Ngày 10 tháng Ba âm lịch, người Việt trong nước cũng như hải ngoại tổ chức giỗ Tổ Hùng Vương. Kính mời quí thính giả theo dõi quan điểm của LLCQ về ý nghĩa ngày lễ đặc biết này, và trách nhiệm phải bảo vệ lịch sử hào hùng của cha ông, bài do.....trình bày
Thưa quí thính giả,
Hàng năm, khi tiết xuân đem hơi ấm về, cây cối đâm chồi nảy lộc, cũng là lúc ruộng lúa đang ở độ xuân thì, người nông dân được thảnh thơi tham dự vào những lễ hội theo truyền thống dân gian do dân làng tổ chức. Từ lúc nào đó, người ta truyền tai nhau hai câu thơ:
Dù ai đi ngược về xuôi,
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng Mười tháng Ba
Đây là hai câu thơ nhắc nhở mọi người con dân nước Việt nhớ đến ngay giỗ tổ. Lễ giỗ tổ Hùng Vương theo truyền thống dân gian đã có từ xa xưa, và trở thành nếp sống văn hóa xuyên suốt trong dòng lịch sử nước nhà. Đến năm 1917 dưới thời vua Khải Định, triều đình nhà Nguyễn đã lấy ngày Mùng Mười tháng Ba Âm Lịch hàng năm là ngày lễ giổ Vua Hùng, ngày ấy Bộ Lễ phái quan đến Đền Hùng trên núi Nghĩa Lĩnh, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ thay triều đình để tế lễ Quốc Tổ. Có lẽ hai câu thơ trên đã phát xuất từ thời đó.
Ở đây chúng tôi muốn nhắc lại một vài sự kiện, nhằm giúp các bạn trẻ, hoặc không biết, hoặc đã bị hướng dẫn sai lạc về lịch sử nước nhà, để biết rằng lễ giỗ tổ ở đây là giỗ đức Quốc Tổ Hùng Vương, Người đã có công dựng nước và bảo vệ mảnh giang sơn này, rồi truyền lại cho con cháu từ hơn bốn ngàn năm trước, để hôm nay chúng ta được thừa hưởng gia nghiệp xinh đẹp này.
Trong nền văn hóa nước nhà, nghĩa vụ con cháu đối với bậc sinh thành là một lối sống, là đạo làm con, đạo làm người, nên nghĩa vụ đối với quốc tổ lại càng quan trọng hơn; vì vậy dù có bôn ba xuôi ngược ở phương trời nào đi nữa, cũng phải thu xếp để trở về. Sự trở về ở đây mang một ý nghĩa triết học sâu xa. Đó là trở về với cội nguồn của tổ quốc, trở về với căn tính của dân tộc, trở về để làm mới lại, làm giàu thêm cái hay cái đẹp, cái tinh túy của nòi giống, mà thời gian đã làm biến chất, làm hoen ố, làm bạc màu gốc gác của tổ tiên .
Trở về ở đây cũng có nghĩa là về với họ hàng, với làng xóm láng giềng, nơi có chung một mái đình là nơi hội tụ, nơi có ngôi đền, miếu thờ để hương khói tổ tiên. Một cách cụ thể, về kính viếng Đền Hùng trên núi Nghĩa Lĩnh, nơi được xem như ngôi nhà tổ, là chỗ khởi nghiệp của một quốc gia, mà hàng năm con cháu thập phương tụ về kính viếng, làm nên một lễ hội truyền thống, chúng ta quen gọi là 'Trẩy Hội Đền Hùng'.
Lễ giỗ Quốc Tổ dù tại Phú Thọ, hay ở nơi nào đi nữa, cũng không chỉ là một lễ hội vui chơi, để khoe tài khoe sắc, mà nó phải được nâng lên một chiều kích cao hơn, đó là sự biết ơn chân thành mang tính siêu nhiên qua sự giao cảm giữa người sống với tổ tiên đã khuất. Do đó đối với người cộng sản họ không tin có linh hồn, chết là hết. Vì vậy những việc như rước kiệu, tiến hương, tiến tửu, dâng hoa trái, đọc văn tế.... chỉ là những biểu tượng bề ngoài giữa những người còn sống nói với nhau mà thôi, chẳng có một ý nghĩa gì đối với thế giới tâm linh và người đã khuất. Chính vì vậy để mị dân, mãi đến năm 2007, lễ Giỗ Tổ Hùng Vương mới được xem là ngày lễ nghỉ toàn quốc có trả lương.
Ngày giỗ tổ cũng là ngày để ôn lại lịch sử của dân tộc, cho dù đất nước có lúc thịnh lúc suy, ngay cả trong thời kỳ đen tối một ngàn năm Bắc Thuộc, nhờ vào anh linh các bậc tiền bối luôn tác động trên tâm tư con cháu, để không quên cội nguồn, nhưng vẫn nuôi ý chí quang phục quê hương. Từ đó dòng lịch sử được viết xuyên suốt bằng máu và nước mắt qua các triều đại Đinh, Ngô, Lý, Lê, Trần, Nguyễn mãi đến hôm nay.
Thế nhưng trong mấy thập niên qua, CSVN đã cố tình bóp méo và xuyên tạc lịch sử, để làm đẹp lòng Trung Cộng, họ đã cố tình viết sai, hay làm nhẹ những biến cố quan trọng trong cuộc chiến đấu chống ngoại xấm từ Phương Bắc. Chẳng những thế, họ còn hạ thấp tầm quan trọng của môn lịch sử chính thống nước nhà, rồi đưa vào môn lịch sử đảng cộng sản ngoại lai lạc hậu, khiến cho người dạy thì không còn hứng thú, khi phải nói những điều dối trá, nên chỉ làm vì cơm áo, vì nhu cầu bắt buộc. Còn người học thì thấy vô bổ, phí phạm thời giờ. Lớp học trở nên nhạt nhẽo buồn tẻ, dẫn đến xem thường và chán ghét môn học này. Đây chính là hành vi phản bội tổ tiên và đầu độc người trẻ của đảng CSVN, làm cho họ quên đi trách nhiệm của con dân đối với tổ quốc.
Cho dù là huyền sử hay chính sử, thì lễ giỗ tổ Hùng Vương đã trở thành một ngày hội lớn của dân tộc, ngày mà người dân Việt hãnh diện về nguồn cội hào hùng của tổ tiên mình, nó đã in sâu trong lòng người con dân từ nhiều ngàn năm qua. Nhưng hãnh diện về quá khứ bao nhiêu thì cũng lo âu cho tương lai bấy nhiêu, khi đất nước đang đứng trước hai mối nguy lớn đó là đảng CSVN, kẻ nội thù rất nguy hiểm, và giặc ngoại xâm từ Phương Bắc. Vì vậy
Dù ai đi ngược về xuôi,
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng Mười tháng Ba
Khắp miền truyền mãi câu ca.
Nước non vẫn nước non nhà ngàn năm
Nguyện xin anh linh các đấng anh hùng dân tộc phù trợ cho dân tộc này đứng vững mãi trên giang sơn mà các ngài đã truyền lại.
Cám ơn quí thính giả đã theo dõi quan điểm của chúng tôi.
LLCQ
Friday, 15 April 2016
Hội luận do Mục sư Huỳnh Quốc Bình thực hiện
Kính thưa Quí Vị và Các Bạn,
Kính thưa Mục sư Huỳnh Quốc Bình,
A- Thưa Qúi Vị và Các Bạn, vị nào chưa nghe những cuộc hội luận do Mục sư Huỳnh Quốc Bình thực hiện, Nmh xin trân trọng kính mời:
1. Hội luận với Nhà Thơ Ngô Minh Hằng, Ohio - USA:
Xin bấm vào để nghe: http://daiphatthanhvietnam.com/?p=2709
2. Hội luận với Nhà văn Quân đội Hải Triều, Vancouver, BC - Canada
Xin bấm vào để nghe: http://daiphatthanhvietnam.com/?p=1966
3. Hội luận với Mục Sư Phạm Ngọc Hùng, Washington- USA
Xin bấm vào để nghe: http://daiphatthanhvietnam.com/?p=2280
B - Trân trọng cảm ơn Mục sư Huỳnh Quốc Bình đã thực hiện cuộc hội luận về Thơ Đấu Tranh với Ngô Minh Hằng trong Tháng Tư, Quốc Hận thứ 41 của dân tộc Việt Nam. Nhờ cuộc hội luận đặc biệt này, Nmh có cơ hội chia sẻ tâm tình qua những bài thơ đi sát với thời cuộc, nêu lên những tội ác VC đã gieo rắc trên đất nước bao chục năm qua, làm đồng bào VN đau thương, khốn khổ, làm băng hoại những truyền thống tốt đẹp của người VN bao đời gìn giữ và nêu rõ những thực trạng khó khăn của người góp tiếng đấu tranh cho quê hương không còn CS trong giai đoạn hiện tại của người Việt Nam, những nạn nhân VC trong và ngoài nước cũng như những lời nhắn gởi và mong ước thiết tha một cuộc cách mạng Hoa Lài đến với quê hương và dân tộc VN.
C - Cảm ơn nhà văn Hải Triều trong cuộc hội luận với Mục sư Huỳnh Quốc Bình, anh đã phân tích rõ ràng những khó khăn trong đấu tranh mà chính anh đã trải qua, chính anh là mục tiêu trong những mưu chước đánh phá của nghị quyết 36 mà VC và tay sai thực hiện. Theo anh, CSVN đã dùng Việt gian, VC nằm vùng để thực hành nghị quyết 36. CSVN đã khai thác triệt để phương tiện chụp mũ, vu gian, xoi mói, bịa đặt và không từ cả cái vô đạo và bỉ ổi nữa là đánh phá cả người thân thích như cha mẹ con cái của người đấu tranh. Chúng đã dùng mọi thủ đoạn, dù đê tiện để làm công cụ, kéo dài sự đánh phá, cô lập và mong tiêu diệt hình ảnh tốt đẹp của những người đấu tranh có uy tín hay được đồng bào thương mến tại hải ngoại. Riêng anh, nhà văn Hải Triều đã bị VC và tay sai đánh phá, vu chụp trong suốt 25 năm.
Qua những kinh nghiệm của anh, Nmh thấy Nmh đã là mục tiêu của nghị quyết 36 này. Sự vu chụp, đánh phá Hải Triều dừng lại sau 25 năm và Nmh thì, cho đến hôm nay, sau 12 năm vẫn còn đang tiếp diễn. Những vị nào gia nhập các Diễn Đàn Việt Nam Yahoo Groups thì đã rõ Nmh bị vùi dập đánh phá độc ác vô nhân tính dai dẳng như thế nào dù Nmh không hề "đánh" lại cũng như không hề dùng một nick nào để đánh phá ai như đã bị vu chụp. Nmh đồng ý với nhà văn Hải Triều và Mục sư Huỳnh Quốc Bình là nếu quí anh không tranh đấu, chỉ làm ăn bình thường thì chả ai đánh đấm quí anh và nếu Nmh không làm thơ kể tội VC hay chỉ làm thơ tình thì cũng không ai chụp mũ, bịa chuyện đời tư, lăng nhục Nmh suốt 12 năm qua trên các DĐ.
Nghe anh Hải Triều nói "im lặng không là vàng" mặc dầu có ngược lại lời xưa dạy (và dù Nmh vẫn tuân theo) nhưng câu nói của anh trong trường hợp này cũng có lý lắm và làm Nmh suy nghĩ. Anh đã LÊN TIẾNG, ĐÒI NHỮNG KẺ ĐÃ CHỤP MŨ ANH ĐƯA RA BẰNG CHỨNG, KẾT QỦA LÀ NHỮNG KẺ ĐIÊU NGOA DỐI GIAN VU CHỤP NỌ ĐÃ IM. Cũng như anh, khi làm thơ vạch tội ác VC, Nmh biết là sẽ nhận đạn VC và VG. Nhưng để mọi người nhận rõ những tên VG, VC nằm vùng này mà xa lánh, CÓ LẼ NMH NÊN THEO PHƯƠNG CÁCH CỦA ANH HẢI TRIỀU LÀ THÁCH THỨC TẤT CẢ NHỮNG KẺ NÀO TỪNG VU CHỤP, TỪNG GIAN TRÁ GÁN CHO NMH CẢ NGÀN THỨ TỘI TRONG 12 NĂM QUA VÀ CẢ TRONG NHỮNG NĂM MỚI ĐÂY HÃY ĐƯA RA NHÂN CHỨNG VÀ VẬT CHỨNG.
Mấy đoạn đường đời
“Mấy đoạn đường đời” là bài tự truyện về gia đình người Chỉ huy phó Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch tại Phan Thiết sau biến cố 30 Tháng Tư. Tác giả bài viết, N. K., là một cô giáo, người vợ tù một mình nuôi 4 đứa con còn nhỏ dại. Sau nhiều năm cơ cực, gia đình định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. và đây là bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà.
Bằng một giọng văn mộc mạc nhưng chân tình, cộng thêm những tình tiết rất “đời thường”, N.K. kể lại cho người đọc những gian truân của một người vợ tù cải tạo trong thời “điêu linh” và một kết cuộc “có hậu” vào cuối đoạn đường đời.
Nguyễn Ngọc Chính
***
Bây giờ ở Mỹ đang mùa Xuân. Đi đâu tôi cũng gặp hoa muôn màu muôn sắc rực rỡ, chim chóc hót líu lo, gió mát nhẹ nhàng thổi.
Hôm nay tháng tư lại về. Tôi thấy lòng mình chùng xuống khi nhớ lại những ngày sau 30-4-75. Hồi đó, khi còn ở Việt Nam, tôi đã khóc biết bao mỗi khi tháng tư về. Bây giờ hình như không còn nước mắt để khóc nữa, nhưng vết thương lòng qua bao nhiêu năm tháng vẫn chưa lành.
Tôi nhớ sư bà Huyền Không ở Phan Thiết đã từng nói với tôi: "Bao nhiêu đau khổ vây quyện đời con, nhưng dù hòan cảnh nào, con vẫn là một người vợ hiền, một người mẹ tốt nghe con."
Những Chiếc Cầu Độc Đáo Trên Thế Giới - Con đường “nguy hiểm nhất trên thế giới” – Passage du Gois
Trên thế giới có rất nhiều cây cầu đẹp và độc đáo. Những cây cầu này không chỉ giúp giao thông thuận lợi hơn mà còn trở thành những địa điểm du lịch thu hút nhiều người trên thế giới. Mời các bạn cùng ngắm nhìn những cây cầu tuyệt đẹp này nhé!
CÓ NHỮNG SỰ THẬT KHÔNG CÃI ĐƯỢC - Huy Phương
Một bản tin ngắn, rất tầm thường ở Việt Nam, không chắc làm cho bạn quan tâm, đau lòng, đó là bản tin từ Hà Nội, cho biết nạn bẻ kính chiếu hậu xe hơi bắt đầu tràn lan. Chỉ với một chiếc Porsch Panamera giá $200,000 đã được quân gian chiếu cố, chỉ trong hai năm, đã bị bẻ kính bảy lần.Ngay một sinh viên trường Cao Đẳng Văn Hóa-Thể Thao Hà Nội, Đặng Huy Việt, trước đây cũng từng là thủ phạm loại ăn cắp vặt này. Theo tôi, trong cái thời buổi tệ mạt này, rõ ràng là chuyện “trăm năm trồng người” đã có kết quả hay hậu quả đau lòng.Thursday, 14 April 2016
HƠN 40 NĂM “TỰ DO” - Ý Nga

Người ta tang chế ba năm
Dân tôi tang chế Bảy Lăm đến giờ
Người khôn phải học giả khờ
Tự do tín ngưỡng?
Giả vờ điếc, câm!
Tự do ngôn luận?
Thì thầm!
Loa phường, quận, xã ầm ầm “chiến công”.
Ngày xưa Việt Cộng nằm vùng
Bây giờ Tàu Cộng khắp cùng, nhiễu nhương
Người ta danh tiếng muôn phương
Dân tôi tăm tiếng: khinh thường, mỉa mai
Thanh niên phản kháng giặc ngoài
Thù trong vội vã giương oai “nhân quyền”.
Tự do bầu cử đảng viên
Những tên đảng chọn: không điên cũng khùng!
Đảng riêng hưởng, dân làm chung
Anh hùng nhốt hết, tôi trung cũng tù!
Tự do đi lại giặc thù
Dân đi?
Lo lót Hồng Dù*: lao nô!
Phong bì càng dày tờ đô
Càng đi không “lại”*: đảng vồ vập ngay!
Tự do nuốt đắng, ngậm cay
Đảng “ta” hạnh phúc, ngủ ngày sướng thêm
Bít, bưng độc lập màn đêm
Thương bao nhiêu Khúc Ruột Mềm* trống trơn!
Ý Nga, 13.4.2016
(Trích Biếm Thi Chính Trị sẽ xuất bản: THƯƠNG CA)
BỘ CHÍNH TRỊ CSVN ĐÃ BỊ HÁN HÓA
Giàn khoan Hải Dương 981 của Trung cộng đã quay trở lại, lần này có vẻ như Trung cộng rất hài lòng khi nhìn thấy những tân thái thú Trọng, Ngân, Quang, Phúc làm rất tốt công tác an ninh trật tự, khi không để xẩy ra biểu tình chống đối, dẫn đến bạo động như cách đây hai năm. Lòng yêu nước của người dân không hề mất đi nhưng đây là lúc người dân cần phải theo dõi sát những gì csVN đang làm. Trong tiết mục Người Dân Tự Quyết hôm nay, mời quý thính giả theo dõi bài " Bộ chính trị csVN đã bị Hán hoá" của Lý Trần Công sẽ được Hướng Dương gởi đến quý thính giả để tiếp nối chương trình tối hôm nay.
Ngày 8/4/2016, Bộ Ngoại giao của Trung cộng ngang ngược bác bỏ yêu cầu của csVN phải di dời giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi cửa Vịnh Bắc Bộ, là vùng chồng lấn giữa hai quốc gia đang trong vòng đàm phán phân định.
Chúng ta hãy nghe lời tuyên bố ngang ngược của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung cộng Hồng Lỗi, trong cuộc họp báo tại Bắc Kinh: "Hoạt động này diễn ra ở vùng biển thuộc chủ quyền của Trung Quốc và đây là hoạt động thăm dò thương mại. Chúng tôi hy vọng các bên liên quan có cái nhìn khách quan và hợp lý về vấn đề này".
Ngày 8/4/2016, Bộ Ngoại giao của Trung cộng ngang ngược bác bỏ yêu cầu của csVN phải di dời giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi cửa Vịnh Bắc Bộ, là vùng chồng lấn giữa hai quốc gia đang trong vòng đàm phán phân định.
Chúng ta hãy nghe lời tuyên bố ngang ngược của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung cộng Hồng Lỗi, trong cuộc họp báo tại Bắc Kinh: "Hoạt động này diễn ra ở vùng biển thuộc chủ quyền của Trung Quốc và đây là hoạt động thăm dò thương mại. Chúng tôi hy vọng các bên liên quan có cái nhìn khách quan và hợp lý về vấn đề này".
Hội luận với Nhà văn Quân đội Hải Triều, Vancouver, BC - Canada
Xin bấm vào để nghe: http://daiphatthanhvietnam.com/?p=1966
Đề tài: "Hiện tượng chụp mũ" (49 phút)Nhà văn Hải Triều nói lên hiện tượng kẻ gian chụp mũ dai dẳng, có hệ thống để nhắm vào những ai xổng lưng chống lại tội ác VC và bọn tay sai của chúng.
VIỆT-NAM CỘNG-HÒA MỘT THỜI KHÓ QUÊN
Thanh-Dũng
Ngày 07/04/2016
Quốc gia Việt-Nam Cộng-Hòa, tuy chỉ góp mặt trong khoảng 20 năm ngắn ngủi, đã kịp ghi lại nhiều đóng góp khả quan, hữu ích trong dòng lịch sử Việt. Các chính phủ Việt-Nam Cộng-Hòa gầy dựng được một nền chính trị dân chủ căn bản, theo nguyên tắc tam quyền phân lập, với các cuộc bầu cử tự do được tổ chức thường xuyên. Trong các bài trước, chúng tôi đã thử điểm qua hệ thống giáo dục cầu tiến và các chương trình kinh tế độc đáo của miền Nam.
Còn không ít vẻ đẹp đáng nêu khác về văn hoá, nghệ thuật, thể thao.... khiến không khí Việt-Nam Cộng-Hòa chừng như vẫn phảng phất, dù chiến cuộc đã tàn gần 41 năm rồi. Với không ít người Việt, ở hải ngoại cũng như tại quốc nội, xã hội miền Nam là lý tưởng, là thời điểm vàng son... Nỗi lưu luyến nhẹ nhàng này có thể góp phần khơi gợi tìm hiểu, khám phá lại các giá trị đẹp, những sự thật lịch sử về miền Nam: Việt-Nam Cộng-Hòa.
THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 14-4-2016
**************************************************************************************************************************************Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : pttpgqt@gmail.com
Web : http://www.pttpgqt.org - Facebook: https://www.facebook.com/queme.net
**************************************************************************************************************************************THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 14-4-2016PARIS, ngày 14.4.2016 (PTTPGQT) - Hoà thượng Thích Huyền Việt, Xử lý Thường vụ Văn phòng II Viện Hoá Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) vừa gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để phổ biến Lời kêu gọi Hướng Về Ngày Phật Đản, Những Thông tin cần thiết để về chùa Liên Hoa ở thành phố Houston, Phiếu ghi danh, và thành phần Ban Tổ chức Đại lễ.Được biết Đại lễ chung của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ sẽ được tổ chức tại chùa Liên Hoa ở thành phố Houston hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật 14 và 15 tháng 5 năm nay 2016.Sau đây là các tin tức liên quan đến Đại lễ Phật Đản 2560 (2016) :
Nước thủy điện Trung Quốc và Lào chảy về đâu? - Nam Nguyên, phóng viên RFA
Gần một tháng từ khi Trung Quốc loan báo xả nước đập thủy điện tỉnh Vân Nam và sau đó là Lào cũng có hành động tương tự, nhưng lượng nước thực tế về đến đồng bằng sông Cửu Long được ghi nhận ra sao.
Tối 12/4/2016, Phó Giáo sư Tiến Sĩ Lê Anh Tuấn, phó viện trưởng Viện Nghiên cứu biến đổi khí hậu Đại học Cần Thơ bác bỏ những thông tin lạc quan cho rằng, nước do Trung Quốc và Lào xả từ các đập thủy điện đưa vào sông Mekong đã cứu vãn tình hình hạn hán xâm nhập mặn và nông dân đã có nước tưới để xạ vụ lúa hè thu. PGSTS Lê Anh Tuấn cập nhật tình hình:
“Tôi nghĩ đây là chuyện chính trị nhiều hơn là đưa nước về …những ngày trước nước ở chỗ Tân Châu Châu Đốc tôi theo dõi có tăng lên…nhưng tăng lên đó là do ảnh hưởng thủy triều là chính…triều cường đang đi lên nhưng sau đó thì hiện nay nước đã xuống lại rồi…nước có về nhưng không phải là lớn.”
Người gốc Việt làm đẹp cho các siêu sao Hollywood
Một người tị nạn Canada gốc Việt vượt qua khó khăn để trở thành người trang điểm cho các ngôi sao Hollywood như Selena Gomez, Julianne Moore, Renee Zellweger hay Jennifer Aniston.
Tạp chí Cosmopolitan xếp Hung Vanngo vào danh sách một trong số 14 nghệ sĩ trang điểm hàng đầu thế giới và tạp chí New York gọi anh là “nghệ sĩ trang điểm bậc nhất nhì cho người nổi tiếng”.
Trạch Gầm: Nhật ký tháng tư
Hai mươi tháng Tư tiễn em đi Mỹ
Ta biết dễ dàng mất bé từ đây
Em lên máy bay, ta về đơn vị
Đất Biên Hòa buồn… chết điếng cỏ cây
Hai mốt tháng Tư ta vào Quân Đoàn
Ngồi nghe thuyết trình, nhận lệnh hành quân
Tay áo xăn cao một đời thám kích
“Kiến lửa bu đầy” nhột cả đôi chân
Hai hai tháng Tư... ta vào Đại An
Chứng kiến cảnh dân bỏ xóm bỏ làng
Dân chạy đến đâu… địch bò đến đó
… Đâu được như em chừ đã thênh thang
Hai ba tháng Tư… ta ngược Đồng Nai
Sương ôm mặt sông lau sậy thở dài
Địch xua quân tràn giữa đêm vắng lặng
Ta chỉnh pháo… và thây giặc chồng thây
Ta lạc mấy ngày trong lòng đất địch
Gọi đã khàn hơi chẳng thấy bạn bè
Thằng nào cũng đang giữ từng tấc đất
Đâu có thì giờ để cứu ta ra
Hai tám tháng Tư… ta ra lộ Một
Gặp ông tướng vùng thị sát thăm dân
Ông nói lung tung, ông thề sống chết
Ông nói xong rồi, ông bay biệt tăm
Hai chín tháng Tư… Biên Hòa xơ xác
Ta về Sài Gòn ngang qua nghĩa trang
Ta đứng nghiêm chào bạn ta đã chết
Như tự chào mình - nát cả tim gan.
Ba mươi tháng Tư… ta ôm mặt khóc
Trên cầu Sài Gòn - cạnh phố Hùng Vương
Mười năm binh đao… mười ngày kết thúc
Ta, còn nguyên, mà… mất cả Quê Hương!!!
Ta biết dễ dàng mất bé từ đây
Em lên máy bay, ta về đơn vị
Đất Biên Hòa buồn… chết điếng cỏ cây
Hai mốt tháng Tư ta vào Quân Đoàn
Ngồi nghe thuyết trình, nhận lệnh hành quân
Tay áo xăn cao một đời thám kích
“Kiến lửa bu đầy” nhột cả đôi chân
Hai hai tháng Tư... ta vào Đại An
Chứng kiến cảnh dân bỏ xóm bỏ làng
Dân chạy đến đâu… địch bò đến đó
… Đâu được như em chừ đã thênh thang
Hai ba tháng Tư… ta ngược Đồng Nai
Sương ôm mặt sông lau sậy thở dài
Địch xua quân tràn giữa đêm vắng lặng
Ta chỉnh pháo… và thây giặc chồng thây
Ta lạc mấy ngày trong lòng đất địch
Gọi đã khàn hơi chẳng thấy bạn bè
Thằng nào cũng đang giữ từng tấc đất
Đâu có thì giờ để cứu ta ra
Hai tám tháng Tư… ta ra lộ Một
Gặp ông tướng vùng thị sát thăm dân
Ông nói lung tung, ông thề sống chết
Ông nói xong rồi, ông bay biệt tăm
Hai chín tháng Tư… Biên Hòa xơ xác
Ta về Sài Gòn ngang qua nghĩa trang
Ta đứng nghiêm chào bạn ta đã chết
Như tự chào mình - nát cả tim gan.
Ba mươi tháng Tư… ta ôm mặt khóc
Trên cầu Sài Gòn - cạnh phố Hùng Vương
Mười năm binh đao… mười ngày kết thúc
Ta, còn nguyên, mà… mất cả Quê Hương!!!
Phan Lạc Phúc: Qua cơn mê, chợt nhớ đêm văn nghệ trong tù
Tôi vừa nhận thư từ Seattle, Mỹ gửi sang. Không phải những người bạn thân quen của tôi mà nhìn tên người gửi thấy đề T. Nguyen lạ hoắc. Sang xứ sở văn minh thực dụng này, tên tuổi lộn đầu lộn đuôi mà chữ viết cũng ít khi dùng đến nên tôi cầm lá thư mà chưa nhớ ra ai. Mỗi người sinh ra trên trái đất này đều có một nhân dáng riêng, cũng như có một nét chữ riêng, có ai giống ai đâu? Bây giờ bỏ cái riêng tư ấy đi, dùng toàn chữ in sẵn trong computer – tiện lợi thì có tiện lợi thật nhưng cầm cái thư tôi thấy nó lạnh lùng, khô khốc… Bề ngoài bao thơ không cho tôi một tín hiệu tình cảm nào, tôi hờ hững mở thư. Nhưng vừa đọc, tôi đã vô vàn cảm xúc: “Anh P. ơi, chấc anh không nhớ được em đâu, nhưng em nhớ anh hoài, em nhớ “ông già chăn ngựa”. Em là “La Sơn Phu Tử” đây.” Những cụm từ “ông già chăn ngựa ” và “La Sơn Phu Tử” đã như chiếc chìa khóa mở ra một quãng đời tù tưởng đã nhạt nhòa trong ký ức…
Dạo ấy là cuối năm 1977, chúng tôi vừa từ giã trại tù quân quản Liên trại 2 để đến một nhà tù chính thức Yên Hạ – Sơn La thuộc Công an – Bộ Nội vụ. Cùng là đi cải tạo nhưng bên trong có chia ra nhiều loại. Loại cải tạo trong Nam tương đối nhẹ nhàng hơn, ngắn hạn hơn. Tù nặng, tù lâu là ra Bắc. Những năm đầu ra Bắc, tù đặt dưới quyền quân quản, tức là do bộ đội quản lý. Sau chừng từ 2 đến 3 năm tù được chuyển dần từ trại “trâu xanh” (bộ đội) sang trại “bò vàng” (công an). Ở trại tù chính thức của Bộ Nội vụ như trại Yên Hạ này chúng tôi được gặp những bạn tù anh em ta bị bắt từ hồi Mậu Thân (1968) cũng như một số anh em khác, tù binh từ trận Hạ Lào (1971). Những trại tù này thường là trại hỗn hợp vừa có tù chính trị (như tụi tôi) vừa có tù hình sự. Bên hình sự có thiếu gì những người tù bị hình án nặng nề từ 20 năm đến chung thân ở đây.
Dạo ấy là cuối năm 1977, chúng tôi vừa từ giã trại tù quân quản Liên trại 2 để đến một nhà tù chính thức Yên Hạ – Sơn La thuộc Công an – Bộ Nội vụ. Cùng là đi cải tạo nhưng bên trong có chia ra nhiều loại. Loại cải tạo trong Nam tương đối nhẹ nhàng hơn, ngắn hạn hơn. Tù nặng, tù lâu là ra Bắc. Những năm đầu ra Bắc, tù đặt dưới quyền quân quản, tức là do bộ đội quản lý. Sau chừng từ 2 đến 3 năm tù được chuyển dần từ trại “trâu xanh” (bộ đội) sang trại “bò vàng” (công an). Ở trại tù chính thức của Bộ Nội vụ như trại Yên Hạ này chúng tôi được gặp những bạn tù anh em ta bị bắt từ hồi Mậu Thân (1968) cũng như một số anh em khác, tù binh từ trận Hạ Lào (1971). Những trại tù này thường là trại hỗn hợp vừa có tù chính trị (như tụi tôi) vừa có tù hình sự. Bên hình sự có thiếu gì những người tù bị hình án nặng nề từ 20 năm đến chung thân ở đây.
Ba cú sốc của một Việt kiều bỏ Đan Mạch về Việt Nam

“Bạn muốn ăn thực phẩm nhiễm hóa chất, muốn đi khám bệnh phải đợi cả thế kỉ, làm việc phải nhìn trước ngó sau, đi đường có thể chết vì tai nạn bất cứ lúc nào… thì hãy về Việt Nam”.
Trong cuộc tranh luận “đi hay ở” trên một diễn đàn dành cho sinh viên Việt tại Pháp có rất nhiều ý kiến trái chiều. Nếu như nhiều người muốn về quê hương thì độc giả T.T lại kiên quyết phản đối. VietNamNet xin đăng lại nguyên văn một ý kiến của thành viên này. Nguyên văn những tranh luận của chị T.T:
“Bạn cứ về Việt Nam ăn thực phẩm nhiễm hoá chất, áp lực con học theo điểm số, muốn đi khám bệnh đợi cả thế kỉ, làm việc phải nhìn trước ngó sau, đi đường có thể chết vì tai nạn bất cứ lúc nào… rồi bạn sẽ lại nhớ cuộc sống (ở Pháp) đang có.
Ở Việt Nam, mình không thể chịu được mỗi khi hàng xóm hay ai đó tới chơi tự tiện mở cửa ngó phòng mình. Mình mắng thì họ bảo mình ghê gớm và họ chỉ xem chứ chả làm gì. Mình không chịu được mỗi khi một bà mình quen rất xã giao lại cứ hỏi mình: “Tháng làm được bao nhiêu lương? Tại sao không giảm béo? Ăn cái này cái kia đi gầy lắm…”.
Mình rất ghét mỗi khi người tận đẩu đâu đến chơi nhà mình vào một sáng chủ nhật sau cả tuần mình làm việc cật lực chỉ thèm ngủ thêm vài tiếng và họ không hề báo trước. Mình rất ghét mỗi khi có ai đó nói: “Con này nó không có bố nên thế là tốt lắm rồi” chỉ vì bố mẹ mình chia tay.
Bạn nào đang ở nước ngoài thích ôm mộng nói tiếng mẹ đẻ thì ngày gọi điện về cho người thân khoảng 1 giờ là được nói thỏa thích. Mình chỉ muốn chị VanLinh đừng bị luỵ chút tình cảm mà kéo theo cả tương lai các con mệt mỏi. Cuộc sống ở Việt Nam của mình đang cực ổn nhưng chẳng bao giờ thích ở lại.
Mình kể cho các bạn nghe chuyện này để các bạn hiểu tại sao mình nói vậy. Cách đây 8 năm anh chị mình từ Đan Mạch trở về, mang theo một khoản tiền lớn mà anh chị tiết kiệm được khi ở bên đấy. Chị mình vẫn giữ nguyên nếp sống như ở Đan Mạch và đã bị sốc không ít lần.
Lần đầu tiên là năm 2008 khi chị đi đẻ bệnh viện, đẻ dịch vụ đóng 4 triệu vẫn phải “lót tay” cho bác sĩ 1 triệu, chị mình đã mua BHYT cho con mà vẫn phải “bồi dưỡng” bác sĩ thêm 100 nghìn để tiêm không đau.
Lần sốc thứ hai là chồng chị về nước là tối ngày ôm bàn bia bàn nhậu, trai gái liên miên, khi ly hôn lương chồng 3000 USD nhưng toà chỉ bắt đóng nuôi con 5 triệu, không ràng buộc gì thêm về các nghĩa vụ liên quan.
Sốc lần ba là con đi học lớp 1 bị cô giáo hết nhét xuống cuối lớp, lại bắt ăn nhiều gấp mấy lần các bạn đến mức oẹ, con về tự bảo mẹ 20-11 phải mang quà đến cô. Bạn nào trong đời chưa ít nhất một lần trải qua các tập mình nêu trên thì bạn quá may mắn, số người như bạn không biết có chiếm 0,1% dân số hay không nữa?
Mình còn ghét cái kiểu ở Việt Nam, mời người ta ăn mà người ta ăn thật thì chửi là tham; Cho người ta mấy đồng thì đi kể khắp làng khắp tổng như kiểu cứu vớt một linh hồn; Đi làm chưa biết việc thì hỏi không ai nói, tự làm thì bị chửi toé loe…Cô giáo thì mớm văn ép học sinh viết theo, viết xong thì bảo không sáng tạo, sáng tạo thì bảo lạc đề.
Quan trọng nhất là bạn có muốn vì cuốn hộ chiếu xanh mà khổ sở mỗi khi đi đến một số quốc gia hay không? Bạn có hộ chiếu Pháp nghĩa là bạn đang được cầm trong tay một trong 10 cuốn hộ chiếu quyền lực nhất thế giới. Cuộc sống vốn công bằng nhưng có những thứ lại công bằng hơn là vậy đó.
Nếu bạn không ngừng phấn đấu và đóng góp cho xã hội của họ thì ít nhất bạn còn được công nhận là một phần của đất nước họ. Mình thấy bạn nào hưởng học bổng chính phủ Pháp, đi tàu giá rẻ, hưởng mọi ưu đãi sinh viên từ Pháp mà vẫn trở ra đá lại cái xứ cho bạn kiến thức lẫn miếng cơm thì không còn gì để nói. Đó là kiểu người qua cầu rút ván.
Mình không nói riêng nước Pháp mà đang nói các nhóm nước có mức phát triển chung rất tốt cho cuộc sống của nhiều người. Không phải ai cũng có khả năng để đến và được ở lại. Mình nhấn mạnh xưa này vẫn thấy từ “được” chứ chưa ai nói là “bị” ở lại cả.
Mình xin nói luôn mình không có ý định làm người Pháp, tiếng Pháp một chữ bẻ đôi mình cũng không biết nhưng cái gì đúng thì mình phải nói. Vậy thôi!”
*Ghi theo lời kể của chị T.T
Theo Phương Lễ
Subscribe to:
Posts (Atom)
