Friday, 14 February 2014

MẠNG LƯỚI TRUY TÌM TÀI SẢN BẤT CHÍNH CỦA CSVN

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 30.01.2014
 
Trong nhiều năm nay, CSVN cũng như CSTQ luôn luôn tìm cách chuyển tiền tham nhũng, hối lộ, và những tài sẳn cướp được từ những nguồn lợi quốc gia và từ quần chúng, thậm chí từ những người dân bần cùng nhất. Đó là những tài sản bất chính, phải săn tìm để chuyển trở lại cho quốc dân.
            Tuần vừa rồi chúng tôi đã viết bài về việc các Lãnh đạo CSTQ cho tản USD.100 tỷ vào hệ thống Offshore Funds, qua những Offshore Companies, để cất giấu. Các Lãnh đạo CSVN cũng đã theo lối ấy để tẩu tán tài sản.
            Hiện nay, việc tẩu tán tài sản ra nước ngoài được tiến hành với tốc độ cấp bách cho thấy rằng các Cơ chế Cộng sản như ở trong thời kỳ hấp hối. Chuyển tiền ra nước ngoài để dọn đường cho một cuộc hạ cánh an toàn: Tiền đi trước, Người theo sau! 
             Chúng tôi nhìn THỜI SỰ hiện nay trong khung cảnh ấy. Chúng tôi xin đăng lại bài đã viết về một VĂN PHÒNG TRUY TÌM TÀI SẢN CSVN BẤT CHÍNH mà chúng tôi đã viết từ lâu. Đăng lại để thúc đẩy Khối Người Việt Hải ngoại làm một mạng lưới truy tìm để có thể hồi phục những tài sản bất chính trở về cho Quốc Dân VN.
 

Công dụng của Thuốc Muối (Baking Soda)

 http://tongdomucvusuckhoe.net/wp-content/uploads/2014/02/Thuoc-Muoi-Thuoc-Tieu-Man-baking-soda.jpg
Công dụng của Thuốc Muối
(Baking Soda)
http://tongdomucvusuckhoe.net/wp-content/uploads/2012/10/post.gifPhân biệt giữa Thuốc Muối (baking soda) và Bột Nở (baking powder)
          Baking soda, hay sodium bicarbonate, tiếng Việt gọi là “Thuốc Muối”hay “Thuốc Tiêu Mặn” có mặt trên kệ bếp của nhiều gia đình cho việc nướng bánh và tẩy rửa. Nhưng nó còn nhiều công dụng khác mà bạn chưa biết đến để tận dụng.
          Chẳng hạn như bạn có thể dùng baking soda để lấy cái dằm ở ngón tayra một cách an toàn, hay bạn có thể dùng nó để làm kem đánh răng.
           Bạn có thể mua một hộp baking soda với giá 1 dollar. Nó là một trong những dụng cụ y tế rẻ tiền và an toàn nhất, vì vậy thật là có lý để bạn tìm hiểu về nhiều công dụng của baking soda. 

Canada quyết định ngừng cho người giàu TQ nhập cư

Bộ trưởng Jim Flaherty
Bộ trưởng Jim Flaherty đã thông báo quyết định ngừng chương trình visa
Chính phủ Canada quyết định ngừng chương trình visa gây tranh cãi cho người giàu ở Hong Kong và Trung Quốc nhập tịch từ năm 1986.
Quyết định này đã được ghi vào dự thảo ngân sách mới của Bộ trưởng Tài chính Jim Flaherty, được chuyển tới Quốc hội Canada chiều thứ Ba, theo báo Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng.

Trước đó một tuần, tờ báo có trụ sở Hong Kong này đã đăng tải một loạt phóng sự điều tra về chương trình nhập cư đã được thực hiện 28 năm nay.Hàng chục nghìn người giàu Trung Quốc còn đang xếp hàng như vậy sẽ không còn cơ hội di cư sang Canada, hồ sơ bị hủy và lệ phí được hoàn trả.
Tòa lãnh sự Canada ở Hong Kong đã thường xuyên quá tải về dòng người giàu từ Hoa lục sang đăng ký di cư tới Canada, khiến giới chức phải tạm ngưng nhận hồ sơ năm 2012.
Theo tường trình của bộ trưởng tài chính Canada, nhiều thập niên nay nước này đã thu phí quá thấp so với các nước khác trong khuôn khổ chương trình "di cư của các triệu phú nước ngoài".
Theo chương trình gây tranh cãi nói trên, người giàu nước ngoài với tài sản trên 1,6 triệu đôla Canada (1,45 triệu đôla Mỹ) mà cho chính phủ Canada vay đầu tư 800.000 đôla Canada không lấy lãi trong thời gian 5 năm thì sẽ được nhập cư lấy thẻ xanh, sau này được nhập tịch.
Vì thủ tục đơn giản và lệ phí thấp, chương trình này mau chóng được nhiều người đăng ký.
Tuy nhiên, cũng theo báo Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng, một chương trình tương tự ở Quebec, một tỉnh nói tiếng Pháp của Canada, vẫn còn đang được tiếp tục. Nhiều người Trung Quốc đang đăng ký tới Quebec để từ đó sang nơi khác ở Canada.
Bộ trưởng Flaherty cũng loan báo bãi bỏ một chương trình di cư quy mô nhỏ hơn dành cho giới doanh nhân.
Tổng cộng 59.000 đơn theo dạng đầu tư và 7.000 đơn dạng doanh nhân đã bị ngừng lại. 70% số đó, tức 46.000 người trong số đó là dân Hoa lục.

Chương trình vừa bị ngừng nói trên đã cho phép 185.000 người di cư sang Canada, trong đó hơn 30.000 là từ Hong Kong.

VÀI KỶ NIỆM VỚI CÔNG TY ĐẠI DƯƠNG - Chu Tất Tiến

Một đoạn đời của tác giả Chu Tất Tiến sau ngày 30 tháng TƯ năm 1975, là hình ảnh tiêu biểu cho  Quân, Dân , Cán, Chính VNCH đã và đang bị đảng csVN tàn bạo hành hạ, trả thù.
Tất cả đều bị trải qua những tình cảnh bi thương này, thế mà có những kẻ đã quên đi rồi những ngày uất hận mà quay về làm lợi cho chúng, mà làm hại cho cuộc đấu tranh của đồng bào trong nước và hải ngoại. Những kẻ này cũng tồi tệ và bất nhân không kém bọn vc và lũ "kách miệng" 30/4 hãm hại đồng bào miền Nam sau ngày giặc đến!
Nhớ lại mà lòng sục sôi niềm uất hận không bao giờ nguôi.
Vì thế chúng ta những người bị mất tất cả sau ngày 30 tháng TƯ 75 đen tối đó phải trường kỳ đấu tranh cho đến ngày đảng CSVN sụp đổ mà thôi.

Thiên Kim-PTKT.

Năm 1981. Đi tù “cải tạo” mới về, lên trình diện Phường, “con bé” Chủ Tịch, tên Mỹ (1), hầm hầm nhìn tôi, nói:

-Anh có việc làm gì chưa? Nếu không, thì chuẩn bị đi lao động xã hội chủ nghĩa 3 năm nữa. Thành phần như anh cần cải tạo nhiều.

Tôi nhìn “con bé” Chủ Tịch mà máu nóng trong người tôi dồn lên mắt. Đúng là đồ mất dậy! Mới năm nào…Khi ấy,“con bé” Mỹ mới có khoảng 13,14 tuổi gì đó, ở sâu bên trong hẻm, chưa biết vắt mũi cho sạch, vẫn thỉnh thoảng chạy qua nhà tôi, đứng nhìn vào nhà. Tôi vẫy con bé vào, và cho nó kẹo bánh hoài. Con bé nhe răng cười, nói ba tiếng “cám ơn chú” rồi chạy biến vào trong hẻm. Bây giờ, con bé lên làm Chủ Tịch Phường! Chừng như nhớ lại những ngày tháng đó, nó xấu hổ, nên phải lên mặt, ra cái điều ta đây. Tôi muốn chọc quê nó vài câu, nhưng nhớ lại, bọn Việt Cộng đâu có trái tim người, nói gì nó cũng chẳng cho lọt vào tai, uổng phí thời gian.

Tôi nghiến răng, cố hít hơi sâu vào lồng ngực rồi mới thở ra, nói bừa:

-Tôi sắp có việc làm rồi.

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc 14-2-2014

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc

Các bài viết hàng tuần của Nhà Báo Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta

Ngày 10 tháng 2 năm 2014
Bạn ta,
Mười mấy năm trước, trên một chuyến bay từ Washington DC đi California, để "ám sát" một ít thì giờ, tôi mở tờ báo của hãng hàng không Continental đọc ... chơi, thì thấy một đoạn viết bằng tiếng Cao Ly, chắc là về mấy biện pháp an toàn của chuyến bay, những gì cần làm khi máy bay gặp rắc rối.
Tôi nghĩ Đại Hàn oai thật. Tiếng của họ xuất hiện trên cả các ấn phẩm tìm thấy trên đường bay quốc tế. Đất nước họ phát triển, tiếng nói, chữ viết của họ vượt ra ngoài biên giới quốc gia, đi đến khắp nơi trên thế giới. Trông người lại nghĩ đến ta, không biết đến bao giờ tiếng Việt mà từ cụ Nguyễn Du đến cụ Phạm Quỳnh đều hết sức yêu mến sẽ đi được những bước như thế. Lúc ấy, tôi nghĩ các ông Tản Đà, Trần Tế Xương cũng hả dạ khi phải "vứt bút lông đi viết bút chì" như ông Tú Vị Xuyên, như cụ Nguyễn Khắc Hiếu đã phải miễn cưỡng làm, trong khi lòng không vui chút nào.
Nhưng nay, tiếng Việt, chữ quốc ngữ đã đi được khá nhiều bước ở ngoài nước Việt. Chẳng phải chỉ trên vài trang báo về an ninh trên các chuyến bay, mà cả ở nhiều nơi khác nữa.
Ở khu nhà tôi đang ở, ngay tại cổng vào, cũng có một tấm bảng viết bằng Việt ngữ. Nhưng mấy dòng chữ Việt ấy, đọc lên, suy nghĩ một chút, thì thấy nó cũng chẳng đem lại được bao nhiêu vinh hạnh cho những người vẫn thao thức về tiếng Việt, cho những người vẫn quan tâm và yêu mến "chữ quốc ngữ, chữ nước ta, con cái nhà đều phải học..." Tấm bảng ở cổng vào khu nhà tôi ở chỉ để nhắc những ai đi chợ, mang những chiếc xe của chợ về thì nhớ đem trả lại, đừng quăng đại ra đường. Giá như tấm bảng có kèm theo mấy hàng chữ Nhật hay Đại Hàn thì đỡ đau cho chúng tôi biết là bao nhiêu. Đằng này người ta "khuyên" người Việt (những người đọc được tiếng Việt thì không là người Việt thì là ai bây chừ?)

Thursday, 13 February 2014

Trà Mi: Trò chuyện với tác giả 'Còn cái lai quần cũng cạp'



Trong dịp Tết Giáp Ngọ này, cô Trang Lê, với biệt danh Bà Ngoại Xì Tin, vừa phổ biến đoạn clip nhan đề ‘Còn cái lai quần cũng cạp’ thu hút đông đảo khán giả mạng và nhận được sự tán dương nhiệt tình của các bạn trẻ Việt trong và ngoài nước.

Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị

Tác giả chụp ảnh với một lão nông ở địa phương, người có hơn 8 sào đất thuộc diện sẽ bị thu hồi, hôm 4.2.2014, trên con đường đất đỏ dẫn xuống biển (khu đất dự án nằm ngay trước mặt chúng tôi; sau lưng chúng tôi, cách gần 1km, là Hải đội 202, Vùng Cảnh sá
Tác giả chụp ảnh với một lão nông ở địa phương, người có hơn 8 sào đất thuộc diện sẽ bị thu hồi, hôm 4.2.2014, trên con đường đất đỏ dẫn xuống biển (khu đất dự án nằm ngay trước mặt chúng tôi; sau lưng chúng tôi, cách gần 1km, là Hải đội 202, Vùng Cảnh sát
Trong những năm qua, dư luận đã nhiều lần lên tiếng trước tình trạng người Trung Quốc, thông qua chiêu bài lập dự án kinh tế dưới nhiều hình thức khác nhau, đã chiếm lĩnh được những khu vực hiểm yếu về an ninh - quốc phòng trên cả nước trước sự “ưu ái” và “chủ quan” đến mức khó hiểu của những người có trách nhiệm.

Hà Nội 1950-1953 Ngọc Hạ: Hà Nội Ngày Tháng Cũ



Thân gửi các bạn người Hà Nội cũ để nhớ HàNội ngày tháng cũ 1950-1953 để sống lại với kỷ niệm trẻ thơ ngày nào!

Hoài niệm về VŨ - Mỹ Nga




Hoài niệm về VŨ
Cảm giác hụt hẫng đến khó tả vẫn thường chiếm ngự trong tôi mỗi khi nghe tin xấu về những người mà tôi từng yêu mến. Dù thời gian có trôi đi nhưng nỗi buồn mỗi khi nghĩ về họ vẫn bao vây tôi, nó còn kéo dài tưởng chừng như không vượt qua được. Nhưng cuộc sống vốn là vậy, ai rồi cũng có những ngày phải lìa xa những người thân yêu. Cũng chính vì hiểu được quy luật của tạo hóa nên cuối cùng cũng phải chấp nhận, dù cho trong lòng cứ mãi vấn vương.
Thật khó để có thể diễn tả được cảm giác mất mát này, sự nghẹn ngào khi đột ngột biết anh Hồ Quốc Vũ đã ra đi. Trong ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều tắt nắng đó tôi thấy như đôi mắt anh đang nhìn mọi người mỉm cười. Cuộc đời của anh Vũ đã có nhiều chuyến đi, từ quê hương nhỏ bé đến những miền đất, những xứ sở khác nhau trên trái đất này. Trong đám bạn bè cũ hoặc người quen, chỉ còn gặp nhau qua những lời thăm hỏi, cố nén nỗi xót xa. Vì cuộc sống mưu sinh, vì số phận cuốn đi, xa nhau rồi lại xa nhau mãi.
Ngày tháng cứ mịt mùng cho đến hôm nay, sự xót xa càng tăng gấp bội. Vẫn chưa hết nỗi bàng hoàng, tôi không muốn tin vào điều đang xảy ra.
Anh Vũ, bây giờ anh đã đến một nơi thật bình yên. Nhưng làm sao có thể vui khi mất đi một người mà ta từng có rất nhiều kỷ niệm của tuổi thơ. Từ đây sẽ không còn được nghe anh cười nói hồn nhiên trong điện thoại mỗi lúc nhắc lại thuở thiếu thời, sẽ không được nghe lời chúc nồng ấm ấy giữa sáng đầu xuân như năm nào, sẽ không còn ai để gọi là Vũ nữa, Vũ ơi! Chỉ biết cầu mong cho Vũ giữ mãi nụ cười vương vấn như nắng mai, chỉ biết mong Vũ thật an lành trong giấc ngủ ngàn thu đó.

Nhìn lại bức ảnh cách đây hai năm Vũ đã gởi cho tôi, nhìn Vũ và Lan cùng 2 con bên nhau, một gái và một trai, bốn người trong một gia đình thật viên mãn. Vũ từng tâm sự: “Với Vũ, hạnh phúc là được bên nhau, được chia sẻ cùng nhau nỗi niềm hay toàn tâm toàn ý là đủ toại nguyện rồi." Nụ cười của anh, đôi mắt của anh đã chứng minh cho một hạnh phúc hiện hữu. Hẳn Vũ và người thân của anh đã không ngờ và bạn bè cũng không ai có thể ngờ anh bạc mệnh như thế. Người ta hay nói về thuyết tài mệnh tương đố, về số phận, giờ thì tôi cũng tin vào điều đó vì Vũ vốn là người tài hoa. Số phận không giữ anh lâu trên cõi đời này, không cho anh được nhiều thời gian hơn nữa. Mà thời gian thì có ai sờ được hay nhìn thấy, chỉ có thể cảm nhận bằng tình thương thực sự. Anh nói xem, thời gian có phải quá lạ lùng không anh?
Trong ảo ảnh của hoàng hôn, của đêm đen và trong tiếng kinh cầu, tôi mơ hồ như anh đang bay trên đôi cánh để đến với bầu trời. Lúc này mọi người chỉ có thể gọi anh trong hoài niệm.
Ngày ấy chúng tôi cùng trong một nhóm du ca. Những du học sinh Việt Nam xa quê kết tình thân hữu và trải nỗi nhớ nhà nhớ quê qua tiếng đàn tiếng hát. Chúng tôi đi nhiều nơi để hát cho bạn bè người Việt Nam. Rồi lúc ngồi nghỉ ngơi trên sân cỏ của trường đại học nào đó, nói chuyện với nhau chúng tôi mới biết rằng Vũ và tôi đều cùng sống ở Di Linh vào thời tiểu học.
Trên mảnh đất cao nguyên thượng nguồn của sông Đồng Nai đầy sương và cũng đầy nắng ấm, với hoa cà phê màu trắng xóa như mây chiều và dã quỳ vàng rực như ánh mặt trời, Vũ và tôi đã từng học chung ngôi trường có tên là Tiểu Học Kinh Di Linh.
Vũ học trên tôi 2 lớp và là một học sinh ưu tú. Vũ học giỏi nên trong cái làng nhỏ bé này ai cũng đều biết. Cùng với tuổi thơ tươi đẹp mà trời đã ban cho, Vũ cũng không tránh được những sự nghịch ngợm rắn mắc như những đứa trẻ khác. Vũ thường hay giật rổ hoa mà tôi đã mất công hái cả buổi để sửa soạn rắc cho đẹp đường đi giống như hình ảnh trong những phim Ấn Độ chiếu trong chiếc hộp nhỏ trên chiếc xe đạp của ông hát bóng dạo mà tôi rất thích coi. Rồi Vũ cười khanh khách và nói: “ Con bé lai Nhật, con bé lai Phát Xít kia ơi, sao không lo học mà ham chơi vậy?” Lúc đó tôi thật là ghét Vũ.
Dù thế, chúng tôi cũng vẫn mỗi ngày đi học trên cùng một con đường, cùng đứng chào cờ mỗi buổi sáng, cùng tinh nghịch sau giờ học. Những đứa trẻ ham chơi này không chịu về thẳng nhà mà lại chui vào vườn người ta hái những trái cà phê chín đỏ bỏ vào miệng nhai, hút hết chất ngọt rồi phun hạt ra đầy đường, hoặc đi bẻ những quả bơ ăn ngon lành. Có khi còn ném đá cho những trái ca cao rụng xuống để cạp lấy cạp để vì bụng đói. Chúng tôi mỗi ngày đều diễn đi diễn lại những trò nghịch ngợm phá phách, cùng cất tiếng cười vui như bắp rang nổ, cùng la hò vang tận trời xanh, sau đó khi mọi thứ bị đổ xuống là chúng tôi cùng ùa nhau chạy.
Nhớ những lúc kéo lại nhà một cặp vợ chồng lớn tuổi ở hàng xóm xem họ rang cà phê, mục đích chính là để thở hít lấy mùi thơm ngất ngây của cà phê rang có pha bơ. Dù ưa nghịch đùa nhưng Vũ vẫn rất chăm học, cuối năm đều được lãnh thưởng trong khi tôi chỉ đứng nhìn...
Nhưng cũng nhờ Vũ chê tôi ham chơi và viết chữ xấu mà tôi trở nên chăm chỉ hơn. Câu chuyện bắt đầu từ lần tôi bị gai cào trầy xước bàn tay, máu rướm ra làm tôi hoảng sợ. Với đầu óc non nớt, lúc ấy tôi chỉ nghĩ đến chuyện trốn vào chỗ khuất rồi khóc vì không dám đến lớp, khiến cô giáo và ba mẹ tôi nháo nhào đi tìm. Hôm đó cả trường đều biết chuyện. Khi nhìn cặp mắt sưng của tôi lúc đó, Vũ đã dỗ dành và khuyên tôi đừng mải mê hái hoa bắt bướm nữa. Lời khuyên đó khiến tôi ngoan hơn, từ một con bé suốt ngày chỉ hứng thú với những trò chơi vô bổ, tôi đã biết lo và chăm học hơn xưa. Mẹ tôi còn nhờ thầy Viễn về kèm học thêm vừa dạy tôi viết chữ cho đỡ cua bò. Từ ngày ấy, tôi đã xem Vũ như người anh ruột thịt của mình. Để rồi lên lớp nhì lớp nhứt tôi cũng được lãnh những phần thưởng to tướng đầy sách vở và tự điển chứ không còn đứng ngơ ngáo nhìn Vũ và người khác lãnh thưởng nữa như lúc học lớp ba nữa. Con đường học tập cứ năm tháng dần trôi như tuổi hồn nhiên gắn liền với bảng đen phấn trắng. Rồi cũng không biết tự bao giờ, chúng tôi từ giã tuổi thơ của những trang sách, tập vở, xa những bông hoa cà phê đẹp như sương phủ trắng xóa đường làng. Vũ rồi đến phiên tôi lần lượt rời xa vùng Di Linh để ra thành phố lớn học, tất cả đám trẻ thời ấy đều tâm niệm sẽ cố gắng học hành để sau này như những cánh chim thiên di rời tổ ấm tung cánh vào đời.
Cũng không ngờ quả đất tuy lớn mà nhỏ, chúng tôi lại gặp nhau nơi xứ người sau một thời gian khá dài. Chúng tôi cùng cất tiếng ca, lúc trầm lúc bỗng, lúc như tiếng thì thầm của gió. Cũng có những lời hát gợi buồn: “ Thà như giọt mưa rớt trên tượng đá, rơi trên tượng đá, vỡ trên tượng đá ”.
Giọt mưa ngày ấy giờ đã tan cùng những hạt mưa khác để chảy thành sông suối hay hòa cùng biển lớn hoặc đã hòa cùng mây gió. Vũ đã đi thật xa. Không hiểu ở nơi xa ấy Vũ có còn cất giọng ca trầm ấm như xưa? Chỉ biết rằng kiếp này chúng tôi không còn gặp anh nữa, chúng tôi khóc tiễn một người đã yên giấc ngàn thu. Tôi nhớ về anh với những kỷ niệm trong sáng đã đi qua một thời thơ ấu. Nếu ai cũng biết được sẽ có ngày xa nhau vĩnh viễn như vầy, những lúc còn bên nhau, là bạn bè, là anh em, sao không thể hết lòng với nhau hơn nữa. Tuổi trẻ của Vũ đầy những lý tưởng cho quê hương. Có thể anh đã thực hiện hoài bão của mình, có thể ước mơ còn dang dở đâu đó nhưng tôi tin rằng anh đã sống có ích, đã làm con người đúng nghĩa. Và hơn hết anh đã là niềm tin cho mọi người. Vũ ơi! Cuộc sống tha hương chưa hết những chông gai, anh lại là người ra đi quá sớm. Trong không gian này tôi lại nghe tiếng hát của anh năm xưa rồi tôi lại muốn khóc. Anh để lại cho gia đình, quê hương và bạn bè nhiều tiếc nuối. Nhưng dù ở đâu, dù ở chân trời nào, hãy tin rằng mọi người luôn yêu thương và kính trọng anh.
Vũ ơi, bao giờ chúng tôi mới có thể quên được anh?
Mỹnga.
Texas 13/2/2014



Tai vạ cho "khúc ruột yêu thương ngàn dậm"

    Vụ án Nexus Technologies, một công ty kinh doanh xuất khẩu của 3 anh em ruột người Mỹ gốc Việt họ Nguyễn ở Philadelphia, bang Pensylvania, Hoa Kỳ, đang làm xôn xao dư luận ở Mỹ và Châu Âu.  

Hãng tin Mỹ AP và hãng tin Pháp AFP đều đưa tin này hàng đầu.  Toà án Philadelphia đã bắt đầu xử, nghe cáo trạng, lấy khẩu cung và điều tra sâu thêm, dự kiến đến tháng 7 sẽ có thể tuyên án.

   
 Vụ án này rất quan trọng vì vừa là một vụ buôn lậu lớn, vừa là một vụ rửa tiền lớn, còn thêm là một vụ hối lộ các giới chức Hà Nội.

Thơ tình Á Nghi: HIỀN… KHÔ

Khen gì, chẳng dám khen mình
Nhờ tuần trăng mật thưa trình vào thơ.


SỢ GÌ MƯA!

Anh cao… ráo, miệng ngọt ngào
Em hiền… khô chẳng ồn ào như anh
Cao bẫm sinh gặp hiền lành
Vậy mà duyên nợ em anh kết thành
Vậy mà… ướt át chữ tình!

Á Nghi, 13-2-2014.

TẤT CẢ HÌNH gửi từ: Doanhdoanh trucle k20

HỎI NHAU

-Trong tờ báo chắc có nhiều chàng đẹp
Cho nên em cứ cửa khép xem… người?
 
-Ai lại đem ngọn nến so mặt trời?
Tay sắt thép ai bì anh cho kịp?
Đi tàu hỏa hay máy bay, nếu gấp?
Chưa chắc gì xe lửa thua máy bay!
Tùy chặng đường, xe gắn máy cũng hay
Đi hay chạy vẫn đường ngay em bước!

Á Nghi, 13-2-2014.

MÙA XUÂN DỄ DÀNG TRỞ LẠI... Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh


Đoản văn của - Sơn Điền Nguyễn viết Khánh

Mùa Xuân năm đó, tôi trở lại đất Phù Tang đi tìm lại Haruko và bông mẫu đơn đỏ của nàng. Tôi nói mùa Xuân là nói theo lối Việt Nam, vì thật ra mùa Xuân ở Nhật Bản bắt đầu từ tháng Ba Dương lịch, nhưng bây giờ là cuối năm sắp đến ngày lễ Giáng Sinh, nên nói cho thật đúng đây là mùa Đông, vì tuyết đang phủ lên khắp miền Bắc nước Nhật. Riêng đối với tôi, chẳng cứ gì vào dịp gần Tết Dương lịch, nước Nhật bao giờ cũng ở vào mùa Xuân vì người con gái tôi yêu có tên là Haruko, viết theo chữ Hán là Xuân Tử.

Tôi đã đến Nhật Bản lần đầu tiên vào tháng 5 năm 1975. Những chàng trai nước Việt ngày nay bôn ba đi khắp phương trời thế giới sau khi Cộng quân chiếm được toàn bộ miền Nam. Tôi là một ký giả nhiếp ảnh, làm việc cho một hãng truyền hình Nhật suốt trong thời chiến tranh Việt Nam, nên tôi có may mắn cùng các ký giả Nhật lên được một chiếc trực thăng của Thủy quân Lục chiến Mỹ vào trưa ngày 29 tháng 4 năm 1975 để dọt ra biển và nơi tôi đến đầu tiên mấy ngày hôm sau tất nhiên là Nhật Bản.

Chiến tranh Bắc biên giới: “Nếu chúng ta không nói gì sẽ là mảnh đất màu mỡ cho xuyên tạc” (*)

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Vài hôm nữa là đến ngày “giỗ lớn” của dân tộc, đánh dấu 35 năm trận chiến Bắc biên giới với quân Trung Quốc xâm lược (17.2.1979 - 17.2.2014). Giữa lúc nhà nước “đảng ta” thậm thò thậm thụt chưa biết có chịu công khai, lần đầu tiên sau 35 năm nhân danh nhà nước làm “giỗ” trong vinh dự cho hơn 50.000 dân quân chiến sĩ đồng bào đã anh dũng hy sinh bảo vệ cương thổ quốc gia hay không?.

Chiều thứ Tư 12/2/2014, báo mạng của Hội Thông tin Khoa học và Công nghệ Việt Nam đăng chùm phóng sự của nhà báo Đào Tuấn về sự kiện chiến tranh biên giới xảy ra ngày 17/2/1979. Loạt phóng sự này gồm ba phần có tựa đề "Biên giới, hồi ức 35 năm""Đồng chí với nhau, ai nghĩ sẽ đánh nhau" và "Bia trấn ải - nơi tổ quốc được tô màu đỏ"; với nhiều phỏng vấn các nhân chứng của cuộc chiến biên giới ngắn ngủi nhưng bi tráng khốc liệt.

Tuy nhiên, chỉ vài giờ sau đó, các bài viết này đã bị gỡ bỏ và nay khi truy cập, người đọc chỉ thấy dòng chữ báo lỗi "Không tìm thấy trang".

Love Story - Minh Ngoc Piano - HAPPY VALENTINE - Duy Hân

"BIỂN YÊU BIỂN NHỚ - Nguyễn Thị Thanh Dương




Sáng nay Linh đi ngân hàng về đã thấy một chiếc xe lạ đậu trước sân nhà làm nàng ngạc nhiên không biết hôm nay thứ bảy ai đến chơi nhà mình mà không hề hẹn trước?

Vào đến phòng khách thì Linh ngỡ ngàng khi nhận ngay ra Hà đang ngồi đối diện với chồng mình, cả hai đang nói chuyện gì mà vui vẻ lắm…Lòng nàng bất chợt không vui.
Phong đứng lên nói với vợ:

- Em ơi Hà vừa đến thăm chúng ta…anh chưa kịp rót nước ra mời nữa.

- Chào Hà…để Linh lấy nước Hà uống nhé, Hà thích nước gì nhỉ?
Phong nhanh nhẩu:

- Cô ấy vẫn thích nước lạnh, có phải thế không Hà?

"Đất, người An Nam qua tranh bút sắt" (Pen pictures of Annam and its people)

Từ trên xuống dưới: Một chiếc ô tô được chở qua sông bằng đò/ Khoảng sân ở Hoàng thành Huế/ Thuyền đánh cá của dân địa phương.
Ấn phẩm "Đất, người An Nam qua tranh bút sắt" (Pen pictures of Annam and its people) được xuất bản ở Mỹ năm 1920, được số hóa và đăng tải trên trang web của thư viện ĐH Cornell, Mỹ.

AI LÀ LÍNH ĐÁNH THUÊ ? - Lê Duy San

Trong chiến tranh Việt Nam, bọn Cộng Sản Hà Nội tuyên truyền rằng lính Việt Nam Cộng Hòa là lính đánh thuê cho Mỹ vì chính Mỹ đã trả lương cho lính Việt Nam Cộng Hòa để đánh lại Quân Đội Nhân Dân của Hà Nội. Sự tuyên truyền này của Việt Cộng không phải chỉ có người dân quê ít học mới tin, mà ngay cả một số lớn sinh viên, trí thức cũng tin theo. Nhục nhất là ngay cả Nguyễn Cao Kỳ, một tướng lãnh của Việt Nam Cộng Hòa, đã từng làm Chủ Tịch Ủy ban Hành Pháp Trung Ương, một chức vụ như Thủ Tướng và Phó Tổng Thống thời đệ nhị VNCH cũng không ngượng miệng khi tuyên bố rằng quân đội VNCH là lính đánh thuê cho Mỹ.

Tháng 8 năm 1965, tại cuộc họp Bộ Chính trị BCH Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Mao Trạch Đông tuyên bố: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, gồm cả miền Nam Việt Nam, Thailand, Miến Điện, Malaysia, Singapore... Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản, xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy”. 






Đền thờ Lê Duẩn, Thủ Lãnh bọn lính đánh thuê Việt Cộng


Gần đây, chúng ta lại thấy ở Việt Nam có một đền thờ to lớn thờ tên Việt Cộng Lê Duẩn mà trên cổng chính của đền thờ có khẩu hiệu như sau: “Ta đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa và cả nhân loại
Vậy thì ai là linh đánh thuê ? Quân Đội VNCH hay Quân Đội Nhân Dân của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ?