Sunday, 21 June 2015

" PETRIFIED FOREST NATIONAL PARK ARIZONA."

Đang lơ mơ trong giấc mộng chì thì tôi được đánh thức dậy và trao cho một hộp đồ ăn sáng trên xe.

Nhìn ra, trời đã khá sáng có lẽ gần 7.30am. Cũng thiếp đi được hơn 1 tiếng, đỡ lắm vì tối qua, chỉ ngủ được chừng 3,4 tiếng đồng hồ.

Không biết mình đang ở chỗ nào thì nghe tiếng của chàng trai trẻ đất Việt John " Good Morning cô bác lần nữa nhé, mới cô bác dậy ăn sáng"

À! breakfast! breakfast trên xe. 

Nghe thấy mừng. Đã ăn thì phải có muổng nĩa, khăn khiếc, đồ ăn, nước uống và tráng miệng chứ?

Những hồi ức về “thảm sát” tại quảng trường Thiên An Môn - TRẺ

LỜI TÒA SOẠN: Để kỷ niệm 26 năm cuộc đàn áp tàn bạo phong trào sinh viên ở Thiên An Môn, chúng tôi giới thiệu đến quý độc giả bài viết “Thi sĩ Liệu Diệc Vũ - Những hồi ức về ‘Thảm Sát’ tại quảng trường Thiên An Môn” của nhà báo Bill Marx. Liệu Diệc Vũ là thi sĩ đã viết bài thơ “Thảm sát” được trích dịch dưới đây, bài thơ đã khiến nhà cầm quyền Trung Quốc bỏ tù ông, và sau đó là một đoạn đời kỳ dị của người nghệ sĩ can trường này. Những thể chế độc tài có thể đàn áp và giam tù, nhưng không thể nào triệt hạ được tinh thần khao khát tự do của con người.

Thi sĩ Liệu Diệc Vũ - Những hồi ức về “thảm sát” tại quảng trường Thiên An Môn

Khi những chiếc xe tăng của chính quyền Trung Quốc tiến vào thủ đô Bắc Kinh trong đêm 3 tháng 6 năm 1989, và đàn áp dã man phong trào ủng hộ dân chủ của sinh viên, thì nhà thơ Liệu Diệc Vũ đang ở trong nhà tại tỉnh Tứ Xuyên. Tin này gây rúng động cả tâm can của ông. Suốt đêm đó, Liệu Diệc Vũ đã sáng tác một bài thơ dài, có nhan đề là “Thảm Sát,” với những hình ảnh ghê rợn, mô tả cảnh giết hại những sinh viên và cư dân vô tội, sinh động như hoạ sĩ Picasso đã mô tả cuộc thảm sát của phát-xít Ðức ở thị trấn Guernica trong bức tranh nổi tiếng của ông.

LiaoYiwu 01
Thi sĩ Liệu Diệc Vũ  - NGUỒN .POETENFEST-ERLANGEN.DE

Không có cơ hội để xuất bản bài thơ này ở Trung Quốc, Liệu Diệc Vũ thực hiện một cuốn băng ghi âm, trong đó ông tự đọc “Thảm Sát” với giọng ngâm tụng và kêu gào như trong các lễ cầu vong của Trung Quốc để gọi hồn người chết. Cuốn băng ghi âm này được lưu hành rộng rãi qua các kênh ngầm ở Trung Quốc. Trong một bài thơ khác viết vào thời điểm đó, ông đã mô tả tâm trạng phẫn uất của mình khi không thể phản kháng bạo quyền.

NIỀM VUI TRỞ LẠI - Nguyễn Quý Đại

Thể hiện tấm lòng Bác Ái, Từ Bi của người Việt hải ngoại, chia xẻ với người nghèo khó trong nước không phân biệt chủng tộc, tôn giáo. Những người lớn tuổi lãnh tiền trợ cấp xã hội vừa đủ sống, nhưng tiết kiệm dành tiền làm việc từ thiện. Nếu nhà Thờ, Chùa, Hội đoàn kêu gọi tổ chức bữa cơm Từ Thiện, nhiều người chiụ khó bỏ công sức gói từng cái bánh, nấu phở, bún, cury, cơm sườn, bánh cuốn… tặng cả vốn lẫn lời, họ luôn mong thu được nhiều tiền cho việc xã hội tốt lành góp phần chia xẻ sự khó khăn của đồng hương.

image001


Nét Hoa Mỹ Trong Trận Đấu Mỹ-Hoa

Nguyễn-Xuân Nghĩa - Sống Ngày 160616
"Vùng Oanh Kích Tự Do"

Mãn thiên hoa vũ là trò đểu của ai? 

 * Tranh minh diễn trên tuần báo Sống *


Khách có kẻ từ xa lộ 15 chạy thẳng vào nhà người viết, giọng hốt hoảng: “Tại Las Vegas, người ta đang cá một ăn mười là Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ đụng trận! Nhà bác hay nói chuyện chiến lược thì nghĩ sao? Có nên bắt không?” 

Không thuộc phái “cờ bẻo”, cũng chẳng ham đánh bạc bằng máu xương người khác, người viết này bèn núp sau… ông Tôn Tử. Mà không thoát!

Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Quân Lực 19/6 (1965-2015) tại hải ngoại





 Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Quân Lực VNCH 19/6 

 (1965-2015) 

 Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm 
 Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm  

**********************
 Sáu Điều Tâm Niệm Của Người 
 Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa 
     
    Là Chiến Sĩ VNCH,

Điều 1: Tôi nguyện chấp nhận mọi hy sinh gian khổ để chiến đấu bảo vệ cho sự sống còn của Tổ Quốc, 
của gia đình và của chính bản thân tôi.

Điều 2: Tôi tuyệt đối chấp hành các mệnh lệnh của cấp chỉ huy, đề cao cảnh giác trước mọi âm mưu 
tuyên truyền chia rẽ của giặc Cộng.

Điều 3: Tôi luôn kính già, thương trẻ, đứng đắn với phụ nữ và giúp đỡ đồng bào.

Điều 4: Tôi luôn tâm niệm hành động làm mất lòng dân là xua dân về phía giặc Cộng, là tự sát.

Điều 5: Tôi luôn đối xử tử tế với tù hàng binh địch, không ngược đãi đánh đập họ, 
không đụng đến của riêng họ, để thêm bạn bớt thù.

6.Điều 6: Thực hiện các điều trên là tôi tích cực xây dựng tự do cho đất nước, 
đem lại hạnh phúc cho toàn dân,  tôi sẽ được đền bù bằng sự cảm mến và biết ơn của đồng bào.

Nhà văn Đào Hiếu: Bi kịch của thiên tài

Nhân vụ xây văn miếu Khổng Tử ở Vĩnh Phúc, xin mời tham khảo mấy suy nghĩ về Khổng Tử.


Khổng Tử và Các Mác

Khổng Tử và Các-Mác đều là triết gia. Cả hai đều muốn áp dụng học thuyết của mình cho cả thiên hạ. Cái “thiên hạ” của Khổng Tử là tập thể các nước thời Xuân Thu còn cái thiên hạ của Mác là các nước nghèo trên thế giới. Cả hai đều không câu nệ đến vấn đề biên giới, dân tộc, mà có tham vọng dùng học thuyết của mình để mưu cầu hạnh phúc ở bất cứ nơi đâu. Và cả hai đều đã thất bại thê thảm.Tại sao?


CON ĐƯỜNG MẶC ĐỖ TỪ HÀ NỘI SÀI GÒN TỚI TRƯA TRÊN ĐẢO SAN HÔ - NGÔ THẾ VINH

Mặc Đỗ nhà văn, nhà báo, dịch giả là một trong những tên tuổi của văn học Miền Nam trước 1975. Sau 1975, sang Mỹ tỵ nạn ở cái tuổi 58 còn tràn đầy sức sáng tạo nhưng anh đã chọn một cuộc sống quy ẩn, chữ của Mai Thảo. Mặc Đỗ gần như dứt khoát không xuất hiện hay có tham dự nào trong sinh hoạt cộng đồng văn chương ở hải ngoại -- [biển ngoài, chữ của Mặc Đỗ], thái độ chọn lựa đó khiến tên tuổi anh hầu như rơi vào quên lãng.

TIỂU SỬ MẶC ĐỖ
     Tên Đỗ Quang Bình, sinh năm 1917 tại Hà Nội trong một gia đình Nho học nhưng hấp thụ một nền văn hoá Tây phương. Học Luật nhưng không hành nghề và chọn viết văn. Tên Mặc Đỗ được thân phụ đặt cho, có nghĩa là người họ Đỗ trầm lặng. Khởi đầu viết khá sớm các truyện ngắn, kịch và dịch sách đăng báo. Sau Hiệp định Geneve 1954 di cư vào Nam, cùng với Nghiêm Xuân Hồng, Vũ Khắc Khoan thành lập nhóm Quan Điểm, xuất bản sách của các thành viên trong nhóm. Về sinh hoạt báo chí, Mặc Đỗ đã cùng với các nhà văn Vũ Khắc Khoan, Tam Lang Vũ Đình Chí, nhà thơ Đinh Hùng, Như Phong Lê Văn Tiến, Mặc Thu Lưu Đức Sinh sáng lập tờ nhật báo Tự Do đầu tiên ở Miền Nam. Sau 1975 Mặc Đỗ tỵ nạn sang Mỹ.

Saturday, 20 June 2015

Thơ Ý Nga

TRUY ĐIỆU.
 *
       Thành kính tưởng niệm những
Chiến Sĩ QL VNCH đã tuẫn tiết sau 30-4-75.
 *
Kèn truy điệu âm não nề tưởng niệm
Những Chiến Binh không cấp bậc linh đình
Những hương linh tuẫn tiết vì dân mình
Ngàn thu trước, ngàn thu sau nối tiếp.
Kèn truy điệu trong quốc kỳ thẳng nếp
Thương tiếc Người đời binh nghiệp truân chuyên
Quyết không hèn, chọn cái chết trung kiên!
Kèn dâng hiến âm chiêu hồn Tử Sĩ.

Ý Nga, 20-10-2013.

image



Ba tôi, người đánh máy mướn - Ðoàn Xuân Thu

Năm 1961, thằng em thứ sáu, vừa lên 5 của tôi, bị viêm màng não rồi chết. Thân phụ tôi đang làm trưởng ty Bưu Ðiện Rạch Giá buồn bã quá, xin đổi về Sài Gòn làm ở Bưu Ðiện Trung Tâm gần Vương Cung Thánh Ðường, dắt cả gia đình chạy trốn một kỷ niệm buồn đau!

Nhà thì chính phủ cho một căn, ở lầu hai cư xá Bưu Ðiện trên đường Hai Bà Trưng, nằm trong con hẻm lớn, đối diện nhà thờ Tân Ðịnh.

Rồi năm 63, cuộc đảo chánh 1/11 của các tướng lãnh. Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và bào đệ là Cố Vấn Ngô Ðình Nhu bị giết. Cái chết của Tổng Thống Diệm đã chấm dứt luôn cuộc sống tương đối dễ thở của các công chức bậc trung. Nhà đông con, vật giá càng lúc càng tăng, con cái ngày một lớn, tiền ăn tiền quần áo tiền trường đè nặng lên vai Ba. Nên Ba phải làm thêm 'job' nữa. Ðánh máy mướn!

Dolly Parton/Holly Dunn-Daddy's Hands Paul Anka - Papa, Happy Father's Day






Tham vọng và nỗi lo của Tập Cận Bình

Trần Trung Đạo (Danlambao) - Vào ngày 29 tháng 5, một viên chức Mỹ cho CNN biết các giàn pháo của Trung Cộng được tiết lộ trong bài báo của Wall Street Journal đã không còn thấy trên không ảnh nữa, có thể đã được tháo gỡ hay che giấu. 

Nhắc lại, một bài báo trên Wall Street Journal ngày trước đó trích dẫn lời của một viên chức Mỹ tố cáo Trung Cộng đặt hai giàn pháo trên một trong hai đảo nhân tạo thuộc khu vực biển đang tranh chấp ở Trường Sa. Khám phá trên tờ Wall Street Journal có kèm theo không ảnh cho thấy hàng trăm tàu bè Trung Cộng đang hoạt động trong vùng. Sau đó, hàng loạt các hãng tin và báo lớn của Mỹ đồng loạt đưa tin về sự hiện diện quân sự của Trung Cộng.

Không có Hồ Chí Minh, Trưng Vương Gia Long thơ mộng biết bao!

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Lâu lắm bất ngờ rất thú vị chạm một bài viết trên báo “nhà nước” (Tuổi Trẻ Cuối Tuần) viết về Sài Gòn mà xuyên suốt hơn 2000 từ (kể cả chú thích) không hề có bóng dáng Cách Mạng, Cộng sản hay Hồ Chí Minh, chính vì vậy mà bài viết rất gần gũi gợi nhớ một khung trời cũ thơ mộng của Sài Gòn sẽ làm bất cứ ai từng sinh ra và sống tại Sài Gòn thời cắp sách đến trường cũng phải bâng khuâng hoài cảm.

(Trích dẫn bất vụ lợi, không tiện xin phép trước - Vì vậy kính mong báo Tuổi Trẻ cuối tuần và tác giả Lê Văn Nghĩa thứ lỗi). 

Ơi Em, Bắt Hồn Tôi Về Đâu…

Thoạt đầu, tôi định đặt tựa bài này là “Thiên đàng mơ mộng”, vì thấy thật đúng tâm trạng của những thằng học sinh Petrus Ký chúng tôi thời đó. Thời chúng tôi có rất nhiều thiên đàng mơ mộng: “Em theo trường về... áo dài tà áo vờn bay” (1).

Hòn đá bên cây tùng

GN - Sinh ra lớn lên tại khu ghetto nghèo đầy tội phạm thường thấy tại các thành phố lớn, John không có cha, mẹ nghiện ngập suốt ngày. Bao nhiêu tiền chính phủ trợ cấp hàng tháng cho gia đình nghèo, mẹ anh dùng mua rượu, thuốc. 

John nhiễm theo tính xấu môi trường chung quanh, tuy chưa dính vào ma túy, nhưng thỉnh thoảng trốn học, cạy cửa xe, đột nhập nhà ăn trộm để có tiền mua những món đồ mình thích. John cũng từng bị cảnh sát bắt một lần nhưng dưới tuổi trưởng thành nên chưa phải ngồi tù.

Do mẹ anh không còn tiền mua thực phẩm, John ăn sáng ăn trưa tại trường học được Bộ Xã hội tài trợ cho học sinh nghèo. Chiều tối John cuốc bộ đến nhà ăn từ thiện dưới phố dành cho người khốn khó. Đến đây ăn đã nhiều năm nhưng John không quen ai trong nhóm thiện nguyện, bởi mỗi ngày có những nhóm khác nhau tham gia phục vụ. 
huyenlam2.jpg
Cội tùng cheo leo bên vực thẳm trong vườn quốc gia Zion, bang Utah, Hoa Kỳ - Ảnh: H.L

NHÀ CỦA BỐ. - Nguyễn Thị Thanh Dương

Thằng Tú náo nức lắm, nó mong cho đến ngày mai mẹ sẽ đưa nó ra phi trường lên máy bay để về thăm bố Tuấn, thăm căn nhà của bố Tuấn..

Tú biết có hai nơi, có hai căn nhà, nhà của bố Tuấn và nhà của mẹ với bố Cường.

Nó xa nhà và bố Tuấn gần 2 năm, thỉnh thoảng bố Tuấn vẫn gọi phone nói chuyện với Tú nên hình ảnh bố và căn nhà của bố vẫn chưa phai mờ dù hàng ngày nó đã quen với cuộc sống mới, với những người mới trong căn nhà to đẹp của mẹ và bố Cường nơi đây.

Tú nhớ hình dáng bố Tuấn to cao nên đã từng bắt bố công kênh trên vai để Tú  giơ tay vươn tới trần nhà.

Danh tướng Ngô Tùng Châu

Kính thưa quý thính giả, nhà văn học nổi tiếng, đồng thời cũng là một vị tướng hết lòng vì nước trấn thủ thành Bình Định và khi thành mất ông đã uống thuốc độc tự vận để giữ tròn tiết tháo. Trong tiết mục “Danh Nhân Nước Việt” tuần này, chúng tôi xin gởi đến quý thính giả bài “Danh Tướng Ngô Tùng Châu” của Việt Thái qua giọng đọc của Tam Thanh để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay
*****
Ngô Tùng Châu ra đời tại thôn Thái Thuận, xã Cát Tài, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Ông vào sống ở Gia Định sau khi Tây Sơn khởi nghĩa. Ông là môn sinh tâm đắc của cụ Võ Trường Toản.

Biết được tài năng và đức độ, chúa Nguyễn Phúc Ánh giao cho Ngô Tùng Châu làm Chế Các ở Viện Hàn Lâm. Và sau đó, cùng với Trịnh Hoài Đức, Lê Quang Định, Hoàng Minh Khánh và 9 người nữa, được chúa Nguyễn cử làm Điền Tuấn Quan để đôn đốc dân khai khẩn ruộng đất ở Gia Định.

Recognizing the South Vietnam flag is long overdue

The U.S.The U.S. flag and the flag of the former Republic of Vietnam (MARK BOSTER/TPN)

The Seattle City Council’s willingness to recognize the South Vietnam flag would be a major milestone for refugees.

What would Americans do if an anti-democratic force conquered Washington, D.C., and forced us to renounce Old Glory? Think about it. Our identity as a nation is so defined by the Stars and Stripes, we’d probably fight until the end for our right to pledge allegiance to a flag that represents freedom and democracy.
Vietnamese people in the United States don’t have to imagine what it’s like to lose their country and its symbol of independence.

Friday, 19 June 2015

BỘ DU LỊCH MALAYSIA CÁO BUỘC DU KHÁCH CANADA, HÒA LAN VÀ ĐỨC THOÁT Y CHỤP HÌNH TRÊN NÚI KINABALU ĐÃ GÂY RA ĐỘNG ĐẤT LÀM CHẾT 13 DÂN HÔM 06-6-2015

Nhóm du khách Canada, Hòa Lan và Đức đang thoát y chụp hình trên núi thánh Kinabalu, Malaysia
Bộ trưởng Du Lịch Masidi Manjum của bang Sabah Malaysia chỉ trích du khách ngoại quốc qua vụ cỡi truồng
VietPress USA (07-6-2015): Thứ Trưởng Bộ Du Lịch Maylaysia tại bang Sabah là Tan Sri Joseph Pairin Kitingan hôm nay đã lên tiếng cáo buộc rằng một nhóm nam nữ du khách người Canada, Hòa Lan và Đức trong cuối tháng 5-2015 đã tách khỏi đoàn du lịch để leo lên đĩnh núi Kinabalu là ngọn núi cao 13,000 feet mà dân địa phương tin thờ như núi thánh và đã xúc phạm bằng cách tuột hết áo quần trần truồng để chụp hình khiến cho vùng Sabah vừa bị động đất hôm qua 06-6-2015!.

Những buổi họp giữa Việt Nam và Trung Cộng đem lại những gì?

Những ai theo dõi hoạt động ngoại giao giữa Việt Nam và Trung cộng trong thời gian qua, chắc chắn sẽ thấy một thời khóa biểu dầy đặc những cuộc gặp gỡ các viên chức giữa hai nước, nhưng thành quả thì chỉ bất lợi cho Việt Nam. Mời quý thính giả theo dõi Quan Điểm của LLDTCNTQ về thực chất các cuộc thảo luận giữa Việt Nam và Trung cộng qua sự trình bày của Hải Nguyên để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay
Thưa quí thính giả,

Tính từ cuộc mật nghị Thành Đô ngày 3-4 tháng 9, 1990 dẫn đến việc bình thường hóa quan hệ Việt-Trung, sau một thời gian ngắn căng thẳng và bất hòa, thì hai nước đã đi những bước rất xa trong nấc thang ngoại giao, nay gọi là "hợp tác chiến lược toàn diện". Ở mức độ này, và nhìn vào thực tế thì hầu như mọi sinh hoạt của chính phủ CS Việt Nam, cũng là sinh hoạt của chính phủ Trung Cộng. Có thể nói rằng VN-TC "tuy hai mà một, tuy một mà hai" cũng không nói quá.

Câu chuyện Xô Viết THE SOVIET STORY full-length documentary film

VẾT ROI - Minh Diện


* MINH DIỆN

Kỳ thi đại học năm ngoái, con gái tôi thiếu nửa điểm, thế là bao nhiêu hy vọng háo hức của cả nhà tiêu tan. Nhìn con bé héo quắt, khóc đỏ mắt, vợ chồng tôi đứt ruột! Vợ tôi gọi điện cho mấy người bạn, rồi lau nước mắt bảo tôi:

- Em mượn bạn được ngàn rưỡi đô, chắc đủ mua nửa điểm cho con gái.

Tôi giật mình:

- Mua ai? Nhà mình có bao giờ làm việc đó đâu?...

Vợ tôi nói rất tự tin:

- Người ta mua bán đầy! Mình đến vợ chồng anh Lập là xong.