Monday, 9 February 2015

Dự luật “Ngày Hành trình tìm Tự do” tại Hạ viện Canada

Trà Mi

thuyennhanOTTAWA (05/02/2015) | Sau khi được Thượng viện Canada thông qua ngày 8 tháng 12, Dự luật S-219 “Ngày Hành trình tìm Tự do” đã được đưa ra trước Hạ viện lần thứ nhất vào ngày 10 tháng 12, 2014. Chiều thứ Năm, 5 tháng Hai, 2015 lần thứ nhì dự luật “Ngày Hành trình tìm Tự do” được đưa ra thảo luận ở Hạ Viện Quốc hội Canada.
Trong buổi thảo luận và tranh luận dài 60 phút này, 6 dân biểu của ba đảng Bảo thủ Cấp tiến (CPC), đảng Tân Dân chủ (NDP), và đảng Tự do (Lib.) đã lần lượt phát biểu. Sau đây là một số trích đoạn của cuộc thảo luận về dự luật “Ngày Hành trình tìm Tự do”.
Một cuộc sống không có tự do thì không còn gì là cuộc sống nữa
Dân biểu Mark Adler. Nguôn: TheStar.com
Dân biểu Mark Adler. Nguôn: TheStar.com

Bản dịch tiếng Anh “Giải Khăn Xô Cho Huế” của Nhã Ca

Tác phẩm “Giải Khăn Xô Cho Huế” của nhà văn Nhã Ca đã ra mắt lần đầu tiên vào năm 1969 tại Việt nam. Năm 1970, tác phẩm này được Giải thưởng Văn học Việt nam. Và vào năm 2008, nhân dịp kỷ niệm 40 năm vụ Thảm sát Tết Mậu Thân tại Huế (1968 – 2008), tác phẩm cũng lại được tái bản tại hải ngọai.
Vào tháng 8 năm 2014 vừa qua, bản dịch Anh ngữ lần đầu tiên do dịch giả Olga Dror thực hiện đã được ra mắt với công chúng. Và vào ngày 25 tháng Hai năm 2015, tác giả Nhã Ca và dịch giả Olga Dror sẽ cùng có mặt trong buổi Giới thiệu bản dịch Anh ngữ này tại Thư viện Doe Library thuộc Đại học Berkeley, California.
khanxo
Xin ghi chi tiết về tác phẩm này như sau:

Mourning Headband For Hue
by Nhã Ca
An Account of the Battle for Hue, Vietnam 1968
Translated and with an Introduction by Olga Dror
Indiana University Press – 2014
Sách dày 378 trang, giấy trắng, khổ chữ 12, bìa cứng

Người Cận Vệ của Nền Đệ Nhị VNCH

http://baomai.blogspot.com/
Khởi đầu nhiệm kỳ 1 Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà vào cuối năm 1967, Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu là vị Tổng Thống đầu tiên của Nền Đệ Nhị Cộng Hoà từ cuối năm 1967 cho đến ngày 30-4-1975.

image
Nhiều vụ mưu sát hay ám sát Tổng Thống với những lý do về chính trị v.v.. đã từng xảy ra khắp nơi trên thế giới kể cả tại một số quốc gia tương đối ổn định về an ninh không có chiến tranh. Trong những vụ ám sát xảy ra đó, những người Cận Vệ Tổng Thống đã hy sinh cũng không ít. Điều này đã nói lên sự khó khăn biết bao của ngành an ninh bảo vệ vị Nguyên Thủ Quốc Gia.

Cảm nghĩ về Việt Nam sau chuyến du lịch

Thật khó mà kềm nổi các cảm xúc của tôi — nhất là không tránh được phải nổi giận — trong chuyến viếng thăm Viêt Nam của tôi hồi tuần trước. Tôi càng ngưỡng mộ người dân Việt bao nhiêu — thông minh, yêu đời, tự trọng, và chăm chỉ — thì tôi lại càng tức giận chính phủ cộng sản đã gây đau khổ quá nhiều cho người dân nước này (và dĩ nhiên cả người Mỹ chúng ta) trong nửa thế kỷ sau của thế kỷ 20.

Điều không may là chính phủ cộng sản vẫn cai trị nước này. Mà Việt Nam ngày nay đã đón nhận cách duy nhất, chủ nghĩa tư bản và thị trường tự do, để thoát khỏi cảnh nghèo đói, chứ khoan nói đến chuyện thịnh vượng. Vậy thì 2 triệu người Việt phải bỏ mạng trong Chiến Tranh Việt Nam để làm gì? Tôi muốn hỏi một trong những người lãnh đạo Cộng Sản đang cai trị Việt Nam câu hỏi đó. Tôi muốn hỏi: “Này đồng chí, đồng chí đã bỏ hết tất cả những gì mà đảng Cộng Sản của đồng chí đã tranh đấu cho kỳ được: nào là cộng sản, nông nghiệp tập thể, hoạch định trung ương, và quân phiệt, ngoài những lý tưởng khác nữa. Vậy thì hãy nhìn lại xem Hồ Chí Minh yêu kính của đồng chí và đảng của đồng chí đã hy sinh hàng triệu đồng bào người Việt của đồng chí thì đúng ra là để được cái gì?”
Không có câu trả lời nào là câu trả lời hay. Chỉ có một lời nói dối và một lời nói thật, và lời nói thật thì thật thê lương.

Lời nói dối chính là câu trả lời của Cộng Sản Việt Nam, cũng như hầu hết mọi lời nói dối của Cộng Sản, và đã được khối cánh Tả phi Cộng Sản trên thế giới lặp lại. Lời nói dối này đã (và vẫn tiếp tục đang) được dạy tại hầu hết các viện đại học ở phương Tây, và đã (và vẫn tiếp tục đang) được hầu hết mọi phương tiện truyền thông trên địa cầu truyền tải: Lời nói dối đó là Cộng Sản Việt Nam (tức Bắc Việt), và Việt Cộng chỉ tranh đấu giành độc lập cho nước họ khỏi tay ngoại bang. Trước hết là tranh đấu chống Pháp, sau đó là Nhật, rồi đến Mỹ. Những người Mỹ sinh vào thời hậu chiến (sau thế chiến 2) sẽ nhớ là họ cứ được nhắc nhở mãi Hồ Chí Minh là George Washington của Việt Nam, và ông ta yêu mến Hiến Pháp Hoa Kỳ và đã dùng bản hiến pháp này làm nền tảng mô phỏng hiến pháp của ông ta, và chỉ muốn giành độc lập cho Việt Nam.

Sau đây mới là sự thật

Tất cả những kẻ độc tài Cộng Sản trên thế giới đều là những kẻ côn đồ ngông cuồng, thần thánh hóa cá nhân, tham quyền, khát máu. Hồ Chí Minh cũng thế. Hắn thủ tiêu các đối thủ, tra tấn biết bao nhiêu người Việt vô tội mà chỉ có trời mới biết chính xác được bao nhiêu người, và đe dọa hàng triệu người để họ phải cầm súng ra trận cho hắn — phải, cho hắn và cho đảng Cộng Sản Việt Nam đẫm máu, và được một tên sát nhân “vĩ đại” nhất mọi thời đại khác yểm trợ: Mao Trạch Đông. Nhưng những kẻ ngu ngốc về đạo lý tại Hoa Kỳ lại cứ hô to “Ho, Ho, Ho Chi Minh” trong các cuộc biểu tình chống chiến tranh và gọi Hoa Kỳ là những kẻ giết người — “Hey, Hey, LBJ, hôm nay ngươi giết được bao nhiêu trẻ con?”
Đảng Cộng Sản Việt Nam không đánh Mỹ để giành độc lập cho Việt Nam. Mỹ không bao giờ muốn kiểm soát người dân Việt, và có một trường hợp tương tự để chứng minh điều đó: Chiến Tranh Triều Tiên. Mỹ có đánh Cộng Sản Triều Tiên để kiểm soát Triều Tiên hay không? Hay là 37,000 người Mỹ bỏ mạng tại Triều Tiên để người dân Triều Tiên được hưởng tự do? Ai đã (và vẫn là) người có tự do hơn — một người Triều Tiên sống dưới chế độ Cộng Sản Triều Tiên ở Bắc Triều Tiên hay một người Triều Tiên sống tại nơi mà Hoa Kỳ đã đánh bại Cộng Sản Triều Tiên?

Và ai đã là người có tự do hơn ở Việt Nam — những người sống ở miền Nam Việt Nam không Cộng Sản (dù là với tất cả các khuyết điểm của chế độ đó) hay những người sống dưới chế độ Cộng Sản của Ho, Ho, Hồ Chí Minh ở Bắc Việt Nam?

Hoa Kỳ tranh đấu để giải phóng các nước, không phải để cai trị họ. Sự thật là, chính đảng Cộng Sản Việt Nam chứ không phải Hoa Kỳ, mới là những kẻ muốn kiểm soát người dân Việt. Nhưng lời dối trá lại được tuyên truyền lan rộng khắp nơi và hiệu nghiệm đến mức đa số mọi người trên thế giới — trừ những người Mỹ hậu thuẫn cho cuộc chiến đó và thuyền nhân người Việt và những người Việt khác khao khát tự do — cứ tin rằng Hoa Kỳ nhập trận là để lấy kẽm, tungsten, và để thành lập cả một “đế quốc Mỹ” giả tưởng trong khi Cộng Sản Việt Nam thì tranh đấu cho tự do của người Việt.

Tôi ghé đến “Bảo Tàng Viện Chứng Tích Chiến Tranh Việt Nam” — tòa nhà triển lãm các hình ảnh chống Mỹ cao ba tầng của đảng Cộng Sản. Chẳng có gì để tôi phải ngạc nhiên — tôi chẳng ngạc nhiên vì không có đến một chữ chỉ trích Cộng Sản Bắc Việt hoặc Việt Cộng, không có đến một chữ về việc đe dọa mạng sống của mọi người khắp nơi nếu họ không chiến đấu cho Cộng Sản, không có đến một chữ về những người liều mạng để vượt thoát bằng thuyền, thà chịu nguy hiểm bỏ mạng ngoài biển cả, vào bụng cá mập, hoặc bị hải tặc tra tấn hoặc hãm hiếp tập thể, còn hơn sống dưới chế độ Cộng Sản đã “giải phóng” Nam Việt Nam.

Điều cũng không có gì đáng ngạc nhiên là không thấy có khác biệt gì mấy giữa lịch sử Chiến Tranh Việt Nam do Đảng Cộng Sản Việt Nam kể lại với lịch sử cuộc chiến đó mà hầu như sinh viên nào cũng sẽ được nghe kể lại từ hầu như bất cứ giáo sư nào tại bất cứ trường đại học nào ở Mỹ Châu, Âu Châu, Á Châu, hoặc Châu Mỹ La Tinh.

Tôi sẽ kết thúc bằng đề tài tôi đã bắt đầu — người Việt. Đã đến thăm Việt Nam thì không thể không mang ấn tượng tốt đẹp về người dân nước này. Tôi hy vọng tôi còn sống để thấy ngày người dân Việt Nam, được giải phóng khỏi những lời dối trá của Cộng Sản hiện vẫn lan tràn trong đời sống hàng ngày của họ, hiểu rằng mỗi mạng người Việt hy sinh trong cuộc chiến chống Mỹ đều bị phí phạm vô nghĩa, là thêm một mạng người nữa trong số 140 triệu sinh mạng bị đem ra hy sinh trước bệ thờ tên giả thần khát máu nhất trong lịch sử: Chủ Nghĩa Cộng Sản.
**********

Dennis Prager hiện có một chương trình truyền thanh thính giả đàm thoại (Talk Show) hàng ngày trên đài KRLA tần số 870AM bao gồm vùng Los Angeles và Orange County. KRLA liện hợp với 140 đài khác trên toàn quốc Hoa Kỳ. Ông viết xã luận hàng tuần, là tác giả của bốn cuốn sách và là sáng lập viên của Đại Học Prager.

Ngày Tết Sài Gòn năm xưa

Lịch sử chợ hoa Nguyễn Huệ
Trước kia, tại vị trí Đại lộ Nguyễn Huệ ngày nay chính là kênh đào Charner, nối liền với sông Sài Gòn, sau này bị người Pháp lắp lại và hình thành Đại lộ Charner. Đại lộ Charner nối liền một đầu là Dinh Đốc Lý (nay là trụ sở Ủy ban Nhân dân Thành phố) và đầu kia là bờ sông Sài Gòn (nay gọi là Bến Bạch Đằng). Từ dưới sông, mỗi dịp Tết về, hoa từ khắp nơi theo những con thuyền về tập kết ở bến, và trên bờ, hoa trải dài trên đại lộ này. Chợ hoa Nguyễn Huệ cùng chợ chim Huỳnh Thúc Kháng là một trong những điểm thăm viếng nổi tiếng thời đó.
Cho đến cuối thế kỷ 20, mỗi năm một lần, con đường này vẫn là chợ hoa xuân chính của người dân thành phố. Mỗi khi Tết đến thì đây là nơi tập trung mua bán hoa tết cây cảnh nên con đường này khi đó còn được gọi là Chợ Tết Nguyễn Huệ. Nhà vườn tập trung hoa ở bến Bạch Đằng sau đó phân bổ vào từng ô đã quy định sẵn trên đường Nguyễn Huệ. Người ta đến đây không chỉ để mua hoa mà còn là ngắm, thưởng ngoạn và tận hưởng cái hương vị đặc trưng của chợ hoa Tết. Những tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, rồi cả tiếng leng keng của những thùng kem dạo đã trở thành âm thanh quen thuộc gắn bó với người dân thành phố. Được đi chơi chợ hoa Nguyễn Huệ, được cha mẹ mua cho một que kem hay một cái kẹo bông bằng đường, rồi tung tăng trong không khí vui tươi, hớn hở đã là những kỷ niệm thơ ấu rất khó quên trong ký ức nhiều người.
Từ năm 1990, thành phố quy hoạch lại chợ hoa xuân, đưa chợ hoa ra Công viên 23 tháng 9. Chợ hoa Nguyễn Huệ không còn nữa. Chợ hoa ở Công viên 23 tháng 9 vẫn tấp nập đông vui, nhưng nhiều người vẫn tiếc nuối cái cảm giác dạo bước ở chợ hoa Nguyễn Huệ ngày xưa, nơi mà mỗi năm chỉ một lần được đi bộ ở làn xe giữa trên con đường 3 làn xe đẹp nhất thành phố này, nơi mà hoa trải dài hai bên lối đi, nằm lọt giữa hai làn xe đông vui và hai dãy nhà cao tầng ở hai bên.
Từ Tết Giáp Thân, năm 2004, chợ hoa Nguyễn Huệ đã trở lại nhưng với diện mạo mới. Không còn cảnh mua bán, chào mời, mặc cả, con đường với hoa là hoa nhưng được bày biện, sắp đặt công phu, chỉ dành cho việc thưởng ngoạn của khách du xuân. Và cũng từ năm này, cứ vào dịp Tết, đường Nguyễn Huệ có một cái tên khác, đó là đường hoa Nguyễn Huệ
Theo Wikipedia
ngay-tet-saigon-nam-xua-4
#1 – Chợ hoa trên đường Nguyễn Huệ

Chuyện Quê Hương, “Hương Bồ Kết”

Việt Hải LosAngeles

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích là một nhà văn Quảng Ngãi, anh viết nhiều tác phẩm, mà phần lớn là về tình cảm và xã hội, mà quê hương Quảng Ngãi được dùng làm nền để tạo bối cảnh cho cốt truyện. Tôi thích lối văn và những chuyện của Hạo Nhiên. Văn phong anh dùng rất tự nhiên, dễ hiểu, nhất là không cầu kỳ, không phô trương chữ nghĩa phù phiếm khó hiểu. Cốt truyện đa số dựa vào sự thật sự, không hư cấu, từ chuyện thật của bản thân anh hay của những người thân, bạn bè. Nên người đọc cảm nhận gần gủi với nét bút anh xử dụng ví dụ chuyện "Chị Hai, Con Bác Tôi", tức anh viết về chuyện tình bi thương, dang dở của người chị bà con chú bác, nhà văn Diệu Tần Nguyễn Tinh Vệ trong viết lời giới thiệu sách nơi trang 12, ông nhận xét tác phẩm này như sau:

"Truyện Chị Hai, con bác tôi nói lên mối tình chung thủy và cao thượng của một cô gái chấp nhận câm nín để bảo tòan được tình yêu và hạnh phúc của người yêu."

Phỏng vấn Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh v/v báo Saigon Nho vs NV

ĐÀI PHÁT THANH VIỆT NAM
Oklahoma – Atlanta – Washington DC
Mai Ly & Hồng Phúc
phỏng vấn
 
Khoa học gia DƯƠNG NGUYỆT ÁNH
Thứ Bẩy 7 tháng 2, 2015
 
“… nếu chúng ta không lên tiếng thì mặc nhiên là chúng ta chấp nhận cái hành động dối trá sự thật này của tập đoàn Người Việt, và chấp nhận sự dối trá này là chấp nhận những hành động xúc phạm đến VNCH và Quân Lực VNCH trước đây, của tờ Người Việt, và dung túng cho một tờ báo không đáng, không thể được dung túng…”
 
LINK:
 

Cùng bật lên đóm lửa!


Thiên Kim (Danlambao)

Bóng đêm Việt Nam mịt mù đen tối
Bẩy mươi năm dầy đặc những hãi hùng
Bọn quỷ chập chờn, giáo mác bạo hung
Dân tộc Việt vật vã trong đại nạn!


Trong tăm tối chờ mong trời sáng lạng
Đêm âm u chờ hừng sáng rạng đông
Ôi! Quê hương đầy tử khí mênh mông
Xin đất nuớc được hồi sinh tươi tốt

Đốt lửa lên! Chúng ta đừng ủ dột
Đốt lên đi anh! Ánh lửa nhỏ nhoi
Đốt lên đi em! Cây diêm le lói
Cùng đốt lên, ngọn lửa chẳng lẻ loi

Quốc nội đồng bào cùng nhau nổi lửa
Hải ngoại chuyển mau ngọn lửa tiếp bồi
Đốt bùng lên, hừng hực diệt suy đồi
Đảng Cộng phải lụn tàn trong lửa cháy !


Tổ quốc anh linh. Chúng con yêu mãi
Một Việt Nam thôi! Luôn được tôn thờ
Quê hương dấu yêu, vàng rực màu cờ
Khúc khải hoàn ca vang lòng đất Mẹ...

Thiên Kim
danlambaovn.blogspot.com

A lot of interesting information about the world here.

http://thechive.files.wordpress.com/2014/08/places-ranked-2.jpg
The world's hottest place: Death Valley National Park
The highest air temperature ever recorded on Earth was 134 degrees Fahrenheit, at Death Valley National Park on July 10, 1913.
 

Saturday, 7 February 2015

Đô thống Lê Phụng Hiểu

Kính thưa quý thính giả, sử Việt ghi vào đời nhà Lý có nhiều danh tướng nổi tiếng, trong đó có một thượng tướng vì dân dẹp nội loạn tại Thăng Long và cầm quân “phá Tống, bình Chiêm”, dựng lại ngọn cờ tự chủ cho dân tộc. Trong tiết mục “Danh Nhân Nước Việt” tuần này, chúng tôi xin gửi đến quý thính giả bài “Đô Thống Lê Phụng Hiểu”, của Việt Thái qua sự trình bày của Tam Thanh để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

Lê Phụng Hiểu sinh năm 982 tại Băng Sơn, tổng Dương Sơn, huyện Cổ Đằng, Thanh Hóa (nay thuộc xã Hoằng Sơn, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa). Thưở nhỏ ông không được đi học, nhưng nổi tiếng là người sức mạnh phi thường và là một võ sĩ đô vật có tiếng tại Dương Sơn.

GS Nguyễn Ngọc Bích và Hội Nghị Quốc Tế về Bảo Vệ Biển Đông





Ku Búa - 23 điều vô lý chỉ có ở Việt Nam

Ở Việt Nam có những thứ và những điều vô cùng vô lý nhưng vì những thứ đó đang ở Việt Nam nên ai cũng cho rằng nó có lý và không có vấn đề gì. Có những thứ và những điều mà chỉ có ở Việt Nam, không có nước nào có. Hy vọng nhiều người sẽ nhận ra. Danh sách như sau:

1. Sổ hộ khẩu. Trên thế giới chỉ có 3 nước áp dụng chính sách này, cả 3 nước đều là 3 cường quốc của thế giới, là thiên đường. Đó là Việt Nam, Trung Quốc và….Bắc Hàn. Tôi thật sự không hiểu nổi mục đích của cái sổ hộ khẩu là gì, trừ việc làm mồi kiếm ăn cho mấy anh chị Công An. Nếu bạn nào có thế giải thích trong 1 câu “tại sao chúng ta lại có sổ hộ khẩu” tui chết liền. Ở xứ khác khi sinh ra chỉ có giấy khai sinh rồi lớn lên làm cái thẻ, hộ chiếu. Vài nước thì dùng bằng lái xe làm chứng minh. Muốn đi đâu thì đi, nước củs mình mà. Tại sao mỗi lần chuyển địa phương là phải đi khai tạm trú, kt3. Mấy cái này là gì tui hiểu tui chết liền.

2. Đi mua xe đi đăng ký tên mình phải dùng sổ hộ khẩu vè đăng ký tại nơi thường trú (nơi đăng ký hộ khẩu). Nó vô lý ở chỗ này. Bạn là dân Lạng Sơn chuyển công tác vô làm ở Cà Mau, bạn muốn mua xe máy và đứng tên bạn, lỡ xe có bị trộm thì người ta biết xe đó là của mình. Nhưng ở Việt Nam thì nếu mua ở Cà Mau thì dân Lạng Sơn phải chở xe về Lạng Sơn đăng ký. Có cái nước nào khác trừ Việt Nam làm vậy không? Có ai biết thì nói nha, tại tui khờ lắm, hiểu biết về thế giới bên ngoài Việt Nam kém nữa.

3. Cảnh sát giao thông kiểm tra xe nếu không có đủ giấy tờ sẽ bị giam xe. Tại sao người lái xe phải chứng minh xe đó là của người lái? Sao CSGT không chứng minh điều ngược lại. Phi logic. Còn việc giam xe thì tui chưa biết xứ nào khác làm vậy hết.

4. Thuế “chuyển đổi mục đích sử dụng đất”. Tui chưa biết xứ nào khác có cái thuế quái dị như vậy. Đây là loại thuế làm cản trợ quá trình công nghiệp hóa của đất nước. Bạn là một nông dân có 100 mét vuông đất nông nghiệp. Bạn muốn dùng 50m2 đó để xây cái hang. Bạn phải đi tới Sở Tài Nguyên Môi Trường nộp đơn chuyển đổi mục đích sử dụng đất. Số tiền đó cộng với bôi trơn đút lót thì gần bằng giá bán thị trường rồi. Thế thì bạn phải bán đi 50 m2 còn lại. Nghĩa là cái thuế này làm mọi thứ liên quan tới đất đai mắc gấp đôi. Một trong những thứ khùng điên nhất.

5. Đi nộp giấy tờ phải đi công chứng rồi phải có con tem xác nhận. Đã vậy còn phải xin xỏ mấy bé mấy *** ** làm hành chính nữa chứ.

6. Đi “xin” việc ở cơ quan nhà nước, công ty quốc doanh và một số công ty tư nhân phải nộp “sơ yếu lý lịch”. Sơ yếu lý lịch yêu cầu bạn phỉ ghi rõ về gia đình và bản thân: Trước và sau 1975 đã và đang làm gì. Tui và gia đình tui làm gì trước sau 1975 thì liên quan gì tới năng lực yêu cầu của công việc?

7. Đi làm tự thiện phải (nộp đơn) “xin phép” Ủy Ban Nhân Dân và Mặt Trận Giải Phóng địa phương. Trời ơi, đã đi từ thiện, là bỏ tiền túi mình ra cho người khác, đã vậy còn phải đi xin giấy phép là sao? Độc Lập Tự Do Hành Phúc đâu rồi?

8. Tham gia các giải thể thao ở tỉnh (và vài thành phố) phải có hộ khẩu và sổ tạm trú ở đó. Thể thao Thái Lan đang phát triển với quy vô chinh phục Châu Á. Trong khi đó ở Việt Nam các nhà làm thể thao hỏi “hộ khẩu con đâu?”. Thấy có ngu không?

9. Đi du lịch hoặc ở khách sạn nhà nghỉ phải đưa hộ chiếu hoặc Chứng Minh Thư cho tiếp tân. Ở xứ khác tui chỉ trình cái thẻ Master hoặc Visa. Nếu đưa hộ chiếu thì họ photocopy xong rồi đưa lại chứ không giữ. Tui chưa biết cái xứ nào làm vậy, trừ Việt Nam.

10. Trước giải, buổi, hội hay chương trình gì cũng phải giới thiệu danh sách mấy quan có mặt. Đã vậy danh nghĩa dài dòng lê thê. Có cần phải đọc tên từng người một, chờ từng người một đứng dậy ngồi xuống không. Tui thật sự không hiểu cái logic. Tui chưa bao giờ thấy 1 giải hay trận thể thao nào ở nước ngoài làm vậy.

11. Các trung tâm thể thao trưng khẩu hiệu “rèn luyện thể thao theo giương Bác Hồ vĩ đại”. Sao xứ Mỹ không trưng khẩu hiệu “tập luyện theo gương George Washington vĩ đại”? Bác Hồ hồi đó có tập thể thao mà sao tui không biết ta. Chuột cơ tay đô nữa, giờ tui mới biết. Phải ráng tập để nói theo gương Bác Hồ Vĩ Đại mới được.

12. Tất cả các giấy tờ hành chính pháp lý phải có dòng chữ này ở trên “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc”. Giấy xin phép nghỉ học cũng vậy, giấy báo cáo cũng vậy luôn. Xứ khác có vậy không ta?

13. Đi toilet ở Bến Xe (Miền Đông, Miền Tây, tỉnh, thành phố) mỗi lần phải trả 2,000 VND.

14. Toilet công cộng thường không có giấy vệ sinh. Vậy người ta dung gì để chùi *** ta?

15. Làm xong cái hội thảo hay chương trình gì lớn chút cũng phải nói : “Cảm ơn các lãnh đạo đã tạo điều kiện.”

16. Quân Đội đi làm kinh tế: Viettel, MB Bank, Xăng Dầu Quân Đội, Binh Đoàn 318 Dầu Khí. Tui thật sự không hiểu. Quân đội gì mà làm kinh tế kinh doanh?

17. Quân Đội tham gia thể thao thành tích chuyên nghiệp. Tui chưa biết quân đội nước nào khác làm vậy.

18. Cảnh Sát Nhân Dân tham gia thể thao thành tích chuyên nghiệp.

19. Quân Đội phong hàm sĩ quan cho vận động viên đạt thành tích. Mặc dù chưa bao giờ qua trường lớp đào tạo sĩ quan, chưa bao giờ có kinh nghiệm cầm lính, chưa bao giờ có kinh nghiệp chiến trường. Hàm sĩ quan vô nghĩa vậy sao? Bạn là cha mẹ thì có cho con mình vô cái quân đội như vậy không? Vận động viên đạt thành tích thể thao thì liên quan gì tới phong hàm sĩ quan quân đội? Tui chưa biết quân đội xứ nào khác làm vậy hết.

20. Đi xin việc làm vô mấy cơ quan nhà nước hay quốc doanh phải lót tiền, cả trăm triệu hơn chứ không kém. Có xứ nào khác làm vậy không ta?

21. Đánh thuế kinh doanh trên facebook. Cái này miễn ý kiến.

22. Sinh viên học ĐH hay CD cũng phải học 1.5 năm lý thuyết kinh tế triết học Marx – Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh. 1.5 năm của cuộc đời mà sinh viên sẽ không lấy lại được.

23. Và cuối cùng, Đảng Cộng Sản đấu tranh hy sinh cả triệu người dân trong cuộc chiến chống Pháp, Mỹ Ngụy vì lý tưởng của chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản, nhưng cuối cùng lại dùng chủ nghĩa tư bản và kinh tế thị trường để làm giàu. Vậy cả triệu người Việt đã chết làm gì. Cuộc chiến đó có nghĩa gì?
Ku Búa

Petition in Support of Bill S-219 / Pétition pour appuyer le projet de loi S-219

Kính quý anh chị,

Tôi cũng đã ký tên ủng hộ dự luật S-219 vì tôi biết chắc chắn dự luật S-219 sẽ thông qua vì thủ tướng Harper có đa số dân biểu cùng đảng trong quốc hội, nhưng đến tháng 10, 2015 sẽ có bầu cử liên bang thì không biết đảng nào sẽ thắng nên thủ tướng Harper đi kiếm phiếu là chuyện tự nhiên. Tôi tiên đoán dự luật sẽ được thông qua hạ viện và chính thức được ký trước ngày 30.4.2015. Tôi không ký hay có ký tên cũng đều có kết quả như nhau, nhưng tôi đã ký tên ủng hộ dự luật S-219 vì tôi muốn cho dân biểu quốc hội thâý sự đoàn kết và sức mạnh của cộng đồng chúng ta. 

Có điều tôi đồng quan điểm với quý anh chị coi ngày 30.4. là ngày "tháng tư đen" (Black April Day) hay là ngày "quốc hận (VN National Day of Mourning) vì đây là ngày tang thương của đất nước VN, là ngày địa ngục trần gian tại VN, là ngày người dân VN bắt đầu vào cuộc sống lầm than do CSVN gây ra. Do đó, tôi đề nghị ngày 30.4 năm nay, quý anh chị tham dự ngày lễ 30.4.2015 tại Ottawa cùng mang khăn tang đen đeo trên cánh tay hay trên ngực và cầm biểu ngữ "VN National Day of Mourning" (Anh) hay "Journée de deuil du VN" (Pháp) hay "Ngày đại tang cho dân tộc VN" (Việt) thay vì viết là "ngày hành trình tìm tự do" vì danh xưng này không phản ảnh đúng ý nguyện của tất cả người người Việt tỵ nạn tại Canada và trên thế giới. 

Việc làm trên phù hợp với dự luật S-219 vì dự luật S-219 có ghi câu: "And whereas April 30 is referred to by many members of the community of displaced Vietnamese people and their families in Canada as “Black April Day” tạm dịch "xét rằng ngày 30 tháng 4 được cộng đồng tỵ nạn VN tại Canada coi là ngày tháng tư đen". Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải cũng đã nhấn mạnh nhiều lần là dự luật không cố ý thay danh xưng "ngày tháng tư đen" hay "ngày quốc hận" của chúng ta; do đó, chúng ta cần nhấn mạnh điểm này trong khi tổ chức ngày 30.4 cho đúng với tinh thần nguyên thủy và trung thực của nó.  

Tưởng cần nhắc lại, ngày 30.4 chưa có người Việt tỵ nạn nào tại Canada mà chỉ có tổng cộng chừng 300-400 du học sinh tại Montreal và Toronto. Có một số người di tản ra khỏi nước trước 30.4 vì quen lính Mỹ, nhưng chỉ ở đảo Guam, họ tới Canada và HK sau ngày 30.4. Thời gian người vượt biển còn gọi là thuyền nhân "boat people" bắt đầu cuối thập niên 70 sang thập niên 80 và đầu 90; những ngươì này mới thực sự bỏ nước ra đi vì không sống nổi dưới chế độ hà khắc của CSVN. 

Có một số đi đường bộ gặp nhiều sự hiểm nguy do Miên Cộng, lính biên phòng CSVN v.v. về sau mới có diện HO đi bằng máy bay hay một số được bảo lãnh chính thức tới Canada bằng máy bay. Canada có nhận một số đông người Việt tỵ nạn tại Hong Kong, đa số là người miền bắc tập trung tại Vancouver và Toronto. Một số những người này đã hành nghề "trồng cỏ" và thường về VN vì có bà con, cha mẹ là cán bộ cao cấp CSVN. Chắc chắn nhóm này không gọi là "người tỵ nạn không quốc gia".

Tóm lại, ngày 30.4 không thể gọi là ngày "hành trình tìm tự do" cho đúng nghĩa, nhưng như thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nói, danh từ tháng tư đen quá nhạy cảm (sensitive) đối với thủ tướng Harper nên ông mới đề nghị đổi tiết điệu (tone) cho nhẹ đi nên goi là "hành trình tìm tự do", nhưng điều quan trọng trong cộng đồng của chúng ta cần tạo sự đoàn kết nên nhất quyết lấy tên là "tháng tư đen" hay "ngày quốc hận"  (VN National Day of Mourning) hay (Journée de deuil du VN). Nếu chúng ta có treo cờ thì cũng nên treo "cờ rủ" trong ngày 30.4 để tránh hiểu lầm vì CSVN tổ chức ăn mừng ngày 30.4 là "ngày giải phóng", ngày thống nhất", ngày tự do" (mà ai cũng biết đó là ngày bắt đầu tù tội, cướp đất và nhà của dân, v..v )

Kết luận, tôi đã ký tên ủng hộ dự luật S-219, nhưng tôi coi ngày 30.4 là ngày quốc hận của toàn dân VN (tại Canada, trên thế giới và tại VN), chứ không phải là ngày "hành trình tìm tự do" vì tôi không có vượt biển. Lòng tôi đã chết đứng khi cố tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng. Tôi đã coi như trời đất sụp đổ, tận thế vào ngày 30.4.1975 cho đến ngày hôm nay tôi vẫn chưa từng về VN, dù có về thì chỉ khi nào VN có đa đảng, dân chủ. Ngược lại, có một số người nằm trong "hành trình tìm tự do" đã từng về VN du lịch mua dâm thì ta gọi họ là gì? Đối với họ, ngày 30.4 là ngày gì? là ngày du dâm?

Thân kính,

Hậu

BÙI ANH TRINH : HỒ CHÍ MINH QUAY RA BẮT TAY VỚI PHÁP

 1

 “…đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” ( Nguyễn Phú Trọng, 2015 )

Quân Pháp tái chiếm Việt Nam

Năm 1945, sau khi quân Đồng Minh đánh thắng quân Đức, lãnh tụ quân kháng  chiến Pháp là De Gaule lên làm Tổng thống nước Pháp.  Ngay lúc đó ông phải đối đầu với 2 vấn đề lớn là tái thiết nước Pháp sau chiến tranh và chiếm lại các xứ thuộc địa để có thể vơ vét nguồn lợi tức thực dân đem về phục hồi kinh tế cho nước Pháp.

Tuy nhiên chuyện tái chiếm thuộc địa bị cản trở bởi người hùng của Thế chiến thứ 2 là Hoa Kỳ.  Nhân dân Hoa Kỳ đã từng đứng lên chống lại chế độ thực dân và tự giải phóng đất nước ra khỏi chế độ thực dân của nước Anh, vì vậy người Hoa Kỳ luôn luôn chủ trương hủy bỏ chế độ nô lệ cũng như hủy bỏ chế độ thuộc địa trên toàn thế giới.

Former Soviet Boss Gorbachev Says Putin Is More Communist Than He Was

Most Americans believe, as they were told by the media and taught in schools and colleges, that the Cold War “ended” with events including the so-called “collapse” of the Soviet Union in 1991 and the demolition of the Berlin Wall in November 1989. However, those who are aware of the true scope and nature of the international communist menace know that the Soviet Union truly never collapsed, but instead, has metastasized and adopted new and deceptive forms in the Russian Federation.
KGB defector Anatoliy Golitsyn has made the supposed “collapse” of the Soviet Union the subject of his 1986 book, The Perestroika Deception, which outlines the staged fall of the Soviet Union. Golitsyn writes that there is a devious secret intent behind the Leninist strategy which the "former" Communists are pursuing under cover of fake "reform" and "progress towards democracy." The immediate strategic objective is "convergence" with the West -— on their terms, not ours.

Việt Nam, nơi đời sống đọa đầy người dân lành - Trần Mộng Lâm

Kể từ sau biến cố 30 tháng tư, người Việt Nam đi tứ tán khắp các phương trời. Ngày nay, có thể nói người việt hiện diện tại khắp các thành phố lớn trênThế Giới,  Âu Châu, Úc Châu hay Bắc Mỹ, thậm chí đến cả một vài xứ Phi Câu, hay ngay Do Thái.

40 năm trôi qua đủ để lắng đọng các xáo trộn dù xôi xục đến thế nào , Nay chính là lúc cùng nhau nhìn lại để xem đời sống của chúng ta thay đổi ra sao, kể từ ngày quốc hân 30 tháng tư năm 1975.

Tại Các Quốc Gia có người Viết Tỵ Nạn.

Tôi thường theo dõi các bài viết của các người bạn, hay các nhà văn viết về cuộcsống của họ tại QuốcGia mới , nơi họ định cư, và tôi có nhận xét này : Có thể nói là tất cả các người Việt hiện đang bị sống lưu vong rất hài lòng về nếp sống mới của họ.

Trước hết, xin nói tới Hoa Kỳ, có ai thấy các ôngMỹ Giấy than phiền về xã hội Mỹ hay chưa ?? Chắc cũng có, nhưng bản thân tôi chưa đọc được. Chỉ thấy các cụ già, lãnh tiền hưu bổng , dành dụm, ăn không hết  còn có đủ tiền về VN mặt mày tươi rói. Giới trẻ, giới sồn sồn, làm ăn và phất lên như diều, bạc triệu không hiếm.Nhiều khi, người ta có cảm giác những nhà giầu mới này hơi arrogant, nghĩa là hợm hĩnh, vì được là công dân của một nước cầm đầu thế giới

Tại Quốc Gia kế bên Hoa Kỳ, xứ Canada mà tôi hiện sinh sống, lại sướng hơn nữa, An Sinh Xã Hội cũng tương tự Mỹ, nhưng vấn đề sức khỏe hoàn toàn do chính phủ đài thọ. Vào nhà thương, ông Thủ Tướng và người dân thường được coi ngang nhau. Thiếu thốn có trợ cấp xã hội, kẹt tiền cuối tháng có các cơ quan phát miễn phí các túi đồ ăn. Gập sự oan uổng hay chèn ép, dỡ điện thoại là liên lạc được với các dân biểu của mình, viết thơ lên Thủ Tướng được trả lời cấp kỳ, bị ai đe dọa, gọi Cảnh Sát, gọi GRC nhờ bảo vệ, ai dọa giết mình, cảnh sát bắt bỏ tù ngay, tuy lời đe dọa viết trên face book, twitter mà thôi. Cảnh sát bảo vệ người dân, khác xa các đồng nghiệp của họ nơi quê nhà. Dĩ nhiên là cũng có một vài trường hợp ngoại lệ, nhưng hệ thống tư pháp hoàn toàn không thiên vị ai.

Nói chuyện với các bạn ở đây, ai cũng nói chọn Canada là một chọn lựa đúng , tuy ở Canada không thể nào giầu có như các người bên Mỹ, nhưng cuộc đời không phải chỉ có thể căn cứ trên các con số trong các chương mục ngân hàng. Mới đây, trong một thống kê quốc tế, Toronto và Montréal là 2 thành phố đứng đầu bảng các nơi đáng sống nhất trên Thế Giới .

Các người Việt Nam định cư tại Nhựt Bổn không tiếc lời ca tụng người dân nhật, và đất nước này, đọc họ, có cảm tưởng người Nhựt là nhất thế giới., văn minh, có tư cách, và ngay thẳng
Sang đến Âu Châu, thì cuộc sống tại các quốc gia này cũng đâu có kém các chỗ khác.  Nước Pháp có các vấn đề mới, nhưng an sinh của Pháp cũng số một. Tuổi về hưu sớm hơn so với các nước khác ít nhất vài năm, tiền trợ cấp cho các bà mẹ có nhiều con đủ để   khỏi đi làm, gia đình sống phong lưu,vậy thì còn muốn gì hơn.

Một số bạn định cư tại Hòa Lan, Na Uy, Dan Mạch, Đức, thì chuột xa trĩnh gạo. Đời sống Xã Hội các nước này cao nhất Thế Giới.

Tôi còn có thể kể ra nhiều nước nữa, nhưng như vậy khá đủ rồi.Xin tạm ngưng để đi sang tìm hiểu đời sống người dân Việt còn kẹt lại quê nhà.

Tại Quê Hương Xứ Sở, đời sống dân lành ra sao ??

Câu trả lời chắc ai cũng biết rồi : Nơi Người Việt Nam bị ngược đã nhất, chính là tại Tổ Quốc của họ, nước Việt Nam. Người dân đen sợ Công An hơn sợ cọp, người dân bị cướp nhà, cướp của không biết kêu ai, kêu ở đâu, mà kêu thì cũng chẳng ai nghe. Học hành xong, không tiềnđút lót, không có việc làm, ra đường, thì luôn phải hối lộ công an giao thông, không nón bảo hiễm bị đánh đến chết, biểu tìnhchống ngoại xâm, vào tù. Viết vài bản nhạc ái quốc nhưng động chạm đến Tầu Cộng, thì cũng vào tù luôn. Cán bộ cao cấp sống như nhửng ông hoàng bà chúa, đám dân đen không có tiền phải bán con gái cho đàn ông các xứ lân cận, để rồi bị ngược đãi, bị giết. Con gái nhỏ bị bắt cóc rồi bán cho các ổ mãi dâm bên Căm Bốt hay bên Trung Hoa….còn gì nữa?? Chỉ có một xã hội như Việt Nam hiện nay mới có thể làm xuất hiện những bài hát như ĐM CS của rapper Nah Sơn.

Kết Luận.

Một anh bạn tôi có lần nửa đùa, nửa thật nói : Chúng ta có lẽ phải cảm ơn Hồ Chí Minh. Không có ông ta, dễ gì chúng ta có được đời sống như ngày hôm nay.

Kỷ niệm 40 năm mất nước 30 tháng tư 2015,lời nói đùa của bạn bỗng trở về trong trí nhớ tôi một cách vô cùngchua chát.

30 tháng tư 2015

Không hiểu nên  cười khi nghĩ tới hiện tại no đủ, tự do mà chúng ta hiện đang có nơi quê người.
Hay nên khóc khi nhớ tới người dân đen nơi quê nhà ?

Suy nghĩ cho cùng, có lẽ Linh Mục Phan Văn Lợi có lý; Đó là tùy cách suy nghĩ tiêu cực hay tích cực mà thôi, như lời ông gửi ra hải ngoại mới đây.

Còn bạn, vui hay buồn khi sắp tới thời điểm này??

Tại nơi tôi ở, có nhiều người đang mua champagne chờ đến ngày, đến tháng, là  mở ra ăn mừng. 


Cuộc đời nhiều khi cũng ngộ.

- Ấn Độ - Đức Đạt Lai Lạt Ma giảng Kinh Pháp Cú tại Trung tâm văn hóa cổ xưa của Phật giáo Sankisa Thích Vân Phong

image

Hôm thứ bảy ngày 31 tháng 01 năm 2015, đáp lời thỉnh cầu của Hiệp hội Thanh niên Phật tử Ấn Độ (YBS), đức Đạt Lai Lạt Ma quang lâm Trung tâm văn hóa cổ xưa của Phật giáo Sankisa, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ để giảng Kinh Pháp Cú.

Sau khi cung nghinh vào Pháp hội, đức Đạt Lai Lạt Ma đăng lâm Pháp tòa, lướt nhìn đại chúng, Ngài bắt đầu nói rằng: “Sankisa, một trung tâm văn hóa cổ xưa của Phật giáo, di tích lịch sử này đang trong một đống đổ nát, nhưng những lời Di huấn của đức Thế Tôn vẫn hiện hữu với mọi thời đại. Thực tế những người thông minh đều quan tâm đến giá trị lời Di huấn của đức Thế Tôn, đó là Kinh Pháp Cú.

Năm 1960, lần đầu tiên tôi đến Trung tâm văn hóa cổ xưa của Phật giáo Sankisa, xung quanh trống vắng, lưa thưa một vài Tu viện đã được xây dựng. Trãi bao thăng trầm hưng phế suy vong, cơ sở thờ tự cũng điêu tàn theo năm tháng, vì thế nên biết rằng Giáo lý quan trọng hơn Tự viện và tôn tượng. Xuất bản kinh sách và thiết lập một Thư viện như Hiệp hội Thanh niên Phật tử Ấn Độ (YBS) đang làm rất tốt, đáng được khích lệ. Tôi khuyên quý vị cố gắng bắt tay vào việc giải nén Khoa học, Triết học Phật giáo từ 220 khối lượng của Tengyru (Bộ sưu tập giáo lý Phật giáo Tây Tạng), bao gồm các tác phẩm của các bậc thầy vĩ đại của Đại học Phật giáo Nalanda. Tôi hy vọng có thể trở thành những cơ sở không quá nhiều Tôn giáo nghiên cứu học tập”.