Wednesday, 29 April 2015

Hãy gọi 30/04 là ngày phán xét

Nếu ai đó hỏi cha tôi 30/04 là ngày gì? Cha tôi sẽ trả lời, đó là ngày mà ông nhận ra mình đã bị lừa dối. Ông và các đồng đội của ông là “Thế hệ bị lừa dối”.  

Cha tôi sinh ra trên đất Thái. Năm ông 5 tuổi, nghe theo lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông nội tôi bỏ lại nhà cửa, ruộng vườn và đem các con trở về cố quốc.

Năm 16 tuổi, như hàng triệu thanh niên miền Bắc khác, ông bỏ học, khai thêm tuổi và xin vào quân ngũ.

Ông đã may mắn khỏe mạnh và lành lặn bước qua những cuộc chiến tàn khốc nhất, chiến tranh Việt Nam, chiến tranh biên giới Tây Nam và chiến tranh biên giới phía Bắc. May mắn hơn rất, rất nhiều những đồng đội của ông.

Thời của cha tôi, miền Bắc XHCN là một xã hội khép kín. Hệ thống tuyên truyền đồ sộ của Đảng Cộng sản đã rất thành công trong việc tuyên truyền, lồng ghép giữa chủ nghĩa cộng sản, lòng yêu nước và tinh thần dân tộc. Câu nói của TS.Goebbels: "Sự thật là cái không phải sự thật được nhắc đi nhắc lại nhiều lần" được áp dụng triệt để trong xã hội đó.

Mỗi tân binh, như cha tôi, được xem đi xem lại những bộ phim chiến tranh tuyên truyền về tội ác của Mỹ - Ngụy. Từng mảnh xác người chết bởi bom đạn của B52. Những ngôi nhà tan nát. Những em thơ ánh mắt ngơ ngác. Những thiếu phụ đầu chít khăn tang, khuôn mặt hốc hác. Những người mẹ già với đôi mắt sâu thăm thẳm.

Cuốn tiểu thuyết viết về những người du kích miền Nam đầy anh dũng, những gia đình miền Nam một lòng hướng về phía "Đảng" và "Bác Hồ" và những người lính Việt Nam Cộng hòa hiện lên như hiện thân của ác quỷ, ăn thịt, moi gan, uống máu, hãm hiếp dân thường... Một người miền Nam tập kết ra Bắc và viết như thế, trong một xã hội khép kín và thiếu thông tin như thế, ai mà không tin?

Những "nhà văn", "nhà thơ" con cưng của chế độ như Chế Lan Viên, Nguyễn Đình Thi, Anh Đức cũng đã góp phần quan trọng trong việc đưa những người trai trẻ ấy ra chiến trường, và cả triệu người đã không bao giờ quay lại.

Anh Đức nổi tiếng ở miền Bắc với tiểu thuyết "Hòn Đất". Cuốn tiểu thuyết viết về những người du kích miền Nam đầy anh dũng, những gia đình miền Nam một lòng hướng về phía "Đảng" và "Bác Hồ" và những người lính Việt Nam Cộng hòa hiện lên như hiện thân của ác quỷ, ăn thịt, moi gan, uống máu, hãm hiếp dân thường... Một người miền Nam tập kết ra Bắc và viết như thế, trong một xã hội khép kín và thiếu thông tin như thế, ai mà không tin? Và thế là hàng triệu thanh niên miền Bắc đã lên đường ra chiến trường. Họ đã sống, đã chiến đấu và đã chết với niềm tin sắt son rằng mình đang "giải phóng" miền Nam khỏi những kẻ ngoại bang xâm lược, như những cuộc chiến chống xâm lược suốt ngàn năm qua của dân tộc Việt.

Sau cái ngày 30/04 đó, lần đầu tiên cha tôi tiếp xúc trực tiếp với những người lính phía bên kia (những người mà sau này ông thường kể với tôi, họ cũng là người lính và họ cũng chiến đấu dũng cảm như chúng ta ở phía bên này).

Cha tôi được giao nhiệm vụ trong một trại học tập cải tạo của các viên chức và sỹ quan Việt Nam Cộng hòa.

Không như những gì mà ông được tuyên truyền, những người phía bên kia mà ông tiếp xúc đều là những người nhã nhặn, lịch sự và có trình độ văn hóa cao. Đó là lần đầu tiên, ông nhận thấy có điều gì đó không đúng.

Ngược lại, cha tôi bắt đầu nhìn thấy mặt trái của những người cộng sản. Ông đã nhìn thấy những sỹ quan Bắc Việt tìm cách moi tiền từ những tù binh phía bên kia và gia đình của họ.

Ông cũng đã chứng kiến những vụ đánh đập ngược đãi với những người lính gan dạ và dũng cảm, những người có cùng dân tộc, cùng màu da, cùng ngôn ngữ nhưng không cùng lý tưởng.

Và ông thường kể với tôi điều ông ân hận nhất, một người đồng đội của ông cố tình thả cho tù nhân chạy rồi đuổi theo bắn chết. Đôi mắt của người chết vẫn ám ảnh cha tôi đến bây giờ. Người đồng đội đó của ông sau này cũng bị đột tử, và cha tôi thường nói với tôi, đó là "nhân quả".

Một sự kiện nữa cũng đã làm thay đổi những suy nghĩ của cha tôi. Đó là phía Bắc, người anh em cộng sản trở mặt. Những người bạn và cả những người đồng chí của ông bị trục xuất về Trung Quốc, đôi khi chỉ vì trót mang cái họ giống với họ của người Hoa.

Tình anh em, tình đồng chí sao mà mong manh thế? Khi cần thì anh em tốt, đồng chí tốt, bạn bè tốt, khi không cần nữa thì lập tức thành "Kẻ thù truyền kiếp của dân tộc" và sẵn sàng trút súng đạn điên cuồng vào nhau?

Sau cuộc chiến khốc liệt ở biên giới, cha tôi lặng lẽ giải ngũ, đốt hết huy chương và bằng khen, sống một cuộc sống dân sự bình thường, mặc cho những đồng đội của ông, sau khi học thêm vài ba lớp chính trị, trở thành cấp tướng, cấp tá... Ông không bao giờ muốn nhắc lại về những ký ức chiến tranh khốc liệt nữa.

Nếu ai đó hỏi cha tôi 30/04 là ngày gì? Cha tôi sẽ trả lời, đó là ngày mà ông nhận ra mình đã bị lừa dối. Ông và các đồng đội của ông là “Thế hệ bị lừa dối”.Còn nếu ai đó hỏi ông muốn gọi 30/04 là ngày gì? Thì tôi xin phép được trả lời thay cho cha tôi, hãy gọi 30/04 là ngày phán xét.

Ngày phán xét những kẻ đã đẩy dân tộc vào cuộc chiến huyết nhục tương tàn.
Ngày phán xét những lãnh đạo miền Bắc thời điểm đó, những kẻ đã trực tiếp đẩy hàng triệu thanh niên miền Bắc lên giàn hỏa thiêu, vì một thứ lý thuyết không tưởng, mơ hồ và thiếu thực tế.
Ngày phán xét cho những kẻ tự khoác lên mình chiếc áo nhà văn, nhà thơ, cổ động người ta lao vào chỗ chết, lao vào những cuộc chém giết với lòng căm thù không giới hạn.

Hòa bình của nấm mồ

Cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trả lời phỏng vấn của Spiegel 1979
Phạm Thị Hoài dịch

(Nguyễn Văn Thiệu và Henry Kissinger)

SpiegelThưa ông Thiệu, từ 1968 đến 1973 Hoa Kỳ đã nỗ lực thương lượng hòa bình cho Việt Nam. Trong cuốn hồi ký của mình, ông Henry Kissinger, trưởng phái đoàn đàm phán Hoa Kỳ đã dùng nhiều trang để miêu tả việc ông, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa, đã chống lại những nỗ lực nhằm đem lại hòa bình cho một cuộc chiến đã kéo dài nhiều năm, với hàng triệu nạn nhân và dường như là một cuộc chiến để "bóp nát trái tim Hoa Kỳ". Vì sao ông lại cản trở như vậy?
Nguyễn Văn Thiệu: Nói thế là tuyệt đối vô nghĩa. Nếu tôi cản trở thì đã không có Hiệp định Hòa bình năm 1973 – mặc dù, như ai cũng biết, đó không phải là một nền hòa bình tốt đẹp; hậu quả của nó ở Việt Nam là chứng chỉ rõ ràng nhất. Kissinger đại diện cho chính sách và lợi ích của chính phủ Mỹ. Là Tổng thống Nam Việt Nam, bổn phận của tôi là bảo vệ những lợi ích sống còn của đất nước tôi. 
Tôi đã nhiều lần chỉ ra cho Tổng thống Nixon và TS Kissinger rằng, đối với một cường quốc như Hoa Kỳ thì việc từ bỏ một số vị trí không mấy quan trọng ở một quốc gia bé nhỏ như Nam Việt Nam không có gì đáng kể. Nhưng với chúng tôi, đó là vấn đề sinh tử của cả một dân tộc.

Tâm Thư của Lê Ngọc Túy Hương

quochan.jpg

 

Ngày 30.4, vốn là ngày đại tang, ngày QUỐC HẬN của VNCH.
1975-2015, đã bốn mươi năm kể từ một ngày tháng tư năm nào, bọn cộng sản miền bắc bước chân lên miền Nam VNCH, cưỡng chiếm phần giang san gấm vóc mầu mỡ. 
Xin hãy cùng tôi thành tâm tưởng nhớ đến Quê Hương và Dân Tộc, cầu  mong quê hương đất mẹ mau sớm thoát khỏi gông cùm cộng sản ( việt cộng và tàu cộng ).
 
Chúng ta , người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại  cùng đoàn kết nhau dưới ngọn quốc kỳ VIỆT NAM màu vàng ba sọc đỏ, chung lòng chung sức bằng mọi hình thức để giải thể đảng cộng sản Việt Nam.
Xin cùng tôi:
1.Cầu siêu, Cầu hồn  cho chư vị  Quân Dân Cán Chính VNCH đã vị quốc vong thân. 
2.Cầu an cho đồng bào mọi cấp, mọi giới đang chịu đọa đầy đau khổ và khốn cùng dưới sự cai trị của bọn việt cộng ngu dốt.
Nhằm mục đích giữ không khí trang nghiêm trong ngày 30.4 QUỐC HẬN, xin tha thiết kêu gọi trong 24 giờ tới đây hoàn toàn KHÔNG chuyển tin và tài liệu giải trí, vui cười hay các bài, các lá thơ tranh luận trên các trang mạng, thơ điện tử.
Nếu đồng thuận, xin vui lòng tiếp tay kêu gọi.

Trân trọng,
Lê Ngọc Tuý Hương

TTNVTNcs/P gặp gỡ nhà báo Trần Quang Thành và nữ Anh Thư Hoàng Kiều Linh



IMG_4334.JPG
DSC_0007.JPG
DSC_0025.JPG
DSC_0018.JPG

Đẹp mãi lời thề

Trần Bảo Như (Danlambao) - Xin được dùng Đẹp Mãi Lời Thề để tri ơn và tưởng niệm Quân - Dân - Cán - Chính VNCH, tất cả những người đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ miền Nam tự do.

Thường thì sau một bản nhạc, vì đã đặt trọn tâm tình, chữ nghĩa vào lời nhạc, tôi không còn gì để viết nữa. Như Đẹp Mãi Lời Thề này, lời được viết ra từ những hiểu biết, suy tư về các anh hùng tuẩn tiết. Những mẩu chuyện, tiểu sử, tường thuật chung quanh cuộc đời các vị cho tôi hiểu biết. Những chọn lựa và quyết định của họ khiến tôi suy tư.


Một quả chôm, hai quả lừa - Ngô Nhân Dụng


Một câu chuyện khiến dư luận đang ồn ào đặt câu hỏi, từ Việt Nam qua Pháp và truyền trên mạng khắp thế giới. Câu hỏi là: Tại sao, nhân ngày 30 Tháng Tư sắp đến, các trang mạng mang tên các tay đầu sỏ đảng Cộng Sản lại đi “chôm” một bài cũ trên mạng của đài Á Châu Tự Do, RFA?
Ngày 6 Tháng Mười Một năm 2014, ký giả Tường An viết bài “Nước Ðức, 25 năm sau ngày bức tường Berlin sụp đổ” trên mạng của đài RFA; trước ngày dân Ðức kỷ niệm bức tưởng ô nhục sập. Sáu tháng trôi qua, đầu tuần này, một bài “Kỷ niệm ngày thống nhất 30-4 - Bức tường Berlin sụp đổ: Bài học hòa hợp dân tộc của người Ðức” xuất hiện trên mạng mang tên Nguyễn Tấn Dũng. Tựa thay đổi nhưng nội dung giống hệt như bài cũ của Tường An. Bạn bè khắp thế giới hỏi Tường An, cô cho biết cả đời không bao giờ gửi bài cho cái blog Nguyễn Tấn Dũng! Kết luận: Chúng nó chôm! 

Bôi bác lịch sử?

Mới sưu tầm được 2 tấm hình về lễ kỉ niệm khởi nghĩa của Hai Bà Trưng rất hay và rất ý nghĩa. Hình thứ nhất chụp ở Sài Gòn, có lẽ vào thập biên 1960 hay 1970 (đã được tô màu). Hình thứ hai cũng chụp ở Sài Gòn mới đây trong cuộc tập dược diễu hành ngày 30/4. Các bạn thử nhìn và so sánh …

Nửa thế kỉ trước ở miền Nam người ta tổ chức buổi lễ kỉ niệm có vẻ đơn giản, nhưng nhìn qua thì thấy ngay cái tính trang trọng. Khen người thiết kế chọn màu sắc rất tốt, không phường tuồng, mà phản ảnh được vương quyền thời xưa. Quan trọng nhất là người ta dùng voi thật để diễu hành.


Năm mươi năm sau con cháu Hai Bà dùng voi dỏm để diễu hành! Thật không có gì hài hước và bôi bác hơn khi nhìn thấy 4 cái bánh xe giống như xe "trolley" trong siêu thị thực phẩm. Cũng có thể đây là cái xe rác. Đã giả mà còn giả một cách thô kệch, và sự thô kệch đó cứ như là thách thức dư luận. Còn con voi dỏm thì được khoác lên cái tấm vải đỏ chói, trông cứ như là lên đồng. Nhìn toàn cảnh là một sự nhuộm màu đỏ. Tôi không nghĩ thời xưa, màu đỏ "đồng bóng" là màu chủ đạo hay màu của vương quyền. Nhìn kĩ hơn (hình 3) thì thấy đó chẳng phải là con voi mà là con quái vật nào đó. Hết ý!

GS Nguyễn Văn Tuấn - Tưởng niệm và kỉ niệm

Tháng 4 năm nay giữa Úc và Việt Nam có một sự trùng hợp mang tính lịch sử. Úc kỉ niệm 100 năm ngày lính Úc và Tân Tây Lan đổ bộ lên bán đảo Gallipoli (Thổ Nhĩ Kì), gọi là Ngày ANZAC. Còn Việt Nam thì kỉ niệm 40 năm ngày "giải phóng miền Nam". Đối với Úc, Ngày ANZAC là tưởng niệm sự hi sinh của lính Úc trong trận chiến mà Úc là phía chiến bại, còn đối với Việt Nam thì đó là ngày kỉ niệm chiến thắng. Nhưng quan sát hai nơi kỉ niệm ngày trọng đại đó làm tôi suy nghĩ Việt Nam nên thay đổi cách kỉ niệm trong tương lai: nên dành ngày 30/4 hàng năm để tưởng niệm những người lính và đồng bào của hai miền đã hi sinh trong cuộc chiến.


Hôm qua (Thứ Bảy, 25/4/2015) toàn nước Úc ngưng buôn bán nửa ngày để tưởng niệm 100 năm ngày quân đội Úc và Tân Tây Lan đổ bộ lên bán đảo Gallipoli của Thổ Nhĩ Kì đúng vào ngày đó năm 1915. Năm đó, liên bang Úc mới được 14 tuổi, tức còn rất non trẻ. Do đó, Úc rất muốn đóng góp cho thế giới, trước là chứng tỏ mình là công dân toàn cầu, sau là ngoại giao lấy tiếng. Lúc đó, Anh tuyên chiến với Đức và đồng minh của Đức là Thổ Nhĩ Kì. Mà, Úc và Tân Tây Lan là thành viên trong khối Commonwealth do Anh lãnh đạo, nên Úc và Tân Tây Lan tự động tham gia cuộc chiến. Anh giao cho hai nước non trẻ này nhiệm vụ đánh chiếm bán đảo Gallipoli.

Khi lính Úc và Tân Tây Lan đổ bộ lên Gallipoli thì gặp kháng cự dữ dội của quân Thổ Nhĩ Kì, mà lính Anh thì không có hỗ trợ. Thế là tưởng rằng sẽ chớp nhoáng đánh chiếm Gallipoli, nhưng cuộc hành quân trở thành một bế tắc. Cuộc chiến kéo dài đến 8 tháng, và hai bên đều bị thương vong lớn. Hơn 8000 lính Úc hi sinh trong thời gian đó! Cần nói thêm rằng năm đó quân đội Úc chiến đấu trong đơn độc, không có sự hỗ trợ của "mẫu quốc" Anh. Do đó, Ngày ANZAC thực tế là một ngày tưởng niệm sự thất bại về quân sự của Úc, tưởng niệm sự hi sinh của những người lính Úc.

Ký giả Dan Southerland với ngày 30 tháng 4 và điệp viên Phạm Xuân Ẩn - Hòa Ái, phóng viên RFA

IMG_1236.JPG
Ông Dan Southerland, Tổng Biên tập đài ACTD trả lời phỏng vấn Hòa Ái tháng 4/2015
 RFA photo
Ký giả Dan Southerland hiện là Tổng Biên tập đài ACTD. Trong sự nghiệp làm báo của mình, ông Southerland được biết đến như là một phóng viên kỳ cựu về tin tức ở Châu Á. Ông đến Sài Gòn  làm việc hồi năm 1966 để đưa tin về chiến tranh VN trong suốt 9 năm cho đến ngày 30/4/1975. Ký giả Dan Southerland có cuộc trao đổi với Hòa Ái những ghi nhận của ông về VN sau khi chiến tranh chấm dứt 40 năm.

WE ARE ONE – ÚC CHÂU XUỐNG ĐƯỜNG VẬN ĐỘNG CHO NGUYỄN VIẾT DŨNG.

Song song với việc vận động xin chữ ký cho Chiến Dịch Nhân Quyền 2015, Úc châu bắt đầu xuống đường xin chữ vận động trả tự do cho Nguyễn Viết Dũng. Thỉnh nguyện thư sẽ được gởi đến Ngọai Trưởng Úc bà Julie Bishop nói lên sự quan tâm của người Việt chúng ta.

Nhân dịp biểu tình 30-4-2015 tại Canberra, 10 anh chị mặc áo “we are one” đã theo đòan xe từ Melbourne đi Canberra biểu tình. Được sự đồng ý của Ban Tổ Chức các anh chị đã đồng lọat xin chữ ký trên 4 xe bus phát xuất từ Melbourne sau đó các anh chị lại tiếp tục xin chữ ký trong cuộc biểu tình.

Trên 600 chữ ký cho Nguyễn Viết Dũng đã thu được trong lần này. Một số người đã ký cho Chiến Dịch Nhân Quyền 2015 nên số chữ ký thu được chỉ ước chừng 400 chữ cho Chiến dịch.

Trên 900 chữ ký và người từ Việt Nam cũng đã ký tên online 
 
 
image
 
 
 
 
 
Release 29-Year-Old Rights and Democracy Advocate Ng...
PETITION FOR THE RELEASE OF 29-YEAR-OLD RIGHTS AND DEMOCRACY ADVOCATE NGUYEN VIET DUNG We undersign this petition to demand for the u...
Preview by Yahoo
 
Xin mời các Quý vị chưa ký cùng ký với chúng tôi.

BỐN MƯƠI NĂM TÔI VẪN GỌI TÊN ANH - Thiên Kim

Bốn mươi năm tôi vẫn gọi tên anh
Giây phút trôi mau, năm tháng nhạt mầu
Oan nghiệt lênh đênh phận đời phiêu lãng
Tôi mãi gọi người lồng lộng âm vang

Anh ngủ yên không?  Nơi núi đồi  buồn
Góc biển xôn xao, chân trời thầm lặng
Anh có bình an dưới mộ cỏ vàng
Sau bao khắc nghiệt tù lao bàng hoàng!
 
Anh người thương binh 40 năm qua
Thân thể mỏi mòn tinh thần tơi tả
Nước mất nhà tan dưới đảng gian tà
Hận một cuộc đời sao quá xót xa!

Anh vẫn còn đây trên thế gian này
Nhìn về xa xưa nuốt nước mắt cay
Nhớ chiến y xưa nhớ trận địa cũ
Tất cả một ngày thành khói mây bay...

Tôi gọi tên anh người lính Cộng hòa
Bốn mươi năm rồi tha thiết vọng xa
Vận  nước nổi trôi vực nhau trỗi dậy
Phục quốc mai này niềm vui đó đây...

Thiên Kim

Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận tại Quận Cam Hoa Kỳ

Inline image 1
 
 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Thư Mời tham dự NGÀY GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG - LỄ TƯỞNG NIỆM 30.4 lần thứ 40 (03.5.2015 - 1:00PM)

alt

alt



Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do tại Pháp Tổ Chức " Vành Khăn Tang Cho 40 Năm Uất Hận 30/4/1975- 30/4/2015 "

alt
       
           29-4-2015 (Thứ Tư)
     * Tuyệt thực gồm có 4 tuyệt thực viên
        bắt đầu từ 17 giờ ngày 29-04-15 đến 17giờ 00 ngày 30-4-2015
        tại số 62 Blv Boilleau- 75016 Paris.

"Một Chút Quà Cho Quê Huơng" (Trình bày: Nguyễn Hà)



Trong bầu không khí ngậm ngùi của ngày 30 tháng 4 sắp đến, tôi xin mạo muội hát 1 bản nhạc rất nhiều ý nghĩa của cố nhạc sĩ Việt Dzũng. Đó là bài "Một Chút Quà Cho Quê Huơng". 

Sau biến cố 75, bản nhạc này đã làm cho không biết bao nhiêu người Việt Nam, trong cũng như ngoài nước, không ai cầm được nước mắt khi nghe và suy nghĩ về thân phận của quê huơng mình!

Tôi không phải là ca sĩ, hát sai nhiều chỗ, nhưng tôi cũng cố gắng hát với tất cả lòng thành, trước là để tưởng niệm và tỏ lòng biết ơn đến "trái tim tỵ nạn" của NS Việt Dzũng, sau là để tưởng niệm đến một quê huơng Việt Nam xót xa đọa đầy!

"Một Chút Quà Cho Quê Hương"
Tác giả:    Việt Dzũng
Trình bày: Nguyễn Hà
pps:         Nguyễn Hà

Thơ Nhạc, bài viết dịp Quốc Hận 30 tháng 4 - Duy Hân

Tháng Tư năm nay đánh dấu 40 năm Quốc Hận, 40 năm Dân Tộc Việt Nam chìm đắm trong lầm than đau khổ. Dù thời gian đã dài hơn nửa đời người, nhưng chúng ta vẫn không hề quên. Năm nay đồng thời cũng là dấu ấn 40 năm ân tình đối với quê hương thứ hai của Người Việt Tỵ Nạn chúng ta. Trong tâm tình đó, Duy Hân xin gởi các Youtube và bài viết, nguyện xin Tình Người, Tình Đoàn Kết đấu tranh luôn triển nở để mau tới ngày quê hương vinh sáng.
 
Danh Ngôn về cái xấu của Cộng Sản - Nhạc nền Piano Thu Hằng - Slideshow Duy Hân

Viết Cho Quê Hương - thơ Duy Hân - Nhạc Nguyễn Hữu Tân, tiếng hát QV
 
Bài viết Lá Vệ Sinh - Duy Hân

Playlist gồm 16 bài nhạc cho quê hương – Duy Hân thực hiện slideshow
https://www.youtube.com/playlist?list=PLuUrrk8zYVhPjKz9-YDNJ7Uh62x9McuIf
Lá Vệ Sinh - The Vietnamese Newspaper

Ba chiến lược phòng thủ Á Châu – Thái Bình Dương của Mỹ

Hoa Kỳ ngày càng thêm quan ngại về tốc độ phát triển nhanh chóng của không hải lực của Trung Quốc nhằm đẩy lùi ảnh hưởng của Mỹ ra khỏi vùng châu Á – Thái Bình Dương (Asia Pacific).

Các tranh luận trong giới quân sự Hoa Kỳ trở nên sôi nổi về những biện pháp đối phó, và hiện có ba kế hoạch được đưa ra bàn thảo gồm (a) Air-Sea Battle tức Phối Hợp Không Hải Lực; (b) Offshore Control hoặc Phong Tỏa Đường Biển; (c) Archipelagic Defense hay Phòng Thủ Chuỗi Đảo.

Nhưng trước khi đề cập sơ lược mỗi đối sách, tưởng cũng nên nhắc đến haì chiến lược đường biển của Trung Quốc là (1) Anti Access/Area Denial A2AD hay Chống Tiếp Cận / Chống Tiến Gần nhằm phòng thủ bờ biển phía Đông và (2) String of Pearl tức Chuỗi Ngọc Trai để bảo vệ con đường hàng hải phía Nam.

Năm 1996 khi Trung Quốc bắn tên lửa đe dọa Đài Loan thì Hoa Kỳ đã cho hai đội tàu sân bay vào eo biển Đài Loan thị uy. Bắc Kinh yếu thế nên từ đó quyết tâm tái trang bị quân đội để ngăn cản không cho hải quân Mỹ tiến sát vào bờ biển phía Đông nếu có tranh chấp trong tương lai; gọi là Anti-Access Chống Tiếp Cận vì Trung Quốc sẽ đủ sức đánh đắm hạm đội đối phương trong khu vực biển nằm bên trong Chuỗi Đảo Thứ Nhất chạy dài từ phía Nam Nhật Bản, qua Đài Loan rồi nối liền với đường chín đoạn [Hình a]. Hiện nay, hoặc trễ nhất là vào năm 2020, thì Trung Quốc với các dàn tên lửa và không hải lực tối tân sẽ đủ khả năng để thực hiện mục tiêu này.

 Vòng đai phòng thủ biển của Trung Quốc
Vòng đai phòng thủ biển của Trung Quốc

Phóng sự đặc biệt Ngày Quốc Hận tại Toronto ngày 25-4-2015



Lễ tưởng niệm 30/4 tại Toronto lần thứ 40 năm nay rất đặc biệt và vô cùng xúc động, các đồng bào tham dự khí thế rất hào hùng, cả một bầu trời rợp lá cờ vàng và vang dội những tiếng hát đấu tranh oai hùng. Và ngoài ra còn buổi lễ được tổ chức ở Mississauga ngày hôm sau 26/4 cũng thành công như vậy.

Hình ảnh lễ Tưởng Niệm 30/4 tại Toronto (photo album)

TORONTO (25-4-2015)
https://www.flickr.com/photos/75610639@N07/sets/72157652171190372/

MISSISSAUGA (26-4-2015)
https://www.flickr.com/photos/75610639@N07/sets/72157652201779031/






Đài SBS của Úc phát sóng bộ phim “Thu Hoạch Nội Tạng Sống” ....

alt
Buổi tối ngày 7 tháng Tư năm 2015, chương trình Dateline của đài truyền hình SBS Úc Châu
đã thông qua Twitter để đặt vấn đề với chính phủ Úc và công chúng: 
chính phủ có thể làm gì để ngăn chặn việc buôn bán nội tạng bất hợp pháp?
(Network ảnh chụp màn hình)

Phim tài liệu “Thu Hoạch Nội Tạng Sống” trên đài truyền hình Úc đã gây chấn động các tầng lớp xã hội.
[Đại Kỷ Nguyên tiếng Hoa, ngày 9 tháng 4 năm 2015] 
(Bài báo cáo của phóng viên Hạ Thuần Thanh của Minh Huệ Thời Báo về buổi phỏng vấn Thanh Hoa ở Úc).