Saturday, 16 August 2014

LỜI DI CHÚC CỦA TIỀN NHÂN

 
 
LỜI DI CHÚC CỦA TIỀN NHÂN:
VUA TRẦN NHÂN TÔNG
(1258-1309)
 
 
 
Các Người chớ quên!
Nghe lời Ta dạy
Chính nước lớn
Làm những điều bậy bạ
TRÁI ĐẠO LÀM NGƯỜI
Bất nghĩa bất nhân
Ỷ nước lớn
Tự cho mình cái quyền ăn nói!
Nói một đường làm một nẻo! Vô luân!
Chớ xem thường chuyện nhỏ ngoài biên ải.
Chuyện vụn vặt thành lớn chuyện: NGOẠI XÂM!
 
Họa Trung Hoa!
Tự lâu đời truyền kiếp!
 
Kiếm cớ này bày chuyện nọ! TÀ MA!
Không tôn trọng biên cương theo quy ước
Tranh chấp hoài! Không thôn tính được ta
Chúng gậm nhấm Sơn Hà và Hải Đảo
Chớ xem thường chuyện vụn vặt Chí Nguy!
 
Gặm nhấm dần
Giang Sơn ta nhỏ lại
Tổ ĐẠI BÀNG thành cái tổ chim di
 
Các việc trên khiến Ta đây nghĩ tới
Canh cánh bên lòng “ĐẠI SỰ QUỐC GIA”!
Chúng kiếm cớ xua quân qua ĐẠI VIỆT
Biến nước ta thành quận huyện Trung Hoa!
 
VẬY NÊN
CÁC NGƯỜI PHẢI NHỚ LỜI TA DẶN
KHÔNG ĐỂ MẤT
MỘT TẤC ĐẤT CỦA TIỀN NHÂN ĐỂ LẠI
HÃY ĐỀ PHÒNG
QUÂN ĐẠI HÁN TRUNG HOA!
 
LỜI NHẮN NHỦ
CŨNG LÀ LỜI DI CHÚC
CHO MUÔN ĐỜI CON CHÁU NƯỚC NAM TA.

Song Chi - Tội ác tại Việt Nam gia tăng, vì sao?

Hầu như không có ngày nào mà báo chí, truyền thông trong nước lại không đưa tin về những vụ án mạng khác nhau, gọi chung là “cướp, giết, hiếp,” với mức độ ngày càng tàn bạo, dã man.
Hãy thử nhìn lại chỉ mới trong vòng vài ngày gần đây, từ những vụ chưa phải là án mạng nhưng tính chất tha hóa về mặt đạo đức khiến xã hội rúng động như vụ mua bán trẻ em ở chùa Bồ Ðề, Hà Nội, cho đến những vụ án mạng.

Vụ người phát cơm từ thiện bị đâm chết tối 10 Tháng Tám, 2014,
gây phẫn nộ trong dư luận Việt Nam. (Hình: Ngoisao.net)

"Đông lạnh chim", một kiểu tra tấn quái đản nhất thời đại - Văn Quang

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 16.8.2014 
 
 alt
Sau khi ông Chấn được minh oan trở về trong vòng tay người thân và đang đòi bồi thường 10 tỉ đồng.
 
Trong thời gian gần đây những vụ điều tra viên bức cung dùng nhục hình dẫn đến nghi can (tức là người mới chỉ nghi ngờ phạm tội, bị bắt đưa về trụ sở CA điều tra) bị tử vong hoặc tán gia bại sản vì bi tù oan đã dấy lên một luồng dư luận phẫn nộ. Và, thật sự đã làm cho những người dân lương thiện nơm nớp lo âu, không biết mình bị bắt lúc nào và cũng có thể rơi vào trường hợp bị ép cung, bị đánh tơi tả dù chẳng có tội tình gì. Ấy thế nhưng vẫn phải nhận tội theo đúng “kịch bản” đã được các ông điều tra viên “sáng tác” sẵn bắt phải ký tên nhận tội. Mười người có đến cả mười đều phải ký để khỏi bị đánh. Chưa ai thoát cái “bẫy pháp luật” này.

Từ “xì căng đan” khoa học đến cái chết của một khoa học gia! - Vũ Đăng Khuê

image001

Ngày 5 tháng 8 vừa qua, cả Nhật Bản đã bàng hoàng khi được tin một khoa học gia danh tiếng của Nhật đã tự kết liễu đời mình tại nơi làm việc. Người ta phát hiện thi thể ông lúc 9 giờ sáng trong tư thế treo cổ giữa chân cầu thang của lầu 4 và lầu 5 thuộc tòa nhà CDB (Center For Developmental Biology - Trung Tâm Phát Triển Sinh Học RIKEN) tại Kobe, bên cạnh là đôi giày và cái cặp có đựng 3 di thư để lại cho những người trách nhiệm, ngoài ra cảnh sát còn tìm thấy 1 di thư cho người thư ký để trên bàn làm việc của ông ở lầu 2 cũng cùng tòa nhà.



THƯ ĐÔNG KINH – 15/8/2014


Kính gửi quý vị,
Xin gửi đến quý vị Thư Đông Kinh mới.

image004

THƯ ĐÔNG KINH – 15/8/2014

Nhận được và có ý kiến gì xin cho biết.
Kính chúc luôn mạnh tiến.

Đ T Minh

Mời đọc nhân Ngày giỗ thứ 39 Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn

M¶t K› NiŒm vŠ ñåi Tá HÒ Ng†c CÄn
Nghiêm Hữu Hùng

Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn
Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn
Tôi thuộc lòng bài thơ "Après la bataille" của Victor Hugo và luôn xem đó là hành trang vào đời khi nhập ngũ:

"Làm cách nào đối xử với con người cả bạn lẫn thù với lòng nhân"

Tuy nhiên những gì xảy ra ngoài chiến trường nhiều khi khác hẳn với thơ Victor Hugo
Nhân vật chính (mon père...) trong bài thơ là một vị tổng chỉ huy, có toàn quyền quyết định về hành động của mình còn tôi chỉ là Y Sĩ Trung Úy, một cấp bậc rất nhỏ, ngoài phạm vi chuyên môn ra, có rất nhiều hoàn cảnh không thể tự mình quyết định được như câu chuyện sau đây:
Thời Chiến Tranh Việt Nam, thông thường các sĩ quan cao cấp đối xử với Bác sĩ rất tốt, cả hai bên đều tỏ lòng quý trọng lẫn nhau.

Thiệt là may phước cho ông Nguyên Ngọc - Tưởng Năng Tiến

Hôm 28 tháng 7 vừa qua, trên trang Mõ Làng có bài viết “Tọa đàm ‘Tư tưởng Phan Chu Trinh và Việt Nam 2014’: Nhà văn Nguyên Ngọc bị nghi ngờ là thành viên “Việt Tân“. Chỉ mới bị “nghi ngờ”  thôi nhưng “nạn nhân” đã bị đám dân phòng (trên mạng) đã thi nhau ném đá tơi bời, hoa lá:
Ông Nguyên Ngọc gần đây có những biểu hiện suy thoái về trí tuệ nên không loại trừ khả năng làm cho Việt Tân.
Nhiều người không chịu được đã nói thẳng vào mặt Nguyên Ngọc những lời nặng nề vì những việc làm không hay của nhà văn già này thời gian gần đây.
Nếu như tôi gặp con người này thì tôi cũng sẽ sẵn sàng nói thằng vào nhà văn Nguyên Ngọc những lời lẽ từ tận đáy lòng, tuổi thơ tôi đã từng biết đến nhà văn như một người tài, nhưng giờ nhà văn lại quay lưng lại với đất nước, quay lưng lại với dân tộc thì đáng xấu hổ quá

Nếu Việt Nam vỡ nợ công - Nam Nguyên phóng viên RFA

Hoi-nghi-nganh-dau-tu-3-305.jpg
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại Hội nghị Ngành Kế hoạch và Đầu tư ở Đà Nẵng hôm 7/8/2014.
Courtesy chinhphu.vn

Gánh nợ quốc gia nguy ngập?

Phát biểu tại Đà Nẵng hôm 7/8/2014 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trấn an toàn dân: “Việt Nam dứt khoát không để vỡ nợ.”Thực tế gánh nợ quốc gia của Việt Nam nguy ngập thế nào mà Thủ tướng phải lên tiếng như vậy.
Trả lời Nam Nguyên, ông Bùi Kiến Thành một chuyên gia có nhiều kinh nghiệm về thị trường tài chính quốc tế từ Hà Nội nhận định:
“Thủ tướng nói như thế nhưng lấy cái gì để bảo đảm Việt Nam không vỡ nợ công. Nếu Việt Nam cứ tiếp tục đi vay nợ như thế này trong tình hình kinh tế không sáng sủa, doanh nghiệp chết hàng loạt. Kinh tế Việt Nam thì khó khăn mà mình cứ việc đi vay như thế thì lấy gì bảo đảm sẽ không vỡ nợ.”

Đàng sau chiến lược của Mỹ - Lữ Giang

Việc thực hiện chiến lược của Hoa Kỳ ở Trung Đông đang gây ra nhiều biến động quan trọng trong nhiều vùng trên thế giới như một dây chuyền: Nga biến bán đảo Crimea của Ukraina thành lãnh thổ của Nga, Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương-981 ra khoan thăm dò dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, phiến quân Hồi Giáo Sunni thành lập Nhà Nước Hồi Giáo, mở cuộc tấn công vào vùng của người Kurd ở phía bắc Iraq và Tổng Tống Obama ra lệnh oanh kích "để bảo vệ người dân",  v.v. Đa số có thói quen suy nghĩ theo cảm tính tưởng rằng đó là những vấn đề riêng rẽ, nhưng tưởng vậy mà không phải vậy! Nếu quan sát kỹ, chúng ta sẽ thấy tất cả đều là hệ quả của chiến lược của Hoa Kỳ ở Trung Đông.

Thảm kịch Do Thái - Palestine còn dài dài! GIỠN MẶT VỚI OBAMA, TRUNG CỘNG SẼ MẤT VNCS VÀ PHI CHÂU! - Hà Nhân Văn

Bấy lâu nay, Nga Sô - Trung cộng ra mặt coi thường huyền ngọc Barack Obama, cả hai chủ quan đã quên rằng, sau huyền ngọc Barack còn Uncle Sam. Sáu năm trước Uncle Sam đã chọn chàng da đen - trắng để lãnh một sứ mạng vĩ đại lừng lững bước lên 2 đấu trường: Á Đông - Thái Bình Dương và Phi châu. Obama âm thầm giả bộ làng nhàng "passive", dồn sức vào Obamacare để làm nên lịch sử. Sau khi hóa kiếp được Bin Laden, Hoa Kỳ chuyển trục từ Âu qua Á. Cho đến mùa Hè này, sau khi Bắc Kinh đưa giàn khoan "đá nổi trên biển cả" HD 981 vào thềm lục địa VN, tưởng rằng đi vào cõi không người, múa gậy vườn hoang. Bắc Kinh đã cống hiến cho Hoa Kỳ một cơ hội vàng, trở lại VN và ĐNA kéo theo Nhật Bản rồi Ấn Độ, hô phong hoán vũ, không mất một viên đạn, một xu teng, Hoa Kỳ trở lại VN thật "ngon lành". Trong 2 tuần lễ đầu tháng 8, cựu TT Bill Clinton rồi 3 nghị sĩ Mỹ, Dân Chủ và Cộng Hòa, đầy quyền lực đến Hà Nội. Coi như cầm chắc Ông Ba Đỏ TC mất đồng chí VN mà Ông Ba đã dầy công mua chuộc, củng cố sau Thượng đỉnh Việt-Trung Thành Đô, Ông Ba đã giúp Uncle Sam "bất chiến tự nhiên thành". VN đang chuyển hướng, xoay chiều. Nhật Bản đóng vai ủy nhiệm. Đài Loan nghiễm nhiên sẽ trở lại Hoa Lục qua ngả VN. Vào cuối năm 2014, Đài Loan sẽ là nước thứ 2 đầu tư nhiều nhất ở VN.

THƯỢNG ĐỈNH MỸ - PHI CHÂU

 Đánh lạc hướng coi nhẹ Phi châu hơn cả các ông Clinton và Bush trẻ, thậm chí công du Phi châu, TT Obama không ghé qua quê cha Keyna. Đùng một cái, sau thời gian dài vận động và bố trí, tuần qua, TT Obama triệu tập Hội nghị thượng đỉnh Hoa Kỳ - Phi châu lần đầu tiên trong lịch sử Mỹ. Hội nghị qui tụ 50 nước Phi châu, 42 nguyên thủ quốc gia lớn nhỏ tưng bừng kéo nhau đến Hoa Thịnh Đốn hội họp trong 3 ngày ở đại sảnh bộ Ngoại giao Mỹ. Thượng đỉnh Hoa Kỳ và Phi châu đã gửi một thông điệp không lời cho Bắc Kinh: Phi châu thuộc về thế giới văn minh hiện nay, Mỹ và Âu châu, nói nôm na quê mùa: Ông Ba Đỏ TC "hãy lui ra cho bà đi chợ!" 6 năm trước Uncle Sam chọn Obama, đến nay mới thấy Uncle chọn đúng người "right man, right time, right place".

NHỮNG NGÔI MỘ BỊ BỎ QUÊN - Nguyễn Thị Thanh Dương

(Cảm xúc từ bài viết 36 ngôi mộ lính Việt Nam Cộng Hoà bị bỏ quên ở Cổ Thành, Quảng Trị).
 
Sau cuộc chiến  bao người lính gục ngã,
Những ngôi mộ chôn cất ở nghĩa trang,
Những ngôi mộ trải qua bóng thời gian,
Bị hoang phế chìm dần vào quên lãng..
 
Người lính Việt Nam Cộng Hoà nằm xuống,
Từ những địa danh, những chiến trường xưa,
Người lính qua những trận thắng, trận thua,
Trận cuối cùng đã đền xong nợ nước.
 
Những ngôi mộ không có người thăm viếng,
Thời cuộc phân ly hoàn cảnh từng người,
Cha mẹ không còn, đồng đội một nơi,
Vợ con, anh em mỗi người một ngã
 
Những ngôi mộ ở Cổ Thành Quảng Trị,
36 vong hồn phiêu dạt nơi đâu ?
Mỗi rằm tháng bảy miền Trung mưa nhiều,
Ai cúng cô hồn cho hồn tử sĩ ?
 
Có mộ bị lún, tấm bia sụp đổ,
Dòng chữ mịt mờ cùng với nắng mưa,
Có mộ chìm trong đất cát hoang vu,
Ai nhớ ai quên. Dòng đời vẫn chảy.
 
Có những ngôi mộ còn ghi tên tuổi,
Ghi số quân như số mệnh đời người,
Ghi ngày sinh ngày tử trận nơi này,
Tên cha mẹ, tên vợ con thân thiết.
 
Hồn tử sĩ với mồ hoang mả lạnh,
Cỏ, gai mọc cao che khuất như rừng,
Là người lính một thời trong chiến tranh,
Người lính đã hi sinh bao tình cảm.
 
Là con, là cha, là chồng thân mến,
Là người tình để lại bao luyến thương,
Cuộc đời bể dâu, hai cõi âm dương,
Người lính nằm đây, người thân biền biệt.
 
Cầu mong sao hồn tử sĩ siêu thoát,
Thảnh thơi như mây gió bốn phương trời,
Biết đâu người thân anh vẫn ngậm ngùi,
Mỗi khi nhớ đến một người đã khuất.
 
Mấy chục năm qua. Đời là giấc mộng.,
Cầu mong sao giấc mộng bớt lẻ loi,
Mong có ngày người thân tìm đến nơi
Ngôi mộ hoang sẽ ấm tình hương khói.
 
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( August, 10, 2014 )

Người phi công đầu tiên của VN con của Tổng Đốc Phương

Đỗ Hữu Vị trên đất Picardie – Do Huu Vi sur la terre Picarde
Mời coi 1 Youtube ngắn (2 phút) về Đỗ Hữu Vị vừa được chiếu trên TV Pháp.
Năm nay Pháp kỷ niệm 100 năm Thế chiến 1 nên có nhiều hình ảnh đặc biệt.
Có lẽ ĐHV là người KQ VN đầu tiên !



Friday, 15 August 2014

Ukraine tuyên bố phá huỷ đoàn xe bọc sắt của Nga gần biên giới

Binh sĩ Nga ngồi trên xe bên ngoài vùng Rostov, gần biên giới Ukraine, và gân nơi đoàn xe chở hàng cứu trợ nhân đạo của Nga, 15/8/14

Binh sĩ Nga ngồi trên xe bên ngoài vùng Rostov, gần biên giới Ukraine, và gân nơi đoàn xe chở hàng cứu trợ nhân đạo của Nga, 15/8/14

Chính phủ Ukraine nói các binh sĩ của họ đã phá huỷ những xe quân sự từ Nga vượt biên giới sang Ukraine.
Văn phòng của tổng thống Petro Poroshenko loan báo tin này ngày hôm nay trên trang mạng của tổng thống. Văn phòng tổng thống cho biết là đã phá hủy một phần đáng kể của đoàn xe quân sự này.
Những quan ngại này tăng cao ngày hôm nay khi truyền thông Anh loan tin là nhiều xe bọc sắt  chở quân và những loại xe khác vượt biên giới vào Ukraine.
Báo The Telegraph và báo The Guardian cho biết xe của quân đội Nga được phát hiện cách đoàn xe chở hàng cứu trợ của Nga đang dừng lại để được kiểm tra khoảng 30 kilômét.
Các giới chức Ukraine cho biết đã bắt đầu kiểm tra một đoàn xe tải của Nga mà Moscow nói mang những phẩm vật cứu trợ nhân đạo cho miền đông Ukraine bị chiến tranh tàn phá. Kyiv quan ngại là Moscow có thể nỗ lực dùng đoàn xe này để bí mật xâm lược hay tái vũ trang cho các phiến quân thân Nga bị nhiều thiệt hại lúc gần đây.
Nga đã phủ nhận trực tiếp vũ trang cho phiến quân. Nga nói là đoàn xe 300 chiếc chỉ nhằm giúp giảm nhẹ những đau khổ tại miền đông Ukraine.
Các giới chức cứu trợ quốc tế nói nhiều nơi tại miền đông Ukraine gồm hai thành phố Donetsk và Luhansk, thiếu thuốc men, nước uống và điện giữa lúc các lực lượng chính phủ Ukraine tiếp tục tấn công nhằm chấm dứt sự nổi loạn của các phần tử ly khai thân Nga.

Bác Sĩ Hà Ngọc Thuần nói về quyển Tì Bà Hành đang có trong trang Sách Xưa

Mời các bạn xem Bác Sĩ Hà Ngọc Thuần nói về quyển Tì Bà Hành đang có trong trang Sách Xưa.
Thưa Anh Em QYHD
Trong một bài trước tôi có nói về sách "Tì Bà Hành Diễn Âm" trong "Kho Sách Xưa" của "Quán Ven Đường" mà chủ quán là Giáo-Sư Huỳnh Chiếu Đẳng. Nay xin nói thêm để sửa lỗi-lầm trước, khi đọc vội-vàng, chưa tìm kỹ cho thấy mà đã ngỡ rằng không có.
Bìa sách có vẽ hình chim đại bàng (?) và chữ "Avia". Đây là loại vở học-trò còn thông-dụng tại Hà-nội năm 1948.
Không rõ AVIA là tên của hãng sản-xuất (giấy hay vở học-trò) nào, nhưng hình ảnh này rất quen-thuộc và còn nằm trong trí nhớ. Giấy rất tốt. Sau này là vở học trò của hãng Denis Frères, và các hãng khác.

Bệnh Lý Tâm Thần Của Vũ Ánh và Nguyễn Hưng Quốc - BS Trần Văn Tích QYHD/9

Bài này có lẽ BS tích viết từ khi nhà báo Vũ Ánh còn sinh thời.
Xin mời cùng đọc và tìm hiểu.
Thi
ên Kim


Phỏng theo câu ngạn ngữ tiếng Pháp Pauvreté n’est pas vice, hôm nay tôi nghĩ ra câu Maladie n’est pas vice,mang bệnh không phải là mang tộiNhân loại không bao giờ kêt án người mắc bệnh tim hay bệnh hủi. Nhập đề như vậy để khẳng định rằng trong bài viết này tôi không hề có ý nghĩ xúc phạm đến hai ông Vũ Ánh và Nguyễn Hưng Quốc; ngược lại, tôi kính trọng tráng chí dấn thân của nhị vị họ Vũ và họ Nguyễn trong lĩnh vực văn hoá chính trị. Tuy nhiên cung cách ứng xử, hành vi cá biệt của họ mang tính bất thường, hay nói đúng hơn, mang tính bệnh lý. Ở cả hai vị tồn tại cùng một lúc hai thứ tình cảm, nhị vị bày tỏ thái độ ngược nhau đối với cùng một đối tượng, quí vị thiết tha với hai giá trị tinh thần trái chiều.
Đó là tình trạng ambivalence (lưỡng đoạn) trong tâm thần học. Nhị vị có những hành vi mang tính phá hoại chống lại xã hội (asocial, dyssocial) mà không do một động cơ nào rõ rệt, tựa hồ như từ một yếu tố bẩm sinh hoặc do một tỳ vết tâm linh; ở đây khoa tâm bệnh học dùng tính từ pervers (thác loạn) để mô tả. Riêng ông Vũ Ánh lại còn thuộc nhóm Vũ Quí Hạo Nhiên (với kết quả thống kê quái gỡ về tỷ lệ đồng hương chấp nhận cờ máu) và Ngô Nhân Dụng [với chủ trương Một ngày cho Tổ quốc Việt Nam (sic) đồng loạt tại nhiều thành phố]. Phần ông Nguyễn Hưng Quốc thì phổ biến thi ca tính dục tục tỉu của một tác giả khác trên Tiền Vệ. Quí vị tập họp thành hai ê-kíp tự phát cùng nhau làm theo cung cách ứng xử của một cá nhân, mà lại làm theo một cách vô thức. Y khoa mệnh danh tình huống này là “lây lan tâm lý“, contagion mentale. (Thành ngữ gần gụi trong tiếng ta là đồng bệnh tương lân).

Thursday, 14 August 2014

"Trả Lại Tôi Sài Gòn" Thơ Song Thuận, Nhạc Xuân Điềm. Tiếng Hát Việt Dzũng

Xin bấm theo LINK sau để nghe
https://dl.dropboxusercontent.com/u/9628875/H%C3%A3y%20Tr%E1%BA%A3%20L%E1%BA%A1i%20T%C3%B4i%20S%C3%A0i%20G%C3%B2n%20-%20Vi%E1%BB%87t%20Dz%C5%A9ng.mp3

SÁCH CŨ MIỀN NAM 1954 - 1975 - Phan Nguyên

Sáng nay dậy sớm dọn dẹp hộp thư cũ, tình cờ bắt gặp bài viết của một người thân gởi cho mình đọc từ khá lâu...Vài năm rồi! Nhưng thấy giá trị tinh thần của nó vẫn còn nguyên... Nay giới thiệu lại với các bạn của tôi trên phây, đặc biệt với những bạn chơi sách xưa sách cũ.
Vấn đề vẫn là của hôm nay ...chưa phải chuyện khảo cổ!
SÁCH CŨ MIỀN NAM 1954 - 1975
Đã định tâm như thế rồi. Cho nên, khoảng 6 tháng trước khi về Sàigòn để thăm lại bạn bè, bà con mình, tôi đã nhờ bạn bè bên ấy tìm cho tôi những sách mà tôi muốn tìm. Thật ra ít có ai có thì giờ và có lòng để đi làm một công việc vô bổ như thế. Biết bao nhiêu phần đời tôi, biết tìm cái gì, biết mua ra sao. Rất may là tôi còn những người bạn có lòng để tâm giúp đỡ, tên anh là Hồ Công Danh. Đó không phải là đi mua sách cũ mà là một việc truy lùng, sục sạo, mò mẫm đầy bất trắc và may rủi, nhưng cũng đầy thú vị và mủi lòng.

Nguyễn Ngọc Già - Chiều nay, tôi nghe những tàn phai

Ngót ba mươi năm, sân khấu không còn đọng trong trí nhớ của tôi.
Để tìm chút thư giãn, giữa những bài viết chính trị khô không khốc, youtube trở thành người bạn, gởi lại những tiếng vọng êm đềm và bãng lãng.
Khánh Ly và kỷ niệm
Với túi tiền nho nhỏ, cứ ngỡ, lâu lâu, mình hãy tự cho phép "xài sang" một lúc nào đó, khi Khánh Ly về hát. Ít nhất đối với giọng ca một thời của "Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên". Đợi từ năm kia, tới năm ngoái và rồi năm nay...
Đành mượn lời Nhật Trường - "thôi em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé..." - mà diễn đạt tâm trạng "Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên" - như Trịnh Công Sơn thốt lên. Dù biết "Em" là cho tất cả. "Em" không phải "sở hữu" riêng ai. Nhưng "Em" nói, đến với nhau là cùng tìm về kỷ niệm.
Do đó, sự trở về của Khánh Ly như một hành khách kịp bắt chuyến tàu cuối cùng trên sân ga. Chuyến tàu, nếu không phải mua nhầm vé, chắc người soát vé ngủ gục, nên mặc hành khách lạc tuyến, khi ga đến đầu tiên - sau gần 40 năm xa xứ - không phải Sài Gòn. Cũng không phải Đà Lạt hay Huế, dù tài công tiếp tục đưa người lữ khách rong ruổi lần thứ hai.
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
Sài Gòn, không còn gợi lên những "chiều nội trú bâng khuâng". Lâu lắm rồi. "Con đường Duy Tân cây dài bóng mát" đã xa vời vợi. Thay vào đó là những vỉa hè luộm thuộm với quán nhậu và tiệm cafe. Chen lẫn vài ngân hàng cùng hiệu kính và cả tiệm... rửa xe. Ừ, có cả một quán ăn kèm hát với nhau của Cẩm Vân. Con đường "duy cái mới", bây giờ, thế đó (!).
Những góc phố ngày xưa chỉ còn lại ánh chiều tà ảm đạm, tô đậm ngón tay vàng khói thuốc, cho những ai muốn tìm về dĩ vãng.
Dường như chẳng còn gì hấp dẫn hay quyến rũ và gợi nhớ? Nhưng ngày xưa, Khánh Ly hát cho"Người Già và Em Bé", cho cả dân "Du Mục" với "đàn bò vào thành phố réo buồn tiếng hạt chuông", chứ đâu chỉ "chiều nay còn mưa, sao em không lại..." hay ân cần ôm lấy "vai em gầy guộc nhỏ như cánh vạc về chốn xa xôi"? Không, Khánh Ly không chỉ kiêu sa như thế. Không cần đài các như vậy. Giản dị hơn nhiều...
Sài Gòn quen lắm nhưng không còn "Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi!"
Người Sài Gòn, không xứng đáng, dù chỉ được phép mua vé "tàu ghế cứng toa hạng hai" để nghe, để nhìn và để ngẫm ngợi những gì Khánh Ly muốn tìm về kỷ niệm (?). Một chút gì phả ra nhạt nhòa từ ánh màu bạc bẽo! Nó hắt xuống phố Sài Gòn lấp lóa màu đen hắc ín, trong không khí nóng hực của ngày hè.
Người Sài Gòn nhớ Khánh Ly từ những gì mộc mạc mà rướm máu, hơn là những bóng bẩy và chải chuốt như người Hà Nội xem thấy. Một không gian có vẻ sang trọng nhưng khô và giả. Giả mà như...thật, từ những "bông hoa sống đời", người ta bán ngoài chợ hay trong các shop để trang trí, làm cảnh cho ngày tết, dịp lễ mà không cần mất công nhiều lắm...
Kỷ niệm, khi gọi tên, nó nên khởi đi từ nơi người ta gắn với tột đỉnh vinh quang và cả nỗi niềm ly biệt. Cả êm mượt như nhung và sóng gió dập vùi. Nước mắt hòa trong thảng thốt trên từng bước chân tháo chạy trong rối bời. Và chia lìa những gì sâu lắng tận đáy tim, in đậm trên từng hàng rào dâm bụt loang lổ. Tan nhanh như từng hạt mưa bong bóng, hòa lẫn "muối mặn" chảy từ khóe mắt. Tất cả nối nhau chảy vô...ống cống. Từ ngày đó - 30/4/1975.
Thế là hết. Dù trẻ lắm, dù mơ hồ, những chao đảo trong tâm khảm vẫn còn nguyên với nỗi sợ hãi lớn dần theo ngày tháng của những năm xưa. Hiển hiện, không thể né tránh. Từ đó, ngụp lặn và đào bới trong... "đống bản nhạc" - như một đống rác buộc dọn dẹp. Lén lút và vụng trộm để tìm mọi cách "tẩu tán" tài sản của chính mình, dù trong mắt "người cách mạng", chúng nó là thứ cặn bã, lai căng và... phản động! Một thời của văn hóa nghệ thuật Sài Gòn bỗng chết... ngắc!
Đấy là một trong những điều người Sài Gòn nhớ nhất, trong ngày tháng rầm rập bước chân các anh "giải phóng quân" dộng ầm ầm trên những con đường Sài Gòn thơ mộng.
Chốc chốc, gió thốc những bản nhạc bay tán loạn rồi đậu lại trên vỉa hè với vẻ u hoài và xơ xác. Nhiều người thẫn thờ "Để Gió Cuốn Đi" từng bản nhạc như mảnh giấy gói bánh mì. Văn hóa Sài Gòn tuyệt diệt. Tôi biết điều đó, khi từng trang giấy với năm dòng kẻ và những hồn thơ trong đó - được trình bày công phu và trân trọng, thẩm mỹ và đậm cá tính nhạc sĩ sáng tác - đầy dấu chân người qua kẻ lại, chấp chới như cánh bướm rách tả tơi.
Khánh Ly ra đi như hàng triệu người rời bỏ Sài Gòn và miền Nam. Người ở lại chỉ biết nhìn. Lầm lũi và co quắp trong những cơn mưa chiều nặng hạt, mơ về "Những Ngày Xưa Thân Ái" hồn nhiên. Tất cả chỉ còn lại "Như Giấc Chiêm Bao" ngọt ngào. Giấc chiêm bao của đời thực. Dường như định mệnh an bài.
Nói cho ngay, "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" trở thành chân lý, khi bóng dáng khập khiễng những lời nhạc đầy ắp chất thơ, còn chỗ nào để bày biện tốt hơn trong nhà hát lớn Hà Nội đầy màu sắc lấp lánh? Với áo quần thơm tho và những bó hoa sặc sỡ. Rỗng. Sáo. Và như những hạt ngọc trai nhân tạo xứng đáng với cái giá của nó.
Nhưng kỷ niệm, cứ ngỡ, là nơi không phải chỗ mình bỏ chạy cùng với nước mắt, vào năm 1954, bé xíu. Nó phải là nơi cưu mang, bước ra khỏi "tàu há mồm" với cái thở phào năm xưa? Nó phải là nơi gắn bó, thành danh, làm nên tên tuổi và nuôi nấng giọng hát của mình chứ?
Nếu gọi tên "non nớt" khi "Mơ Về Nơi Xa Lắm", nó có một chút gì kệch cỡm, bởi e rằng lứa tuổi "gió heo may đã về" trở nên chọc ghẹo giới trẻ mất.
Giọng hát của "Nữ Hoàng Chân Đất" bây giờ thích hợp với đôi giày cao gót - dù chông chênh nhiều.
Thời gian quả khắc nghiệt. Như một viên đá mài, chà xát trên dây thanh đới người ca sĩ. Giọng ca Khánh Ly đục hơn và rè hẳn như dây số 1 guitar, lâu ngày bong tróc dần, sau những miệt mài nâng phím lòng, xoa dịu nỗi đau đời dân Việt "Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu/Một trăm năm đô hộ giặc Tây/Hai mươi năm nội chiến từng ngày...".
Làn hơi ngày nào gây nghiện cho khán giả, giờ đã ám đầy khói. Những sợi khói bay lên từ "Tàn Tro" năm cũ. Đứt quãng và mệt nhọc. Đuối sức không chỉ từ thần thời gian cản bước mà còn thiếu hẳn sự tự nhiên trong cách ngắt câu và kiểu lấy hơi nặng nề như "người phu quét đường" thở dốc với chiếc xe kéo, cùng một chút khò khè từ buồng phổi nhiều năm không thể thiếu thuốc lá? Âu cũng là lẽ thường.
Giọng ca tái tê và rạn vỡ, bây giờ không còn. Không chỉ là rì rầm như "đại bác đêm đêm dội về thành phố" mà Khánh Ly nì non "Hát Trên Những Xác Người" thay cho những bà mẹ, những người cha hóa điên bên xác con thơ của trận Mậu Thân năm nào... Nhiều lắm...
"Tình cũ không rủ cũng tới", bây giờ sai mất rồi. Một chút hoài niệm chen lẫn bối rối, khó diễn tả cùng tâm trạng... cụt hứng, khi chờ một kỷ niệm tìm về. Vả chăng, nếu có, người Sài Gòn cũng không thích ngắm nghía giọng ca Khánh Ly với vẻ sang trọng nhưng cứng đơ và đạo mạo, được khoác lên khá khiêng cưỡng như tại Hà Nội. Vốn dĩ người Sài Gòn cũ, dù sành điệu nhưng không sính ngoại với "đặc danh": "diva".
Sài Gòn và cả Việt Nam, bây giờ có thứ gì mà không cần đến tiền? Giờ, lộ thiên chơ vơ, trái tim như cục than đen xì bất động; khe khẽ đập và hổn hển thở theo... hai trăm triệu của Phó Đức Phương. "Áo Lụa Hà Đông" bị xé rách toạc trước mắt người... làm văn hóa. Văn hóa gì đây? À! Văn hóa từ "tâm hồn treo ngược ở cành cây" của Sóng Hồng đây mà!
Biết đâu, chuyến trở về thứ hai, với Sài Gòn là bến đợi, chiếc áo dài vàng hoa cúc, không bị phết những nhát cọ "một màu đen đen, một màu trắng trắng, chiều hoang vắng chiếc xe tang đi thật vội vàng"! Trên chuyến xe đó, bên "quần tang áo chế", người ca sĩ năm nào lê bước chầm chậm để hát nốt những ca từ "Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu".
Nghe những tàn phai
Khi nhắc về "đền đài âm nhạc", dù quý phái hay bình dân; dù thính phòng hay nhạc nhẹ; dù chắt lọc ngôn từ hay bình dị câu hát, nó vẫn phải dành hết cho thân phận con người - Con Người Việt Nam hôm nay.