các Thánh Tử Đạo Việt Nam

Kính thưa Linh Mục,

ngày 19/06/2013 là ngày giáo hội Công Giáo Việt Nam cùng với giáo hội Công Giáo hoàn vũ hân hoan kỷ niệm 25 năm ngày đức giáo hoàng Gioan Phaolô II tôn phong 117 vị chân phước lên bậc hiển thánh, để toàn thể giáo hội tôn vinh các ngài với danh hiệu Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.

Trí thức bổng chốc thành sỏi đá, để lót đường cho Việt cộng dẫm nát miền Nam

Thưa quý vị trí thức được đào tạo dưới mái trường của các nước văn minh tiên tiến Pháp, Âu, Mỹ, Úc cùng các quốc gia phi cộng sản trên thế giới. Quý vị là lớp người mà ông bà ta thường có câu ví là “đẻ bọc điều”; là những người khi sinh ra nằm trong bọc như một lớp màng mỏng bao bọc có màu đỏ (điều) mà còn sống sót, không bị chết ngộp, bởi lớp màng bao phủ từ đầu tới chân, thì đứa bé là có số “ chân mạng đế vương” . Sau này sẽ “công thành danh toại, là bậc trí thức khoa bảng, tầng lớp thượng lưu trong xã hội.

Obama has 'candid' human rights talk with Vietnam leader

David Jackson, USA TODAY 1:20 p.m. EDT July 25, 2013


WASHINGTON -- President Obama said Thursday that he and his counterpart from Vietnam are committed to completing a regional trade agreement by the end of the year, but "differences" remain over human rights in the Southeast Asia nation.
Obama said he and President Truong Tan Sang had a "candid conversation" about human rights, including "the progress Vietnam is making and the challenges that remain."

Đoạn Video clip biểu tình "dàn chào" đầu tiên do đài SBTN-DC mới thực hiện

Đoạn Video clip biểu tình "dàn chào" đầu tiên do đài SBTN-DC mới thực hiện.  Phái đoàn CSVN trở về khách sạn tạm trú trong thời gian ở tại Hoa Thịnh Đốn đã bị đồng hương chúng ta, những người Việt Quốc Gia phản đối mạnh mẽ. 


Thư Gửi BẠN TA (July 26, 2013)


     








 "Thư Gửi BẠN TA" là một trang nhà gồm các bài viết của nhà báo Bùi Bảo Trúc dành riêng cho các độc giả trên mang lưới toàn cầu, xuất hiện đều đặn trên các báo Việt tại hải ngoại trong nhiều năm qua. Các báo Việt ngữ khác muốn phổ biến xin liên lạc trực tiếp với tác giả qua địa chỉ"tgbt@yahoo.com". Bản quyền thuộc tác giả, cấm ngặt trích đăng bừa bãi, cắt xén hoặc sửa đổi, xin trân trọng cám ơn.


Từ chuyện bộ bản đồ Hoàng Sa, Trường Sa 13.000 USD

5 tháng vùi đầu vào mạng ebay, kỹ sư Việt kiều bất ngờ về kho bản đồ cổ của phương Tây và Trung Quốc, cho thấy cực nam của quốc gia này chỉ giới hạn đến đảo Hải Nam…

5 tháng nửa cuối năm 2012, Trần Thắng vùi đầu vào máy tính trong phòng làm việc ở Mỹ. Không phải tìm kiếm, nghiên cứu thông tin cho công việc liên quan sản xuất động cơ máy bay mà anh đang làm cho hãng Pratt & Whitney của Mỹ. Mà để… mua bản đồ.

Xem hai cách đón tiếp....

From: Nhon Han <thongngan6872@yahoo.com>
Date: 2013/7/24
Chủ đề: Xem Hoa Kỳ đón tiếp hai cách: T.T.Ngô Đình Diệm và Chủ "Tịt" Trương Tấn Sang

Xem Hoa Kỳ đón tiếp hai cách: Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Chủ "Tịt" Trương Tấn Sang


Không kèn, không trống, không thảm đỏ, thảm xanh, không có 21 phát súng chào mừng, 19 phát cũng không, không Obama, không Joe Biden, không John Kerry, chỉ có Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam David Shear, và vài nhân viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, cùng đòan Việt vẹm đón tiếp Trương Tấn Sang và tùy tùng ở một phi trường quân sự ngoại ô HTĐ, thuộc tiểu bang Maryland."Tội nghiệp" và tủi thân cho ông chủ tịt quá.. 

VÃN CA

VÃN CA

Bên bờ quê hương ta ngồi ta khóc
Nhớ quê xưa tươi đẹp vô ngần
Nay xẻ núi lấp sông phạm vào di tích
Cung Vua phố cổ cũng xoay vần

Bên bờ quê hương ta ngồi ta than
Làng xưa no ấm với an nhàn
Nay đổi mới liền liền phát khiếp
Dân nghèo không có nổi khoai ăn

Bên bờ quê hương ta ngồi ta gọi
Người xưa đâu chẳng thấy vọng âm về
Lịch sử sửa rồi ai còn nhớ tổ
Đền đài xưa buông tiếng thở dài

Bên bờ quê hương ta ngồi ta nhớ
Người xưa ơi em lưu lạc nơi đâu
Những đợt sóng Thái Bình xô em ngã
Hình như trên sóng máu tuôn trào

Bên bờ quê hương ta ngồi ta ước
Vua nên người và quan hết đầu trâu
Lại họp triều nghiêm trang và nhân ái
Văn hiến xưa bền vững mãi ngàn sau

C.D.M.

Trung Quốc Ngàn Năm

Kim Nhung show va TS Nguyễn Xuân Nghiã 25/7/2013

Trung Quốc Ngàn Năm

VietBao (07/24/2013)   

Tác giả : Nguyễn-Xuân Nghĩa
Những nhập nhằng của Bắc Kinh và hiểu lầm của thế giới về Trung Quốc...

Wednesday, 24 July 2013

Trở về ... ???

Trở về ... ??? 

Khi cuộc chiến Quốc Cộng trên mặt trận Văn Hoá trở thành khốc liệt,
người VN tỵ nạn cần tránh những từ ngữ mang một ý nghĩa lửng lơ...
những danh xưng không xác định rõ thế đứng,
Chúng ta cần dứt khoát tỏ rõ hướng đi 
Chúng ta cần nói rõ với  bọn giặc đỏ
Người Tỵ Nạn chân chính quyết không chung lối
không chung đường với lũ ác gian
quyết không làm công cụ tuyên truyền cho chúng
Đứng cách xa chúng mà còn sợ vây mùi
cương quyết không tạo cơ hội cho chúng mon men gần gũi.
Ta dứt khoát không về lại quê xưa
khi màu cờ vàng chưa bay trên vòm trời rộng
Ta lại càng không lơ lửng
mời gọi người về nuôi sống lũ bạo tàn.
Quê hương nay là  chùm khế đắng
bởi lũ ác gian đang dâng tặng cho tàu
những khúc ruột ngàn dặm đang chắt đến giọt dinh dưỡng cuối cùng
để nuôi sống đám tư bản đỏ.
Tôi biết có người con gái
chị kiên cường nhỏ giọt nuớc mắt khóc thương cha từ nữa vòng trái đất
Chị không về VN khi cha chị qua đời
bởi xưa kia khi bước xuống thuyền
chị đã lạy cha mẹ nói câu vĩnh biệt.
Chị đã đặt tình quê hương trên mảnh tình riêng
Chị thà mang tội bất hiếu
nhưng quyết không về VN khi lũ lang sói còn kia.
Tôi ngậm ngùi và quý kính người bạn hiền
là thân gái mà cang cường không thua trang nam tử.
Chúng ta quyết chỉ trở về trong nhịp bước oai hùng
tay ta phất lá cờ vàng đã đẫm máu ông cha
to tiếng hát bài quốc ca VNCH yêu quý.
Không trở về khi non sông ngậm ngùi than khóc
Không trở về khi dân chúng đang sống oán hờn
Không trở về như đám ca kỷ Bạc Tần Hoài
Không trở về như những tên phản bội

Quyết KHÔNG TRỞ VỀ dưới màu cờ máu
Chỉ TRỞ VỀ trong ánh bình minh rạng rỡ
của quê hương đất nước Việt Nam Cộng Hoà.

LNTH
(viết từ cảm nghĩ của tựa đề "chiều thơ nhạc và ra mắt CD chủ đề TRỞ VỀ" do Biển Media Art tổ chức)

Điếu Cầy Tuyệt Thực

Điếu Cầy Tuyệt Thực


Dieu Cay 1

Từng phút một, hình hài đáng quý trọng ấy có thể giã từ chúng ta, làm thế nào loại trừ để khả năng đáng ân hận ấy không thể xảy ra, không được xảy ra?
Hà Sĩ Phu


Dù chưa bao giờ tuyệt thực nhưng cái đói thì tôi chả xa lạ gì. Lắm người Việt Nam (e) cũng thế. Mà nghĩ cho cùng thì đói ăn, thiếu mặc đều là những chuyện rất bình thường đối mọi công dân nơi đất nước theo chủ nghĩa cộng sản – chứ chả riêng chi ở xứ sở mình.
Chỉ có điều không bình thường là chúng tôi – những sĩ quan của quân lực miền Nam, phần lớn khi tuổi đời vừa mới đôi mươi – đã phải đối diện với sự đói rách một cách hơi quá bất ngờ và vô cùng khắc nghiệt.
Chúng tôi chỉ được chuẩn bị vài ngày thức ăn nhưng lại phải trải qua một chương trình cải tạo kéo dài đến vài năm, hoặc cả chục năm. Và chịu đói là bài học đầu tiên, cũng là bài học duy nhất mà chúng tôi được dậy, và đây cũng là bài học kéo dài mãi cho đến ngày … mãn khóa!
Ở vào hoàn cảnh này khi vớ được mấy củ khoai đào sót, một con nhái chậm chân, một nắm rau rừng cấu vội, hay một vốc gạo thừa – vét được sau những lần tạp dịch dọn kho – mà có sẵn cái lon Guigoz bên mình thì tiện lắm. Nó đòi hỏi rất ít nhiên liệu khi nấu nướng, và gọn nhẹ khi di chuyển hay hay cần cất dấu.
Hằng đêm chúng tôi đều được nghe giảng dậy về một cuộc sống mới không giai cấp, mình vì mọi người, mọi người vì mình, không ai bóc lột ai, mọi sản phẩm đều là của chung, làm việc theo khả năng và hưởng thụ theo nhu cầu … Chúng tôi tiếp thu tốt, thảo luận tốt, viết thu hoạch tốt, với tinh thần nhất trí rất cao về tất cả mọi khía cạnh tươi đẹp của cuộc sống mới.
Tuy nhiên, ngay sau đó thì mọi người đều lục đục mang cái lon Guigoz của riêng mình đi nấu nướng, rồi tìm một góc khuất ngồi cắm cúi ăn. Hay còn gọi là “sột sệt” theo như cách nói riêng của người tù Bùi Ngọc Tấn.
Kiểu sống này rõ ràng (ngó) hơi kỳ và đáng phải hổ thẹn!
Điều may mắn là đói mãi rồi cũng hoá quen thôi. Cùng lúc, thời gian đã cho chúng tôi cái khoảng cách cần thiết tối thiểu để nhìn lại chính mình, và thay đổi dần thái độ. Những bài học (trời biển) hằng đêm không còn được lắng nghe chăm chú nữa. Những cái lon Guigoz cũng bị dẹp bỏ từ từ, và chỉ còn dùng để cất dấu thực phẩm đun nước pha tra – nếu có.
Lần lượt, chúng tôi họp thành từng nhóm nấu nướng và “sột sệt” chung. Vừa ăn, vừa nói chuyện giễu về những nét khôi hài của chủ nghĩa xã hội và thế giới đại đồng – nơi mà nhà cửa không cần khoá, và của rơi không có người nhặt vì toàn dân không ai có nhu cầu cần thêm một cái cuốc hay cái … thẻ cử tri.
Cuốc, nếu hư, chỉ việc xin thay cái khác. Còn thẻ cử tri thì lại quá dầy, và cũng quá nhỏ, không tiện cho việc vệ sinh thân thể! Chúng tôi đã cố gắng khôi phục lại con người bình thường của mình, bằng những nụ cười lém lỉnh như thế, hằng đêm.
Tất nhiên, cũng có những chiến hữu … một đi không trở lại. Họ vẫn cứ tiếp tục sống lủi thủi và lặng lẽ với cái lon Guigoz của (riêng) mình. Họ trở nên cô đơn và lầm lũi. Họ đâm ra sợ hãi và nghi kỵ tất cả mọi người xung quanh. Họ không bao giờ cười nữa, dù chỉ cười chơi giữa đám bạn bè đồng cảnh. Họ đã tận dụng Chủ Nghĩa Ăn Gô để đối phó với Chủ Nghĩa Cộng Sản (Guigozism v.s Communism) như một phương cách để sinh tồn.
Chúng tôi, tất nhiên, không phải là những tù nhân đầu tiên của chế độ hiện hành. Hơn nửa thế kỷ trước, ngay sau khi nửa nước rơi vào tay của người cộng sản, cũng đã có không ít người phải đi … cải tù.
Tương tự như hoàn cảnh của chúng tôi, họ cũng bất ngờ phải đối diện với cái đói nhưng phản ứng của những bậc tiền bối (xem ra) đáng kính trọng hơn nhiều – theo như lời kể của người tù Kiều Duy Vĩnh:
 Chánh giám thị Nguyễn Quang Sáng tỏ ra quyết liệt hơn, cứng rắn hơn, dấn tới một bước nữa.Cấm triệt để làm dấu thánh trước khi ăn cơm. Nhưng lần này thì Nguyễn Quang Sáng phải chịu thua. “Ai cho các anh ăn?” chúng tôi. Chúng tôi cho các anh ăn chứ không có Chúa nào cho các anh ăn cả.” “Cấm cầu kinh, các anh vẫn lén lút cầu kinh vậy bây giờ trước khi ăn, tôi cấm các anh làm dấu. Các anh phải cảm ơn người cho các anh ăn. Đúng lắm, nhưng đó là chúng tôi đây chứ không có chúa nào hết. Không có con mẹ Maria, thằng Jê su nào cả. Biết chưa?” (Nguyên văn như vậy, tôi xin lỗi các vị phải viết đúng, không dám xuyên tạc, bịa đặt, báng bổ gì). Và đến bữa ăn. Quản giáo đứng đó. Mọi lần thì cửa mở, chúng tôi bê cơm vào trong phòng. Đóng cửa lại. Chúng tôi chia nhỏ từng xuất một và ăn. Không có sự hiện diện của ai cả. Nhưng hôm ấy, bê cơm vào, cửa vẫn mở, Quản Giáo đứng đó kiểm soát và nhắc lại lệnh cấm của Ban Giám Thị. Tất cả, cả tôi, không ai phải bảo ai, không chia cơm ra ăn. Đứng mãi chán, Quản Giáo đóng cửa lại đi về. Đến chiều, tù nhà bếp đến lấy thùng. Cơm canh vẫn nguyên. Cơm canh đều chia vào hai cái thùng gỗ to, chứ không chia thành một phần như ở xà lim. Buổi chiều, đích thân Chánh Giám Thị xuống, mọi việc lại diễn ra đúng như buổi sáng. Mặt tái vì giận dữ. Nhưng làm thế nào mà bắt họ ăn cho được? Không có khí thế hừng hực đấu tranh như những người Cộng Sản ở Sơn La, Côn Đảo tuyệt thực, không có hô khẩu hiệu, tất cả đều lặng lẽ ngồi im. Không thể dùng lưỡi lê và sức mạnh để nhét cơm vào mồm họ được. Họ không ăn, thế thôi. Không hò reo, không gõ bát, gõ đĩa, không ai diễn thuyết, kích động, yêu sách điều gì. Im lặng, ai ngồi chỗ ấy. Giám thị Sáng đứng đó, không một ai thèm nhìn vào mặt ông ta cả. Tất cả đều quay mặt đi chỗ khác. Giám thị Sáng đành phải ra về. ……………..

Sáng hôm thứ hai của sự tuyệt thực, tù lại khênh cơm lên.
Quản giáo lại đứng đấy để giám sát. Không ai nhúc nhích gì. Không ai ăn cả, kể cả tôi. Lúc ấy tu sĩ Chính đứng dậy cầm bát chia cơm canh của tôi ra cái thùng gỗ của nhóm năm người, tôi vẫn ăn cùng với tu sĩ. Tu sĩ Chính xúc vào bát của tôi, cơm canh đầy đặn và lặng lẽ bê đến trước mặt tôi.
“Đây phần của anh, anh ăn đi” và về ngồi lại ở chỗ mình.
Một lần nữa tôi lại xin các vị cố hiểu cho tôi và bỏ qua cho tôi.
Tôi không theo đạo Thiên Chúa và không làm dấu thánh bao giờ.
Tôi ăn. Hà tất gì tôi lại nhịn không ăn. Không có điều gì thúc đẩy buộc tôi bắt tôi không ăn cả.
Tôi nghĩ đúng như vậy.
Nhân cơ hội ấy. Quản Giáo bèn lên tiếng:
“Đấy các anh thấy không? Anh Vĩnh, anh ấy ăn cơm không cần làm dấu thánh. Có sao đâu nào. Anh ấy vẫn ăn được một cách ngon lành, thế thì tại sao các anh lại không ăn?
Các anh là đồ ngu dốt, cuồng trí, dại dột dám chống lại Đảng và Chính phủ.
Rồi các anh sẽ biết.”
Không một tu sĩ nào trả lời đáp lại.
Có tôi lên tiếng:
“Xin lỗi ông, chắc ông đọc lý lịch của tôi thì ông đã rõ, tôi không theo đạo nào cả? Phật không, chúa cũng không, mà lệnh của các ông thì chỉ có cấm làm dấu thánh trước khi ăn mà thôi. Tôi, tôi từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa làm dấu thánh bao giờ. Vì vậy tôi ăn có thế thôi.”
Đứng cho đến lúc tôi ăn xong. Quản giáo thấy trơ trẽn quá, quay gót khóa cửa ra về.
Đến buổi chiều không thấy mặt ai cả. Cả Giám thị, cả Quản giáo cả lính coi tù.
Tu sĩ Chính đứng dậy chia cơm cho một mình tôi. Tôi ăn.
Các đấng bậc và kể cả T.H Liệu cũng không ăn.
Hai ngày trôi qua.
Sáng hôm thứ ba tù khênh các thùng cơm canh nguội lạnh còn nguyên xuống nhà bếp và rồi lại khênh lên với cơm canh mới hãy còn nóng.
Không có ai đi kèm.
Ban Giám thị không.
Quản giáo không.
Khênh cơm canh vào buồng. Khóa cửa lại.
Chia đều.
Và các đấng bậc tu sĩ lại làm dấu thánh trước khi ăn.
Chẳng ai cười cợt, nói năng, hát hò, reo vui gì trước cuộc đấu tranh đã dành được thắng lợi lẫy lừng và vang dội đó 
Và cuộc sống của chúng tôi lại lặng lẽ trôi như thế cho đến khi tôi được về và các vị còn lại chết hết.
Viết tại Hà Nội, Ngày 1 Tháng 8, Âm lịch, năm 1994

Kiều Duy Vĩnh

Ông Kiều Duy Vĩnh qua đời vào năm 2012. Qua năm sau, trên trang Bauxite Việt Nam người ta đọc được một bản tin ngăn ngắn:
“Sáng nay 21/6/2013, sau khi gặp chồng mình tại Trại giam số 5, Thanh Hóa, bà Nguyễn Thị Dương Hà cho  biết do Trại giam số 5 Bộ Công an cuối cùng đã phải ra văn bản giải quyết đơn của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, nên từ 9 giờ sáng hôm nay ông đã kết thúc tuyệt thực. Từ nhà tù, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ gửi thư cảm ơn đến tất cả mọi người đã ủng hộ cuộc đấu tranh của ông.”
Tiếp theo đó là một bản tin khác của BBC, nghe được vào hôm 21 tháng 7 năm 2013:
“Ông Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày, hiện đã tuyệt thực sang ngày thứ 29 và ở trong tình trạng ‘rất yếu’.
Con trai ông Hải, anh Nguyễn Trí Dũng, vừa có cuộc tiếp xúc kéo dài chưa đầy 5 phút với cha mình hôm thứ Bảy 20/7 tại trại giam số 6, xã Hạnh Lâm, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An.
Anh cho hay ông Hải tuyệt thực là để phản đối việc Viện Kiểm sát Nhân dân Nghệ An không giải quyết đơn khiếu nại của ông. Lý do khiếu nại là ông Nguyễn Văn Hải bị quản lý trại giam ép ký vào một bản nhận tội và khi ông không ký thì bị quyết định biệt giam ba tháng.”
Điếu Cày
Ảnh: Dân Luận
Về những “tội danh” của Điếu Cầy, ông Hà Sĩ Phu đã bình luận như sau:
“Qua thực tiễn, nghiệm ra rằng chỉ có mấy ‘tội’ này là nặng nhất, bị nhà nước ta ‘ghét’ nhất: thứ nhất là tội xúc phạm đến tình hữu nghị 16+4 , hai là tội lập tổ chức ‘ngoài sự lãnh đạo’, ba là tội bướng – nhất định giữ khí phách, lương tâm và danh dự cá nhân, không chịu phục tùng. Ba ‘tội’ hàng đầu này Điếu Cày đều dính cả, trọng tâm là tội thứ nhất, nói nôm là ‘tội chống Tàu xâm lược!
Hơn nửa thế kỷ trước những tu sĩ công giáo đã thắng, sau một cuộc tuyệt thực để bảo vệ đức tin của họ, trong trại Cổng Trời. Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ cũng vừa thành công sau một cuộc tuyệt thực đòi bảo vệ nhân phẩm và sức khoẻ của tù nhân, tại trại giam số 5 –  Thanh Hoá.
Ở trại giam số 6, Nghệ An, cuộc chiến đấu của Điếu Cầy – rõ ràng – gian nan và phức tạp hơn. Ông không chỉ phải đối địch với cái nhà nước toàn trị hiện hành mà còn cả với đất nước “hữu nghị” láng giềng nữa. Ý chí của Điếu Cầy có thể dư nhưng thể lực của ông thì lại là chuyện khác:
Từng phút một, hình hài đáng quý trọng ấy có thể giã từ chúng ta, làm thế nào loại trừ để khả năng đáng ân hận ấy không thể xảy ra, không được xảy ra?”
Tưởng Năng Tiến