Saturday, 22 February 2014

Đám đông chào đón bà Tymoshenko

Cựu Thủ tướng Ukraine, bà Yulia Tymoshenko, được hàng ngàn ủng hộ viên phe đối lập chào đón tại Quảng trường Độc lập sau khi được trả tự do.
Bà bị đau lưng và đã ngồi trên xe lăn để phát biểu trước đám đông.

BỆNH ĐAU THẮT LƯNG CÓ TRỊ ĐƯỢC KHÔNG? - Chu Tất Tiến

Có lẽ “Bệnh Đau Thắt Lưng” là căn bệnh gây khó chịu và phiền toái nhất của tuổi trung niên và tuổi già. Theo tài liệu trên Internet, ở nước Mỹ có tới 90% người đã từng bị đau thắt lưng. Hơn 50% bị đau nhiều lần và điều phiền nhất là tới 85% người bị đau mà không tìm ra cách chữa bệnh.  Mỗi năm, nước Mỹ này tốn tới 50 tỷ đô la cho việc điều trị bệnh đau thắt lưng, từ thuốc uống, thuốc chích, đến “vật lý trị liệu” và giải phẫu. Tuy căn bệnh này không làm chết người và cũng không bắt người bệnh phải uống thuốc hàng ngày như các bệnh cao mỡ, cao máu, yếu tim.. nhưng mỗi khi “trái gió, trở trời”, hoặc vô ý mà vặn mình sai, thì căn bệnh lại ập đến, làm mọi sinh hoạt hàng ngày phải ngưng lại, gây nên một nỗi bực bội, chán đời vô cùng, không kể những phụ nữ mang thai hoặc sau khi sinh, thường bị đau thắt lưng mỗi khi đứng lên hay cử động mạnh.
 

Nhìn lại sử liệu viết về Nguyễn Huệ Quang Trung và Gia Long Nguyễn Ánh

gia long- nguyen hue
Nguyễn Văn Lục
Lịch sử bao giờ cũng ở số nhiều.
Vì thế có thứ lịch sử của kẻ cai trị , kẻ cầm quyền và nhất là thứ sử của kẻ cầm bút mà đôi khi họ chỉ là thứ cung văn . Trong các chế độ tài đảng trị bây gìờ thì nhà sử học bị liệt vào hạng văn nô . Trong khi đó , lịch sử lại chỉ có thể xảy ra duy nhất một lần .
Phần còn lại của lịch sử được viết đi , viết lại nhiều lần tùy theo mỗi người và tuy theo mỗi thời kỳ .
Trong lịch sử Việt Nam có hai nhân vật lịch sử cách đây hơn 200 năm , người này người kia đã làm nên vận mệnh lịch sử Đại Việt là Tây Sơn Nguyễn Huệ và Nguyễn Ánh Gia Long . Vóc dáng và sự nghiệp của họ đã được huyền thoại hóa , được vinh danh hoặc đã bị bôi nhọ và bị người đời nguyền rủa tùy theo ngòi bút của các người viết sử .

Tường trình trận chung kết băng cầu phụ nữ tại thế vận hội mùa Đông Sochi 2014 - Phóng ... đại viên Nguyên Trần

hay bài học để đời NEVER GIVE UP
                                              
         Sau cùng rồi thì trận băng cầu phụ nữ lịch sử mong đợi của hai  kẻ thù truyền kiếp Mỹ và Canada cũng đã tới. Trận đấu diễn ra lúc 12:00 giờ trưa ngày thứ năm 20/2/2014  tại Sochi. Ngoài số cổ động viên , gia đình thân nhân của các cầu thủ tới tại Nga dự khán trận đấu, riêng tại Canada tất cả thành phố lớn nhỏ đều có những địa điểm lớn với màn ảnh vĩ đại để khán giả mua vé vào xem. Tại đại sứ Canada  ở Washington, tất cả nhân viên được phép nghỉ việc để tập trung vào câu lạc bộ xem trận đấu để ủng hộ cho đội nhà. Trước đó một hôm, nhận đi khám routine bác sĩ chuyên môn về mắt Dr Michael Miller, tôi vui miệng hỏi ông: “ bác sĩ nghĩ thế nào về trận băng cầu chung kết giữa Mỹ và Canada vào ngày mai” Ông nói : “ thật khó mà trả lời vì đội nào cũng giỏi cả nhưng chắc chắn là trận đấu hào hứng vì cuộc tranh tài giữa hai kẻ thù”
         Hiệp nhất(1st period): diễn ra trong sự dò dẫm của cả hai đội mặc dù Mỹ có phần áp đảo. Và kết quả là :
         Mỹ    0   -   0      Canada
         Hiệp hai:thì Mỹ bắt đầu thi thố tài năng mình bằng những đợt tấn công thần tốc làm hàng phòng thủ Canada giải vây vất vả nhất là thủ môn Shannon Szabdos đã xuất sắc cứu thua nhiều quả trông thấy.
         Phút thứ 7:10” nữ đấu thủ Stack bị phạt vì lỗi móc câu khúc côn cầu (hooking) , Canada được lợi thế chơi dư một cầu thủ (power play) nhưng suốt hai phút đã không đánh được trái puck nào vì hàng hậu thủ Mỹ thật vững chắc. Mỹ vẫn tiếp tục dồn áp lực vào đội Canada, và sau cùng rồi chuyện gì đến phải đến, phút thứ 11:57” , nữ đấu thủ  Duggan được chuyền từ trung tâm sân của Lamoureux đã sút chéo góc phải khung thành tung lưới của Shannon mở tỷ số trước cho Mỹ:
         Mỹ    1    -    0    Canada
Tới phút thứ 14:14”, Mỹ lại bị penalty vì Schelper truy cản trái phép (cross checking) phải ra bench ngồi trong hai phút. Trong suối thời gian lợi thế nấy, Canada không giữ được puck mà cứ bị Mỹ phá tuốt lên trên. 
         Hiệp ba: Vừa vào hiệp thì Mikkelson của Canada bị phạt vì chơi bạo (roughing) và tai hại thay là khi chỉ còn có 1 giây nữa là chấm dứt penalty thì Carpenter của Mỹ đang đứng ngay trước góc trái khung thành Canada nhận puck của Knight từ cánh phải sút nhẹ nhàng vào lưới ở phút thứ 2:01” môt cách dễ dàng:
         Mỹ    2     -    0     Canada          
      Đến đây, Canada như tỉnh mộng cố vùng lên với hy vọng san bằng cách biệt nhưng phải nhìn nhận hàng hậu thủ của Mỹ với thủ môn Jessie Vetter và những người đẹp phòng vệ Kacey Bellamy,Megan Bozek,Anne Schelper, Michelle Pichard đã bẻ gãy mọi cuộc tấn công của Canada . Thời gian cạn dần, cạn dần. Chỉ còn có 3 phút 26 giây phù du là chấm dứt trận đấu. Team Mỹ như cầm chắc chiếc huy chương vàng trong tay. Mọi người ái mộ team Canada gần như tuyệt vọng nhưng tâm trạng nầy lại không xảy ra cho 6 cầu thủ trên sân, họ vẫn kiên trì chiến đấu và nghị lực trì chí  của họ đã được tưởng thưởng. Ở phút thứ 16:34” bỗng có tin vui trong giờ tuyệt vọng (xin mượn lời tựa bản nhạc của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng), tiền đạo 22 tuổi Brianne Jenner người St Catharines(Ontario) nhận puck từ Meaghan Mikkelson sút nhanh qua hàng hậu vệ của Mỹ tung luới thu ngắn cách biệt giữa tiếng reo hò tở mở của các fans trên khắp thế giới mang niềm hy vọng mới cho toàn dân Canada.
         Mỹ    2     -     1     Canada
         Chỉ còn 83 giây nữa là mãn trận, thủ môn Shannon Szabdos được kéo vào bench để có dư thêm một cầu thủ với hy vọng gỡ huề(empty net). Vừa empty net mới có 14 giây thì cầu thủ Carpenter của Mỹ sút thẳng vào khung thành Canada từ xa, puck nhắm hướng đó lao vụt tới làm mọi người ủng hộ nín thở không dám nhìn nhưng may mắn cho Canada là puck trúng ngay trụ thành văng ra ngoài. Và sau đó, thần may mắn lại đến với đội Canada một lần nữa bằng cách gởi nữ thiên sứ tới. Nữ thiên sứ đó là cầu thủ 22 tuổi Marie-Philip Poulin từ Beauceville (Québec). Ở phút thứ 19:05”, thiên sứ Poulin nhận puck từ xa của Rebecca Johsnton đã thật bất ngờ sút puck qua vai của Vetter gỡ huề cho Canada giữa tiếng òa vở của hàng triệu con tim trong vui mừng tột độ.
         Mỹ    2     -     2     Canada
        

Đội Khúc Côn Cầu Nữ Canada huy chương vàng thế vận hội Sochi2014
         

Việt kiều tội nghiệp

....Có một chuyện không công bằng : về VN tất cả chi phí cho gia đình như đi du lịch, ăn uống Việt kiều phải lo, khi có cơ hội người VN qua ngoại quốc thì Việt kiều cũng phải bao hết. Ở VN bạn không chỉ bao cho người nhà mà còn bao cho cả bạn bè người nhà nữa. Khi bạn mời tiệc, người nhà dắt cả làng tới tham dự rất tự nhiên như người Hà Nội, có ai thắc mắc, câu trả lời rất đau lòng “Tiền Việt kiều mà, ngu gì mà không ăn”..... 

1)- Anh Tấn gửi tiền xây nhà cho mẹ ở miền quê vùng sông Hậu. Nhà xây xong mẹ gửi thư qua xin thêm tiền gắn máy lạnh. Anh thắc mắc tại sao nhà mẹ ở ngay bờ sông quanh năm gió mát trăng thanh, tại sao phải gắn máy lạnh. Anh phôn về hỏi cho ra lẽ. Cô em gái nhanh nhẩu trả lời: Mẹ bị huyết áp cao, và thấp khớp, bác sĩ nói phải ở nhà có máy lạnh thì mới khoẻ. Thương mẹ Tấn lại phải vay mượn để gửi tiền cho mẹ mua máy lạnh. Mẹ và em gái đâu có biết Tấn đang ở ké garage với người bạn. Trời nóng như lửa Tấn chỉ dám xài quạt máy mua từ chợ trời. Cuối năm Tấn về thăm nhà thấy mẹ mình nằm trên cái giường ngay phòng khách. Còn phòng ngủ có máy lạnh trên lầu vợ chồng cô em gái đã chiếm. Thấy vậy anh hỏi tại sao không để mẹ ở trên lầu. Em gái anh trả lời : mẹ bị huyết áp cao lên xuống nguy hiểm? Tấn tức quá kêu thợ tới đem máy lạnh trên lầu xuống gắn nhà dưới cho mẹ. Khi về Úc mấy ngày em gái anh gọi qua nói : “Vợ chồng em phải lên thành phố làm ăn, nên không có người chăm sóc mẹ, em đã kiếm người chăm sóc mẹ, mình phải trả cho người ta 100.000 đồng một ngày. Anh có nhiệm vụ gửi tiền về cho mẹ. Mấy tháng sau mẹ anh chết, dĩ nhiên anh phải lo tiền gửi về lo tang lễ cho mẹ. Anh muốn về lắm nhưng không còn chỗ nào cho mượn tiền để mua vé máy bay, căn nhà anh xây cho mẹ bây giờ em gái anh lấy không. 

Friday, 21 February 2014

Ăn lòng đỏ trứng gà không làm tăng cholesterol


Lòng đỏ trứng gà khôgn chứa nhiều Cholestérol  như người ta vẫn tưởng.
Lòng đỏ trứng gà khôgn chứa nhiều Cholestérol như người ta vẫn tưởng.

Thanh Phương
Có thể nói đây là một tin vui cho những ai khoái ăn sáng với món bánh mì trứng gà ốp la : ăn lòng đỏ trứng gà không làm tăng cholesterol, tức là không làm tăng nguy cơ mắc các bệnh tim mạch và nguy cơ béo phì.

Obama to host Dalai Lama at White House

File photo: President Barack Obama meets the Dalai Lama in the Map Room of the White House, 18 February 2010

China has been angered by previous meetings between the Dalai Lama (left) and Barack Obama


US President Barack Obama will meet exiled Tibetan spiritual leader the Dalai Lama on Friday, US officials say.
China has urged the US to cancel the meeting, saying it will "seriously impair China-US relations".
China describes the Dalai Lama as a separatist, while the spiritual leader says he only advocates greater autonomy for Tibet, not independence.
Officials say the US does not support Tibetan independence but is concerned about human rights in China.
The two men last met in 2011, in talks that angered China.
Tibet is governed as an autonomous region in China.
China has been widely accused of repressing political and religious freedoms in Tibet. Beijing rejects this and says economic development has improved Tibetans' lives.
'Respected leader'
Mr Obama will host the Dalai Lama in a private meeting in the White House Map Room on Friday morning, US officials said.


Mr Obama traditionally hosts foreign leaders in the Oval Office, so the decision to use the Map Room is viewed as an attempt to give the visit a lower-profile.
Caitlin Hayden, a spokeswoman for the National Security Council, said Mr Obama would meet the Dalai Lama "in his capacity as an internationally respected religious and cultural leader".
"We do not support Tibetan independence," she said, adding that the US "strongly supports human rights and religious freedom in China.
"We are concerned about continuing tensions and the deteriorating human rights situation in Tibetan areas of China."
Meanwhile, Chinese foreign ministry spokeswoman Hua Chunying said that Beijing was "firmly opposed" to the meeting.
"The US leader's meeting with the Dalai is a gross interference in China's internal affairs, a severe violation of codes of international relations and will seriously impair China-US relations," she said in a statement.
China had "already lodged solemn representations" with the US on the matter, she added.
In recent years more than 110 ethnic Tibetans - mostly young monks and nuns living in areas outside Tibet - have set themselves on fire in apparent protest against Beijing's rule.
The Chinese government accuses the Dalai Lama of orchestrating the protests, a charge he strongly rejects.
The Dalai Lama fled to India in 1959, after Chinese troops crushed an attempted uprising in Tibet.
He now advocates a "middle way" with Beijing, seeking autonomy but not independence.

Tâm Kinh - Lê Thiệp

Lời giới thiệu: Sau Chân Ướt Chân Ráo (CƯCR), Tủ sách Tiếng Quê Hương lại phát hành thêm một tập Ký nữa của Lê Thiệp mang tên: Lững thững giữa đời (LTGĐ). Khác với CƯCR, lần này LTGĐ chả có lời ngỏ, lời mở gì hết ráo, mở quyển sách  là vào ngay phần mục lục. Gặp nhau qua điện thoại, tôi “chào” Lê Thiệp: Ủa tại sao bây giờ lại “Lững Thừng Giữa Đời”, bộ anh hết “Chân ướt Chân ráo” như đã than rồi sao? Anh cười to đáp lại: Mẹ, sao ông hỏi khó thế, Lững Thững thì đã sao? có Lững Thững thì mới “ngắm nhìn thiên hạ  sự được chứ”. Tôi chỉ nghe cho qua chuyện vì tôi biết là anh cũng chỉ nói cho qua chuyện. Rồi tụi tôi bắt sang chuyện khác. 

Trong LTGĐ  và CƯCR có nói về ba ông sư, và tôi biết hai. Một là sư Triệt Học (Trần Đức Giang), hai là sư Thích Trí Hiền. 

Sư Triệt Học là đàn anh của tôi, trên tôi khoảng 5, 6 lớp. Sư cùng lớp với ông Thiệp, cá tính của hai người thì khác nhau một trời một vực. Một ông thì ngông nghênh, một ông thì thực tế. Trước biến cố 75, sư thuộc thành phần tạm coi là “thiên tả”, nhưng sau 30/4/75, sư tâm sự: “Phe kia, phe này, phe nào cũng được miễn sao dân hạnh phúc ấm no là quí. Nhưng xem ra bây giờ dân mình sống còn tệ hơn cả thời Pháp thuộc”. Qua nhiều hoạt động để cho “dân mình bớt khổ” (chữ của sư), tụi tôi đã hiểu nhau và sư giúp tụi tôi rất nhiều. Hiện nay sư vẫn còn khỏe mạnh, rày đây mai đó làm nhiều công tác phật sự giúp cho người Việt ở đây.

Còn sư Trí Hiền thì tôi biết vào khoảng năm 1977, lúc đó ông đang trụ trì tại chùa Đông Hải (Tokai) ở quận Shinagawa Tokyo, nghe tin có người vượt biên, sự đến thăm và tôi gặp sư ở trại tị nạn. Kỷ niệm với sư thì nhiều, nhưng nhớ nhất là tại Kamakura, nơi có trại tạm cư người tị nạn của cơ quan công giáo Caritas. Cuối năm 1977, sư nhờ tôi nói với người trách nhiệm là thầy Phan: sư muốn đóng góp vào việc tổ chức… mừng lễ giáng sinh cho đồng bào mới tới, tôi tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên, sư cười: có gì đâu anh, gần ngày lễ lớn nào thì mình tổ chức lễ đó mà, tôn giáo nào cũng dẫn người ta vào đường ngay lẽ phải thôi. Một lần khác khá khuya, sư phone cho tôi và muốn về nhà… tôi ngủ vì bị ông sư trụ trì cấm cửa không cho vào chùa (mặc dù sư là thứ 2 trong chùa), vì “tội” đã …. trốn chùa đi họp hành “âm mưu” với người tị nạn làm “chính trị”. Ông bị sư trụ trì mắng sa sả vì cảnh sát cứ tới chùa hỏi chuyện của sư, và lần nào ông cũng im lặng “nhận tội”. Sau đó, sư sang Hoa Kỳ. Khoảng năm 1980, trong chuyến “rong chơi” Mỹ Quốc, lúc đang ở nhà Lê Thiệp ở Connecticut, tôi điện cho sư ở Texas hay Houston (lâu quá tôi quên mất), tôi nửa đùa nửa thật  “sao ra đi mà không bảo gì nhau”, sư cười và im lặng, tôi hỏi thêm vài câu, sư trả lời: Khuê ơi, cứ chửi đi, tôi đang nghe đây. Tôi bỏ các ông “trốn” sang đây, tệ quá phải không? Sư nói như vậy là vì sư biết, thời đó anh em ít ỏi như tụi tôi rất cần những người có lòng như sư hướng dẫn. Thấy sư nghẹn lời, tôi chảy nước mắt. Sau này tôi mới biết lý do sư sang Mỹ qua bài viết “Nhớ sư ông Trí Hiền” của Lê Thiệp. Sư mất năm 2010. Mong sư an nhiên tự tại nơi cõi ấy. 

Cũng trong LTGĐ, bằng
một giọng văn hóm hỉnh pha nhẹ bông đùa, Lê Thiệp đã đi thật sâu và thật nhẹ nhàng vào những giá trị thực tiễn của Phật Học qua các mẩu đối thoại với một sư gốc lính khác mà đầu tiên tác giả cũng chưa biết là ai. Xin mời quí vị theo dõi câu chuyện đến cuối sẽ thấy có nhiều điều lý thú.
Vũ Đăng Khuê

Tâm Kinh
Lê Thiệp

              Lễ phát tang của bà cụ mẹ ông bạn ở chùa Giác Hoàng đường 16 xem ra đông ra phết, phần vì gia đình lớn, phần vì ông bạn là người quảng giao. Hai vợ chồng tôi trịnh trọng thắp hương vái bàn thờ xong lui ra nhường chỗ cho người khác. Căn phòng không rông lắm và tôi từ bị đẩy ra ngoài hành lang lúc nào không biết. Đứng lớ ngớ thấy vợ tôi vẫn mặt nghiêm và buồn nói chuyện với những người trong tang quyến tôi đi hẳn ra phòng ngoài ngồi. Thấy trên giá có để một lô sách tiện tay tôi rút và vớ được cuốn Nghi Thức Tụng Niệm. Cuốn sách bìa cứng màu đỏ chữ mạ vàng còn mới tinh, bên trong chữ in khá lớn có lẽ cỡ 12 để cho phật tử nào già nua mắt kém cũng có thể đọc được. Đây là điểm son của chùa chiền Việt Nam vì thỉnh thoảng đi lễ nhà thờ thấy thánh kinh in chữ nhỏ li ti. Đang lật qua lật lại mắt liếc mấy câu chú ..tà ha tát nị …thì có tiếng chào :

Người chiến binh cuối cùng - Vũ Đăng Khuê

Năm 2011, khán giả tại Nhật đã được xem phim “The Last Samurai” (Taiheiyou no kiseki: Fokkusu to yobareta otoko: Kỳ tích của Thái Bình Dương, người đàn ông được gọi là Fox) của đạo diễn Hirayama Hideyuki (khác với phim cũng cùng tên do tài tử Tom Cruise đóng vai chính). Phim kể lại câu chuyện của một tướng Nhật Bản tên Sakae Oba đã chiến đấu tại Saipan từ năm 1944, khi nghe tin Nhật đầu hàng vào tháng 9/1945 ông tướng này đã trốn vào rừng, tiếp tục chỉ huy 47 người lính và một nhóm người dân địa phương, liên tiếp mở các cuộc tấn công du kích khiến lính Mỹ vô cùng khiếp sợ và đặt cho ông biệt danh "The Fox". 

Không biết đạo diễn Hirayama Hideyuki đã lấy hình ảnh của nhân vật nào mà dựng thành phim? tuy nhiên đã có một điểm vài tương đồng với một nhân vật vừa tạ thế tại Nhật Bản vào ngày 16 tháng 1 năm 2014 vừa qua, người được báo chí Nhật Bản mệnh danh là “chiến binh cuối cùng của thế chiến thứ hai”, và cũng là người được một website của Trung Quốc tên “ifeng” (鳳凰網), luôn luôn hằn học chỉ trích Nhật Bản đã nhận định: “Ông là một quân nhân đích thực”“cả thế giới phải học hỏi tinh thần của người chiến binh này”. Ông là người thế nào và đã sống ra sao? Xin mời đọc tiếp.



Trung Quốc sẵn sàng cho một cuộc chiến «ngắn, gọn» với Nhật

Nany China Chiến hạm Trung Quốc đi qua eo biển phía Bắc Nhật Bản, sau khi tham gia tập trận với Nga - Reuters / China Daily
Nany China Chiến hạm Trung Quốc đi qua eo biển phía Bắc Nhật Bản, sau khi tham gia tập trận với Nga - Reuters / China Daily

Trọng Nghĩa
Các cuộc tập trận gần đây của Trung Quốc đã cho thấy rằng nước này đang chuẩn bị một cuộc chiến tranh ngắn với Nhật Bản nhằm đánh chiếm các hòn đảo đang tranh chấp ở Biển Hoa Đông. Trên đây là lời báo động của một quan chức tình báo Hải quân Mỹ được nhật báo Washington Times số đề ngày 19/02/2014 tiết lộ.


ĐÀI PHẬT GIÁO VIỆT NAM

 
 
Xin qúy thính giả vui lòng chú ý Đài Phật giáo Việt Nam thay đổi giờ và làn sóng phát về Việt Nam. Xin quý vị tìm nghe tại làn sóng ngắn 31 thước, 9930 Ki lô Hertz từ 19 giờ đến 19 giờ 30 mỗi tối thứ Sáu. Kính mong quý thính giả hoan hỉ viết thư về Đài cho biết tình hình bắt đài có trở ngại, hay khó khăn gì không, để Đài kíp hoàn thiện.

Từ Đỉnh Cao xuống Đít Tàu

Đảng là em út Anh Hai
Xin đừng trách đảng nhảy ca Ngày Buồn
Buồn kia là của nhân dân
Nhảy ca này đảng chào mừng Anh Hai...

Không riêng gì người Việt Nam mà cả thế giới hẳn phải ngạc nhiên thắc mắc: mới ngày nào “đảng ta” tự hào mình là đỉnh cao, nào là cái nôi nọ, phẩm giá kia, nào là đánh bại tên đế quốc sừng sỏ nhất thế giới, cớ sao nay lại hạ mình dưới đít Tàu múa nhảy ca hát cha cha cha nhạc Trung Hoa đú đởn dưới chân tượng Lý Thái Tổ trong ngày kỷ niệm giặc phương Bắc tràn qua biên giới tàn sát đồng bào Việt Nam cách đây chỉ có 35 năm như vậy?

“Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu”! Nhớ lúc xưa còn chỗ dựa vào Liên Xô, Đông Âu Cộng Sản, dựa vào người dân Việt cả tin nơi “lý tưởng giải phóng dân tộc” mà chẳng hay thực chất cuộc chiến “ta đánh Mỹ là đánh cho ông Liên Xô, ông Trung Quốc”; chỉ nghe bác Hồ “ra đi tìm đường cứu nước” mà không biết “bác” trở về nước với sứ mạng có ăn lương của một điệp viên cho CS quốc tế theo lệnh Staline, nên “bác” mới dám to gan hỗn xược với Đức Thánh Trần,“tôi đưa năm châu đến đại đồng”; “bác” cứu nước khỏi đô hộ Thực dân Pháp để tròng cả dân tộc này vào thòng lọng độc tài CS. “Oanh liệt” nhờ dựa thế ngoại bang và lừa mị giỏi đồng bào mình; dựa vào bọn phản chiến ngu muội đứng về phe kẻ cướp thay vì phía nạn nhân, và ngay cả một số đứng đầu tổ chức tôn giáo thế giới cũng bị hoa mắt trước mánh lưới tuyên truyền của khối CS cùng luận điệu một chiều của đám truyền thông phương Tây bất lương...

Nhưng nay thì những chỗ dựa ấy đã cùng chung số phận với Bức tường Bá Linh, đã sụp đổ tan tành.

Ngày “ông” Liên Xô còn khỏe mạnh, mới chỉ mình “bác” Staline chết mà đảng ta đã khóc hơn cha chết  “Thương cha thương mẹ thương chồng. Thương anh thương một, thương Ông thương mười”, huống chi “ông” Liên Xô ngủm cùng đồng chí thế giới CS theo về với giun thì đảng ta chẳng còn biết than với ai bèn quay ra khóc thương mình rồi quay sang ôm chân “anh cả” Khựa mà dựa. Thế là cả bầy đoàn kéo nhau đi hội nghị Thành Đô 1990 để đưa cả nước vào vòng Bắc Thuộc lần nữa, như lời ngoại trưởng phe ta Nguyễn Cơ Thạch.

Cách đây 1930 năm (1084) Vua Trần Thánh Tông triệu tập các bô lão cả nước trước thềm điện Diên Hồng để hỏi ý kiến nên hòa hay nên chiến khi quân Mông sang xâm lăng Việt Nam lần thứ hai và cả vua tôi đồng thanh “quyết chiến, thề quyết chiến” chống lại quân thù.

Còn bây giờ thì bô lão toàn là “phản động”, trí thức lương thiện thì “thù địch”, nhân dân thì “bị bọn xấu lợi dụng” đi kêu oan khắp nước... Đảng biết dựa vào ai để bảo vệ giang sơn.

Nhưng giang sơn là gì? Há chẳng thấy “Mừng Đảng, mừng Xuân”, mới tới phiên “mừng Đất Nước”? Giang Sơn bây giờ là hàng thứ yếu. Thà mất Nước chứ quyết không mất đảng.

Để không mất đảng, đảng chỉ còn con đường duy nhất là từ đỉnh cao tụt xuống chui vào đít Tàu. Ai chửi gì mặc kệ. Vì Không gì quý hơn chỉ 16 tay, mà bọn chống phá tổ cò gọi là “người không ra người, ngợm không ra ngợm”, ngồi trên đầu trên cổ, nắm trọn quyền sở hữu sinh mạng, tài sản của 90 triệu người dân Việt, cùng toàn bộ tài nguyên đất nước; muốn dâng cho ai thì dâng, muốn bán đi đâu thì bán.

Dân chửi gì thì chửi, đảng cứ đường đảng đảng đi. Đường liếm trôn Tàu Khựa.


ĐỊNH MỆNH TỰ HỦY DIỆT CỦA MÔ HÌNH KINH TẾ XHCN - NGUYỄN PHÚC LIÊN

            Mô hình Kinh tế dựa trên Tập quyền Chỉ huy như ở Trung quốc và Việt Nam, gọi là định hướng XHCN, để lộ cái bệnh hoạn của mình từ những năm 2010-2011 khi mà cuộc Khủng hoảng Tài chánh/Kinh tế Thế giới làm tụt giốc mãi lực của những Thị trường tiêu thụ lớn như Hoa kỳ và Liên Au. Từ đó, cái bệnh hoạn mỗi ngày mỗi trở thành trầm trọng cho đến hiện tình tác hại lên đời sống của quần chúng dân nghèo. Cái bệnh hoạn này tự phát sinh từ chính chủ trương Kinh tế Tập quyền Chỉ huy đã là định mệnh tự hủy diệt mà chính Lý Luận của Karl Marx hé cho thấy.

Thực vậy, Mô hình Kinh tế Tập quyền Chỉ huy đã cáo chung với Nga và Đông Âu. Trung quốc và Việt Nam vẫn bấu víu lấy nội dung của mô hình, mà chỉ thêm cái đuôi “định hướng XHCN“ vào Kinh tế Thị trường để đánh lừa thiên hạ. Nội dung vẫn giữ chủ trương độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế mà chúng tôi gọn lại là Mô hình Kinh tế XHCN.

           

ANH HÙNG THỜI ĐẠI - Thiên Kim




Lê Quốc Quân , anh hùng thời đại
Từ bỏ tiện nghi vật chất, xa gia đình
Một Luật sư tăm tiếng, đạo đức lẫy lừng
Với tài năng thiên phú anh làm giầu đâu khó
Nếu có dã tâm như bọn  Cướp Sạch (CS) đỏ trâu chó
Anh sẽ giầu to có của để của ăn
Nhưng không, anh đã sống theo mười điều răn
Của người KITÔ hữu một lòng vì đạo nghĩa
Tranh đấu Nhân quyền cho đồng bào thương khó
Đòi hỏi Tự do đã không có từ 70 năm
Từ khi đảng Cướp Sạch đến hoành hành
Trên đất nước đã bao đời đau khổ
Cộng sản Việt mang về cho Quê hương toàn vỡ đổ
Bao đớn đau, chết chóc, uất hận tang thương
Lê Quốc Quân đã cùng những nhà Dân Chủ kiên cường
Quyết đạp "run sợ" trước bạo tàn điên cuồng  Cộng phỉ
Đấu tranh nguyện tới hơi thở cuối không ngừng nghỉ
Dâng núi sông, bức tâm thư anh đã gửi Quốc dân
Ngày ra tòa lãnh bản án vô nhân
Anh đã hao gầy vì bạo tàn vây hãm
Anh phải sống! 
Để cùng toàn dân nhìn ngày chiến thắng
Đảng Cộng sẽ rụi tàn như tro bụi nơi vực sâu
Ngày đó chúng ta không còn mong đơi qúa lâu
Ngày mai thôi
Đồng bào ơi! Ta cùng nhau mừng nhé!
Ôi !  Một Ngày cờ Vàng tung bay ngạo nghễ !
Xuân Quê hương, hoa  Dân chủ nẩy bung mầm
Cùng đua sắc với mai đào nở rộ tưng bừng
Như trăm triệu trái tim vui nở tung trong lồng ngực...


Thiên Kim






Thursday, 20 February 2014

TỪ TRẠI TÙ RA BIỂN KHƠI - Phạm hoàng Chương

Tôi quen Khoa ở trại tỵ nạn Chimawan, Hongkong, cuối 1983, ghe hai đứa cùng vượt biên xuất phát từ Nha Trang, Bình Thuận cùng một thời điểm tính qua Phi mà bị bão thổi lên Hongkong, nhưng anh và tôi sĩ quan khác ngành nên không thân nhau mấy. Khoa tánh xuề xòa, trước làm Tình báo bên An ninh quân đội, nên phái đoàn Mỹ tin cậy, giao anh nhiệm vụ kiểm tra coi ai là lính thiệt, ai là lính giả khai man để được đi định cư Mỹ.

Anh Hùng, người tổ chức vượt biên cho tôi tháp tùng năm đó là đại úy CTCT, ngày xưa ở tù ngoài Bắc tám năm, còn Khoa tù tám năm Campuchia, nên hai người này cùng cảnh ngộ mới thật là thân nhau. Qua Mỹ, hai người lại tình cờ ở gần nhau, người Orange County, người Long Beach. Anh Hùng bán địa ốc, Khoa làm thầu khoán xây cất sửa nhà, sửa điện, plumbing, ráp cửa garage, thay bồn nước nóng, cắt cỏ...cái gì cũng biết.

Đọc Báo Vẹm 360 do Hoàng Tuấn và Nguyên Khôi thực hiện

Lê Mai - Một ngày và 35 năm

Henry Kissinger (hình: internet)
MỘT NGÀY đầu tháng 7 năm 1971, Henry Kissinger – bấy giờ là cố vấn an ninh quốc gia bên cạnh Tổng thống Hoa Kỳ, bí mật đáp phi cơ đi Trung Quốc nhằm chuẩn bị cho việc khai thông quan hệ Trung – Mỹ. Ngoại giao bóng bàn trước đó đã dẫn đến chuyến đi này của ông ta. Tới Pakistan, để giữ bí mật, ông ta cáo bệnh, lui về nơi nghỉ của Tổng thống Pakistan Yahya Khan rồi sau đó lên phi cơ bay thẳng tới Bắc Kinh.

Lê Diễn Ðức - Những khoảng cách xa mà gần và tội ác

Hình: interenet
Sự trùng hợp ngẫu nhiên, những khoảng cách xa mà rất gần. Tính từ năm 1974 đến năm 1979 là 5 năm, từ năm 1979 tới 1988 là 8 năm, nhưng các biến cố lịch sử diễn ra trong ba tháng đầu năm. Từ gần 30 năm nay, sau kỷ niệm về cuộc hải chiến Hoàng Sa ngày 19 tháng 1 năm 1974, thì tiếp đến cuộc chiến chống quân Trung Quốc xâm lược ở biên giới phía Bắc ngày 17 tháng 2 năm 1979 và cuối cùng là cuộc hải chiến Trường Sa ngày 14 tháng 3 năm 1988.

Từ Cánh Đồng Mây: Phỏng vấn TS Phạm Chí Dũng (Từ Bỏ Đảng CS) - Feb 15, 2014

ĐỪNG ĐỂ HẾT TRỨNG VÀO MỘT RỔ (Don't put your eggs in one basket)


Lúc Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy còn sinh tiền
Có nhiều người góp ý, than phiền
Cộng Đồng Người Việt  phân hoá nhiều mảnh
Chưa có Lực Lượng hay Tổ Chức nào đủ mạnh
Thu về một mối vững chắc như vách sắt tường đồng
Người ôn tồn giải đáp, xuôi theo tự nhiên, đừng nhọc công
Nếu Phe Ta đặt hết trứng vào một rổ
Sơ ý té đổ, cả rổ trứng nát tan 
Còn khi để mỗi rổ một trứng, đàng hoàng
Rủi rớt bể rổ nầy, còn nhiều rổ trứng khác
Khi nào quốc nội có lực nào đủ sức đứng lên
Qui tụ Toàn Dân nhập cuộc, vang rền
Tự nhiên có Hấp Lực thu gom tất cả về một mối
Hiện tại cứ để sinh hoạt tự nhiên
Miễn đừng bôi mặt đá nhau, bớt phiền
Lũ súc sinh Nằm Vùng có bao giờ để Phe Ta yên
Như vậy nguy cho chúng, còn đâu đất dụng võ ?
Đâm bị thóc, thọc bị gạo, gấu ó
Ném Bùn, Vu Khống, Xuyên Tạc, Dứng Đứng, Mua Chuộc, Hù Dọa , Chụp Mũ.....
Tung lắm Cực Độc Chiêu nhiều mặt tấn công
Ngay cả Thiền Môn, chiêu thức cũ dùng lại
Chẳng bao giờ để yên cho Phe Ta kết thành một khối, oan trái !
Con đường Đấu Tranh THIÊN NAN, VẠN NAN , sóng gió
Chứ nào  phải xa lộ thênh thang tráng nhưạ
Giờ đây lúc súc sinh Ác đảng đang cúc cung tận tuỵ BƯNG BÔ lũ Tàu Khưạ !
Để được vững ngôi vị đè đầu cỡi cổ hút máu Đồng Bào
Chúng đích thực Thú Đội Lốt Người, DÃ MAN , TÀN BẠO !
Lương Tri, Công Đạo đã bị bả lợi danh  che lấp
Thiên cổ tội nhân, ngàn đời nguyền rủa, phỉ nhổ
Ác đảng Buôn Dân, Bán Nước tàn hại Quê Hương
Nhưng Chủng Tử Thiện không bao giờ bị tiêu diệt
Có cơ hội  đám lau sậy biến thành biển lửa thiêu rụi chế độ Ác Gian
Chống mắt chờ xem ngày Ác đảng Trả Nghiệp, nát tan
Bị Toàn Dân vùng lên Sinh Tử, THÍ MẠNG!
Ngày ấy chính là MUÀ XUÂN DÂN TỘC, lịch sử sang trang
Thế Hệ nầy viết tiếp trang sử Hào Hùng, Ngời Sáng !

KIỀU PHONG (Toronto)