Thursday, 16 April 2015

Hãy vinh danh người lính Việt Nam Cộng Hòa

NL-VNCH%201_zpsjfz54oew Hãy vinh danh người lính Việt Nam Cộng Hòa: một bài đáng đọc
Chân dung người lính VNCH
Nước mắt anh không rơi trong ngục tù Cộng Sản, nước mắt anh rơi khi anh được trả tự do. Anh bước về, anh đi giữa lòng quê hương. Anh ngỡ ngàng như thức từ cơn mộng. Có thật chăng đất nước Việt Nam, tàn hơn 30 năm chinh chiến và tù đày, để anh có được một đất nước thanh bình điêu tàn hơn thời chiến?
Không biết bắt đầu từ thuở nào có một quy luật hình thành là ở một thể chế chính trị, đều thành lập một lực lượng để bảo vệ mình, lực lượng đó được gọi là quân đội. Quân đội sinh ra từ chế độ và nó cũng vẽ nên những chân dung của chế độ. Chế độ tốt sẽ xây dựng nên một quân đội tốt. Quân đội tốt sẽ không dung dưỡng một chế độ xấu. Từ hơn hai nghìn năm về trước, người lính Việt Nam với chiếc áo trấn thủ, mang gươm giáo ngàn xưa để gồng gánh trên vai những nhiệm vụ giết thù diệt loạn, bảo quốc an dân, giữ gìn cơ nghiệp của tiền nhân. Trải qua bao thăng trầm của đất nước, hình ảnh của người lính thay đổi qua bao thế hệ, nhưng trách nhiệm không hề thay đổi.

Hữu Nguyên: Lời Vàng Ngọc của Cựu TT Trần Văn Hương


​Phỏng vấn giả tưởng - Hữu Nguyên (huunguyen@saigontimes.org)

LGT: Suốt bốn thập niên qua, người Việt yêu nước trên khắp thế giới đều kính cẩn nghiêng mình tri ân: Những hy sinh cao cả của hàng triệu quân, dân, cán, chính VNCH, cùng hàng chục ngàn binh lính Đồng Minh trong cuộc chiến tranh chống CS Bắc Việt xâm lăng, bảo vệ Miền Nam Tự Do; Những chiến sĩ phục quốc hy sinh hoặc trải qua những năm tháng trong lao tù CS, đã thắp sáng ngọn lửa tin yêu, tinh thần đấu tranh bất diệt của người Việt yêu tự do; Những người Việt ở hải ngoại cũng như ở Việt Nam, tiếp tục son sắt gìn vàng giữ lửa, một lòng một dạ, âm thầm và kiên trì đấu tranh chống cộng sản đến hơi thở cuối cùng. Bài phỏng vấn giả tưởng sau đây, dựa vào sự thật: Cựu Tổng Thống Trần Văn Hương đã từ chối lời mời di tản của Đại Sứ Mỹ Graham Anderson Martin và Đại Sứ Pháp Jean Marie Merillon, với những lời tuyên bố bất hủ; và tinh thần bất khuất của Cụ trong những năm tháng cuối cùng sống giữa sự kìm kẹp của CS, đã thực sự thắp sáng ngọn lửa yêu nước chống cộng cho mọi người Việt tự do hôm qua, hôm nay và mãi mãi trong mai hậu.

PHÁT MINH KHOA HỌC TỪ BẮT CHƯỚC THIÊN NHIÊN - Trần-Đăng Hồng, PhD

image002 
Cơ thể động vật cũng như thực vật, qua tiến hóa hàng vạn năm để thích ứng với môi trường sống, đã phát triển những bộ phận hay cơ nguyên thích ứng thật hoàn hảo và tiết kiệm năng lượng nhất. Các nhà khoa học quan sát các hoạt động của sinh vật, nghiên cứu cách cấu tạo cơ thể chúng, để tìm hiểu và sau đó bắt chước chúng để phát minh, hay sáng chế áp dụng kỹ thuật. 
 I. BẮT CHƯỚC ĐỘNG VẬT
  1. LÀM SAO CON HÀU DÍNH CHẶT VÀO KHỐI ĐÁ TRƠN
image001
Hình 1. Con hàu dính vào tấm kính 

NHÂN DÂN BÌNH THUẬN ĐỐT XE LÃNH ĐẠO UBND, TẤN CÔNG "TỔNG HÀNH DINH" CỦA CÔNG AN BÌNH THUẬN - 15 Tháng 4 Năm 2015


Khách sạn Vĩnh Hảo là TỔNG HÀNH DINH của UBND huyện Tuy phong, Bình Thuận thuê để điều động Công An và CSCĐ đàn áp người dân Vĩnh Tân.

Vào đêm 22 giờ tối ngày 15-4, hằng ngàn người dân dùng gạch, đá và "bom xăng" tự chế ném vào CSCĐ và Công an Bình Thuận. Một số đông Công An đã trốn chạy khỏi hiện trường mang theo hằng chục Công An khác bị thương vong đi cấp cứu bằng xe máy vì đoạn đườ...ng Quốc Lộ 1A bị chặn, không còn đường cho xe cấp cứu tiến vào.


THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc 17-4-2015

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc

Các bài viết hàng tuần của Nhà Báo Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta

LẠI CỔ TÍCH CHO CÁC CHÁU NGOAN

Các cháu ngoan của bác Hồ kính yêu ở trong nước còn đang thích thú với truyện Thạch Sanh và chi tiết được mẹ cởi quần nhường cho trước khi chết thì lại được đặt vào tay một cuốn truyện cổ tích khác không kém phần hấp dẫn.

Cuốn sách do nhà xuất bản Hải Phòng ấn hành hồi năm ngoái (2014) chắc chắn đã tới tay nhiều độc giả. Trong cuốn cổ tích này có một truyện rất đáng đọc với tựa đề “Thỏ trắng và Hổ xám”. Những truyện về hổ không hiếm trong cổ tích Việt Nam và thường là những lần hổ thua nặng, hết thua trâu lại đến thua bác thợ cầy, rồi lại thua cả cóc một cách thảm hại.

Wednesday, 15 April 2015

Nỗi đau sẽ không dứt nếu không biết tại sao đau

Trần Trung Đạo (Danlambao) - Em học sinh Việt Nam nằm gối đầu lên cặp sách, im lìm như đang ngủ trưa trong một bức hình đăng trên một tờ báo Mỹ. Các nhân viên y tế cứu thương chỉ vì quá thương xót mà tưởng như em còn biết đau nên đặt đầu em cao trên chiếc cặp vậy thôi. Không, em không ngủ trưa, em chết rồi. Em là một trong 32 học sinh trường tiểu học Cai Lậy, Định Tường, bị VC pháo kích chết lúc 2:55 trưa ngày 9 tháng 3, 1974. Em bị giết chỉ hơn một năm trước ngày chấm dứt chiến tranh để từ đó dân tộc Việt Nam chịu đựng 40 năm trong độc tài đảng trị đến hôm nay.

CUBA THỨC RỒI VIỆT NAM DẬY ĐI THÔI! - Thiên Kim

Triết nói "Cuba thức, Việt Nam ngủ"
Đảng Việt Cộng ơi, Cuba thức rồi
Họ đã tỉnh dậy sau thời mê muội
Còn đảng VC sao cứ ngủ vùi

Dậy đi thôi, hãy tỉnh dậy đi thôi
Ngủ kỹ hèn chi nước Việt suy đồi 
Biên giới mở toang Tàu tới tấp nập
Thành phố tên Tầu cờ sao năm ngôi

Triết nói: "Điều 4 bôi là tự sát"
Đa nguyên đa đảng Cộng sẽ tan nát
Ý dân thác lũ sẽ lật bạo quyền
Chớ coi dân hiền như loài cỏ rác

Thay đổi đi! Cộng Sản quá lỗi thời
Xảo trá, bạo tàn không thể lên ngôi
Nay bức màn sắt không che mắt nổi
Màn hình vạch tội! Ôi...Rất tinh đời.

Thiên Kim -Tháng Tư Đen.

ĐẠI ÂN NHÂN - KIỀU PHONG

Một Ngày Đau Thương lần thứ bốn mươi sắp tới
Cả Non Sông Gấm Vóc bị nhuộm đỏ, luôn cả cuộc đời
Cuả mấy chục triệu Đồng Bào rơi vào vòng Oan Nghiệt, trời ơi !
Có một số vượt thoát ra biển khơi
Biết rằng thập tử nhất sinh cũng phó mặc cho định mệnh
Ai may mắn được đến bờ tự do các nườc láng giềng
Được Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc ra tay cưú giúp
Quốc gia tạm dung và Liên Hiệp Quốc là Đại Ân Nhân
Sau đó được đi định cư đệ tam quốc gia
Cưu mang đùm bọc dù không ràng buộc chủng tộc, huyết thống
Tuy ngôn ngữ, văn hoá bất đồng
Nhưng được cư xử Thắm Đượm Tình Người
Một trời một vực so với đảng Súc Vật quê hương tôi
Xem Đồng Bào chẳng khác chi cỏ rác
Cũng bởi mù quáng theo chủ thuyết Karl Mark
Buá liềm đập đầu , cắt cổ hút máu tàn đời
Nay Cộng Đồng Người Việt tổ chức tiệc Đa Tạ Đại Ân Nhân Canada
Nhất là Nguyên Thủ Tướng Joe Clark
Đã mở rộng vòng tay cưú giúp Người Việt Tỵ Nan
Thuộc loại Vô Tổ Quốc , bơ vơ (Stateless)
Cũng là dịp Tri Ân nghiã cử cao đẹp nên thơ
Gần hai trăm ngàn Đồng Bào sinh sống nơi Xứ Lạnh Tình Nồng
Sinh con đẻ cháu khá đông
An Cư Lạc Nghiệp đóng góp thành công đủ mọi ngành nghề trong xã hội
Đích thực là Quê Hương Mới
Quê nhà xa thẳm trở thành Cố Hương
Vẫn tha thiết có cơ hội về thăm mồ mả Tổ Tiên, Miếu Đường
Dưới chế độ Tự Do, Dân Chủ
Còn lũ Súc Sinh cộng sản thà gởi nắm xương tàn nơi dất khách quê người
Dù sao vẫn Thắm Đượm Tình Người
Chứ không chấp nhận kiếp Nô Lệ, Đồng Hoá, Diệt Vong bởi lũ Phản Quốc
Còn hơi thở là con thốt nên lời Công Đạo, Lương Tri
Sống xứng đáng kiếp người Đáng Sống 
CHÂN THÀNH ĐA TẠ CANADA !!!
THANK YOU FROM THE BOTTOM OF MY HEART !!!

KIỀU PHONG

Đất nước có ra sao thây kệ mẹ nó

Đầu năm 2014, sau một vòng chu du ăn tết ở VN, tôi có viết vài dòng và đưa vài tấm hình lên facebook để báo động việc người ta đang phá hoại quần thể Hạ Long. Những ngọn núi đá vôi trên đất liền (cấu thành quần thể Hạ Long) đang bị vạt đi. Người ta đục phá chúng để lấy đá. Hạ Long được UNESCO xếp vào « di sản thế giới », là một thắng cảnh độc đáo có một không hai, là một kỳ quan của thế giới. Bây giờ không biết việc phá hoại này có ngưng lại hay chưa ? Trong nước có ai lên tiếng báo động hay không ?

Việc vạt núi (trong quần thể Hạ Long) để lấy đá xem ra để lại hệ quả nặng nề hơn là việc chặt cây ở Hà Nội.

Ở Hà Nội, chặt cây cổ thụ (quí hiếm), sau đó trông thế vào các loại cây khác, vài trăm năm sau chúng cũng trở thành… cổ thụ. Nhưng khi vạt núi đi, như thể vẩy rồng đã lóc ra, người ta vô phương tái tạo lại. Hạ long là « rồng đi xuống » biển. Quần thể này rất lớn, bao gồm phần trên bờ và phần dưới biển.

Phần dưới biển người ta tận lực khai thác du lịch. Người ta « phàm hóa » động Tiên Cung, xây dựng những cảnh trí đầu voi đuôi chuột… hy vọng hốt khách du lịch thập phương. Nhưng cũng thành công. Du khách ở đây đông đúc (đến độ tạp nham). 99% du khách là người Hoa. Du khách thực sự có tiền lần hồi xa lánh.

Phần trên bờ thì người ta tận lực khai thác… đá vôi. Lý ra, khu vực này, nếu có chút tầm nhìn, thì cũng có thể xây dựng thành một khu du lịch cạnh tranh với vùng Phuket của Thái Lan.

Bây giờ thì đến sông Đồng Nai. Với cái đà « phát triển » mạnh ai nấy « phát » kiểu này, e rằng sông Đồng Nai sẽ bị bức tử. Dân Sài Gòn chết sớm vì uống nước tại đây.

Trước hết là vấn đề an ninh chiến lược. Đố ai mà biết được vị trí hầm chứa nước cung cấp cho Paris, hay các thành phố lớn khác trên thế giới, là ở đâu ?. Đó thuộc phạm vi an ninh quốc phòng.

Ở VN thì khác. Ta biết được dân Sài Gòn uống nước sông Đồng Nai. Muốn sát hại cái giống dân (ngu dốt) này, một cách dài lâu, thì mỗi ngày chỉ cần bỏ xuống đó một liều lượng độc dược (phóng xạ) nào đó. Muốn giết liền thì cũng chỉ cần tăng liều lượng độc dược đó lên.

Đánh thắng VN không khó. Thử tưởng tượng vài triệu dân Sài Gòn đồng loạt bị bịnh. Chỉ đối phó với việc « trị bịnh » cho dân Sài Gòn, nhà nước VN sẽ bó tay trước các việc (cấp bách) an ninh, quốc phòng khác.

Còn việc phát triển thành phố, sông Đồng Nai, cũng như sông Hồng, sông Sài Gòn… Đáng lẽ nhà nước phải có kế hoạch chung để bảo vệ sông hồ, nguồn nước… nhứt là những con sông chảy qua thành phố, đô thị. Lẽ ra các con sông này phải được kè bờ, mục đích để chống sạt lở và xả nước lũ đầu nguồn (vào mùa mưa).

Tình trạng của sông Hồng, sông Đồng Nai (và nhiều con sông khác), tôi không hiểu ai đã cấp phép cho dân cất nhà san sát bờ sông. Sông Hồng, lẽ ra không được cất nhà trên bờ đê (cũng như hai bên bờ sông). Khi lũ lụt xảy ra, ai chịu trách nhiệm ? Sông Đồng Nai cũng vậy !

Lý ra, những con sông lớn (sông Hồng, Đồng Nai, sông Sài Gòn, sông Hàn, sông Hương… cũng như các chi nhánh sông Cửu Long…) phải để một khoảng cách an ninh (vài chục mét) cách nhà cửa. Nhà nước phải cấm tuyệt đối việc xây cất kế bờ sông (ngoại trừ những trường hợp đặc biệt). Thông thường, người ta « kè bờ », trong thành phố thì bằng bê tông, tạo thành một con đường cho đi bộ và xe đạp. Ngoài thành phố thì làm thành những con đê, hay những đường tráng nhựa. Lưỡng tiện đôi bề : sông ngòi được bảo vệ, còn người dân thì có được cơ sở hạ tầng.

Việc cho phép xây cất bừa bãi dọc theo bờ sông, vừa mất mỹ quan do tình trạng hỗn loạn, vừa đe dọa an ninh chung.

Bây giờ lại có việc « lấn sông » Đồng Nai để xây cất. Theo báo chí thì dự án lấn sông này sẽ xây một « trung tâm » chi đó. Vấn đề là, thứ nhứt, bờ sông (cũng như bờ biển) thuộc công chúng, không thể giao đặc quyền bất kỳ cho tư nhân nào. Thứ hai, việc này tạo tiền lệ, người này lấn được thì người khác lấn được, nguy cơ sông bị ngẽn dòng mà việc này tạo lụt lội. Toàn thể dân cư trong khu vực bị ảnh hưởng.

Làm sao ta có thể chấp nhận một phương hướng phát triển đô thị vô trách nhiệm như vậy ?
Hôm trước tôi có nói ông Lý Quang Diệu nói sai. Ông này cho rằng VN sẽ khá hơn khi thành phần lãnh đạo sơ cứng giáo điều chết đi. Tôi nói rằng ông sai vì lớp lãnh đạo mới cũng không ít dốt hơn lớp lãnh đạo tiền bối. Thử nhìn bản đồ Google hai bờ sông Hồng, sông Đồng Nai… thì ta sẽ thấy ngay cái dốt của lớp lãnh đạo mới lên.

Họ không có một kế hoạch, một dự án, một chính sách… nào để phát triển thành phố hết cả. Mối bận tâm của họ là làm sao sử dụng « quĩ đất » một cách có hiệu quả nhứt : đó là làm sao để đầy túi bản thân và phe nhóm. Đất nước có ra sao thì kệ mẹ nó.


http://vietnamdanden.blogspot.com/2015/04/at-nuoc-co-ra-sao-thay-ke-me-no.html

Sunday, 12 April 2015

4 Movies: Vietnamese Overseas Apr 30, 1975 - Apr 2015

Tháng 4 lại về ... đã 40 năm qua đi ... năm nay có 4 bộ phim nói về Việt Nam, về Người Việt Tỵ Nạn CS trãi qua 4 giai đoạn nối kết với nhau theo thời gian một cách ngẫu nhiên tao thành một "liên khúc" phim có giá trị lịch sử cận đại với chiều dài hơn 40 năm.

Giai đoạn 1: Chiến tranh và sự chiến đấu anh dũng của QLVNCH (Phim: Ride the Thunder) 
Giai đoạn 2: Saì Gòn sụp đỗ trước sự phản bội của đồng minh (Phim: Last Days in Vietnam 
Giai đoạn 3: Vượt biên, vượt biển đi tìm tự do (Phim: Master Hoa's Requiem) 
Giai đoạn 4: Vươn lên từ khổ đau tủi nhục (Phim: 40 Năm Vươn Lên Từ Nước Mắt)

Ghi chú: Những bài có tựa đề màu đỏ là những bài nên đọc nếu có thì giờ.

Vài bí mật chưa được tiết lộ về MTGPMN - Hứa Hoành

Ðồng bào miền Nam VN, ai cũng biết rằng CS chiếm được miền Nam nhờ bịp bợm và khủng bố, “mặt trận giải phóng miền Nam” không đại diện cho ai cả, chỉ là công cụ do CS dựng lên để lừa bịp dư luận trong và ngoài nước, lừa bịp ngay các thành viên của mặt trận này.
Từ “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” qua “Liên Minh Dân Chủ”, rồi đến “Chính Phủ Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam VN” đều là những màn trình diễn bịp. Thành viên của 3 tổ chức trá hình đó đều là những tên múa rối, bị điều khiển bởi những tên cán bộ CS núp trong hậu trường. Các tổ chức trá hình trên là những vở tuồng được soạn sẵn, các đào kép bị phỉnh gạt đưa vào, phải đóng trọn vai của mình, nếu không sẽ bị thủ tiêu.
Tuy là thành viên của mặt trận, họ luôn luôn bị kìm kẹp (VC gọi là “bảo vệ”), theo dõi, kiểm soát chặt chẽ. Hàng ngày chúng nhồi nhét chính trị. Chúng tôi xin tường thuật quá trình lừa bịp của CS qua các tổ chức bịp bợm ấy ở miền Nam do kỹ sư Hồ Văn Bửu, từng là ủy viên của chính phủ lâm thời (ngang hàng Bộ trưởng), hồi chánh năm 1970 kể lại. Tập hồi ký này không xuất bản, chỉ dành cho các bạn thân của ông. Tôi may mắn được đọc bản chính tập hồi ký đó, và được phép khai thác để cống hiến độc giả. Hiện ông kỹ sư Bửu vẫn còn trong trại tỵ nạn Thái Lan. Chúng tôi xin trân trọng biết ơn ông Hồ Văn Bửu đã kể lại những âm mưu, những thủ đoạn lừa bịp trong hậu trường bọn CS ở miền Nam để độc giả thấy được sự gian trá của chúng.

Vài chuyện thật xảy ra trong 9 năm kháng chiến 45-54 - Hứa Hoành

“Chiều 17/12/1946, “bác Hồ” và đồng đảng rút vào hang sâu trong núi Phượng Hoàng ở Sơn Tây. Nửa đêm 19/12/1946, từ chỗ ẩn náu an toàn, bác Hồ hùng hổ tuyên bố “Toàn quốc kháng chiến”, báo hại tụi du kích, Tự vệ thành…ngơ ngác mất người chỉ huy, cầm tầm vong vạt nhọn, dao găm, mã tấu, anh dũng…làm bia đỡ đạn Pháp ở Hà Nội !
“Ở Nam Bộ, khi Pháp mở cuộc tổng phản công (23/9/1945), Ủy Ban Hành Chánh (CS) của Trần Văn Giàu đã chạy thụt mạng vô Chợ Ðệm. Pháp tiến quân ra Phú Lâm, Ủy Ban chạy tới Tân An. Pháp mở cuộc ruồng bố Tân An, Ủy Ban chạy xuống Mỹ Tho, rồi tiện đường…dông tuốt vô Ðồng Tháp Mười mất dạng. Trong khi đó, các lãnh tụ quốc gia như Trần Văn Ân, Nguyễn Văn Sâm, Kha Vạng Cân, Hồ Văn Ngà liều chết ở lại lập Ủy Ban phong toả Saigon, Chợ Lớn… Trước khi bôn tẩu, Ủy Ban Kháng Chiến của Trần Văn Giàu ra lịnh đốt chợ, đốt phố, đốt nhà dân, và cho tự vệ đi lùng bắt các lãnh tụ quốc gia, đảng phái, tôn giáo…đem thủ tiêu. Cách chiến đấu của CS thật lạ lùng khó hiểu. Tỉnh nào cũng hành động y chang “bác Hồ”.
Nhà văn Nguyễn Gia Bảo, chứng nhân thời cuộc :
“Từ đó đến nay, nửa thế kỷ đã trôi qua..đa số chúng ta cứ đinh ninh ngày 19/8/45 là ngày “cách mạng thành công”. Ðiều đó hoàn toàn không đúng, như việc “kháng chiến thành công”, mang lại độc lập, tự do cho xứ sở. Thật ra, CS cướp công kháng chiến, một cuộc kháng chiến hào hùng, do toàn dân đóng góp…” (trong “Hà Nội, Những Ngày Tháng Cũ”, trang 12).
Nhà văn Vương Hồng Sển, chứng kiến :
“…ngày 5/11/1946, Ủy Ban (Hành Chánh của Trần Văn Giàu) ra lịnh đốt chợ Sóc Trăng, Tây kéo đến, ta rút lui. Ngày thứ Bảy 6/1/46 lại đốt chợ Bãi Xàu… Trước đó, ngày 17/12/45, Thanh Niên Tiền Phong đến nhà treo đồ bổi, lá khô, trên trình thượng 2 căn phố của thân phụ, ép mình ký tên cho đốt nhà để “tiêu thổ kháng chiến” khi có giặc Tây đến… Cách chiến đấu như vậy đâu có…chết thằng Tây nào !”
Bài viết sau đây là những chuyện thật, xảy ra trong thời kháng chiến chống Pháp, nhưng rất ít được sách báo thuật lại. Công cuộc kháng chiến giành độc lập là của toàn dân VN, chớ không riêng đảng CS, mà CS luôn luôn hãnh diện khoe khoang thành tích. Là nạn nhân của CS trong nhiều năm, chúng ta nhận ra một sự thật : gian ác, lừa bịp, tráo trở là bản chất của người CS.

Người đàn ông bị “bỏ rơi” của Aung San Suu Kyi

CNNTpic 1

“Mỗi ngày trong 20 năm, Aung San Suu Kyi đứng trước lựa chọn: tiếp tục cảnh sống bị quản thúc tại chính quê hương mình, hay trở về với mái ấm tại Oxford (Anh quốc) nơi chồng con bà đang chờ. Và mỗi ngày trong suốt 20 năm đó, Aung San Suu Kyi đã chọn không bỏ rơi đất nước Miến Điện và những người đồng bào của bà”.

Đó là cách đài BBC miêu tả 20 năm dài bà Aung San Suu Kyi, thủ lãnh phe đối lập của Miến Điện, Chủ tịch đảng Liên minh quốc gia vì dân chủ (NLD), bị quản thúc tại gia. Nhiều người biết đến quãng thời gian bà đấu tranh cho Miến Điện, nhưng không nhiều trong số đó từng biết rằng có một người đàn ông đã bị “bỏ lại” trong những năm tháng đó. Ông là Michael Aris, sử gia người Anh.

Gặp lại cờ Vàng - Nguyễn Bá Chổi

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Hắn khựng lại khi thấy cái mẫu màu vàng với ba sọc đỏ trên mũ kiểu lính trận của người Mỹ cụt một chân ngồi xe lăn bên cửa ra vào tiệm bán tạp phẩm Ron của người Đại Hàn. Hắn nhìn kỹ và nhận ra đó là quốc kỳ nước Việt Nam Cộng Hòa của hắn xưa kia... Bỗng dưng hắn cảm giác như một luồng điện chạy xuyên suốt thân thể. Quên mất cái dè dặt cố hữu mỗi khi phải giao tiếp hỏi chuyện người lạ, nhất là với người lạ ngôn ngữ bất đồng, hắn vận dụng vốn liếng tiếng Anh vừa học được qua lớp ESL từ trường Đại học Cộng đồng Everett hớn hở chào “hai” người Mỹ, và tự giới thiệu tên, từ đâu đến, lão trịnh trọng:

Ký sự đường dài – những cuộc viếng thăm TPB VNCH

VRNs (12.04.2015) – Chuyến đi được tiếp tục bằng một hành trình đến tỉnh Tây Ninh và Đồng Nai. Tháp tùng cha Vinhsơn Phạm Trung Thành và cha Giuse Đinh Hữu Thoại, ngoài các thiện nguyện viên cố hữu có thêm cha Giuse Trương Hoàng Vũ cùng chia sẻ chuyến đi.
Qua trung gian ông TPB Nguyễn Văn Chủ, SN 1943, 72 tuổi, bị thương vào năm 1968 Mậu Thân, người nhà ông dẫn chúng tôi đi tìm đến ông TPB Nguyễn Văn Vân, SN 1942, 73 tuổi, thuộc Biệt Động Quân. Rất tâm đắc với chương trình ‘Tri ân Anh – TPB VNCH’, ông Chủ cộng tác với chúng tôi tìm kiếm các TPB quanh vùng của ông và giúp họ nộp hồ sơ tham gia chương trình. Ông Vân là một trường hợp.
Hình số 1
TPB Nguyễn Văn Chủ, SN 1943

Tiếng Hát Hậu Phương với Người Tù Cuối Cùng Phạm Gia Đại (Nhân Viên Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ) 07/04/2015

Vietnamese move commemoration after flag barred from Marine base

Associated Press - 04/10/2015

WESTMINSTER -- Vietnamese Americans scrapped plans to mark the 40th anniversary of the fall of a Saigon at a Southern California Marine base after learning they could not fly the South Vietnamese flag.

The commemoration expected to draw thousands on April 25 will be moved to a new location in Orange County's Little Saigon, where community members can use the yellow- and red-striped flag and play the South Vietnamese anthem, said Sophie Tran, an event spokeswoman.

"We know without those two things, our event would completely lose its meaning," Tran said Friday. "The event is for the community, and we need to think about them first."

The shift comes as the country's 1.7 million Vietnamese Americans prepare to commemorate the 40th anniversary of the fall of South Vietnam to communist rule. Thousands fled the country for the United States, with many arriving at a refugee camp erected at Marine Corps Base Camp Pendleton in Southern California.

The flag that belonged to South Vietnam before it fell to the communists is still widely used by Vietnamese immigrants at community celebrations in the region.
 
Jason Johnson a Camp Pendleton spokesman, said officials at Marine headquarters told the base that the flag cannot be flown at federal installations because the U.S. government can only recognize the current government of Vietnam.

"We at Camp Pendleton certainly understand their concerns, but ultimately we have to rely on our rules and regulations," he said.
 
Tuy nhiên, đại diện của căn cứ cho biết, gần đây họ nhận được thông báo và chỉ thị từ Bộ Quốc Phòng và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ là theo chính sách hiện hành tại các căn cứ quân sự thuộc thẩm quyền liên bang như Camp Pendleton, thì các hình thức chào cờ và nghênh đón đều phải theo đúng quy tắc ngoại giao của chính phủ Hoa Kỳ cũng như quân pháp của Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ,” thông cáo cho biết tiếp.
 
Cũng theo thông cáo, “vì lý do đó, trong phần nghi lễ chính thức, ước muốn có phần chào quốc kỳ và quốc ca của cộng đồng người Việt và ban tổ chức chương trình tại Camp Pendleton sẽ không thể thực hiện được".