Friday, 15 April 2016

Điểm tin: Thói bầy đàn và tư duy nô lệ của người dân Việt

Đọc những dòng tin vài hôm nay trên báo chí nhà nước, mới thấy rằng không phải ngẫu nhiên mà chế độ độc tài có thể tồn tại một cách vô lý và lâu dài.
Ai đó đã nói rằng: “Người dân nào, chính phủ đó” hẳn không phải là không có lý. Nhìn vào hiện trạng Việt Nam hôm nay, điều đó càng được chứng minh rõ ràng hơn.

Báo chí đưa tin hàng đoàn người bỏ việc công, bỏ ăn trưa xếp hàng rồng rắn để mua tờ bạc 100 đồng, tờ bạc này không có giá trị tiêu dùng mà chỉ có giá trị kỷ niệm nhân dịp 65 năm thành lập Ngân hàng nhà nước Việt Nam.
Nhiều người đã tập trung đợi chờ, xếp hàng chỉ để mua tờ bạc kỷ niệm, tâm lý bầy đàn đã được kích động qua một số báo chí Việt Nam, kích động sự tò mò và thói a dua, nhiều người cố tình xếp hàng mua cho được đồng tiền này mà chẳng biết sẽ làm gì với nó. Những hiện tượng này không hiếm, người dân Việt Nam đã từng chứng kiến cảnh hàng đoàn thanh, thiếu niên Việt Nam chen lấn, dẫm đạp, khóc lóc thậm chí hôn cả ghế ngồi của ngôi sao nước ngoài sang Việt Nam.
Trong khi đó, hàng loạt các vấn đề trực tiếp đến đời sống, quốc kế, dân sinh, lãnh thổ và niềm tự hào quốc gia… hầu như không được quan tâm.

DI TẢN VÀ VƯỢT BIÊN - THÁNG TƯ LẠI VỀ

KÝ ỨC VỀ  NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỘNG SẢN
Bùi Trọng Cường & Nguyễn Phục Hưng


Sau ngày 30-4-1975, một ký giả Tây phương đã viết là ‘Dưới chính sách khắc nghiệt của Cộng sản, nếu cái cột đèn mà biết đi chắc nó cũng…vượt biên’.  (Ginetta Sagan). Câu nói dí dỏm của Sagan đã diễn tả được một thực trạng rất bi hài của dân dộc Việt Nam trong khoảng thời gian hơn hai  mươi năm kể từ Tháng Tư, 1975 cho đến năm 1996.

Những người chạy trốn chế độ Cộng Sản có thể chia làm hai đợt chính: Đợt đầu được mệnh danh là người Di Tản vì họ rời Việt Nam ngay trong khoảng tháng Tư 1975 và đợt thứ hai thường được mệnh danh là ngưòi Vượt Biên, dù bằng đường bộ hay đường biển.

Di Tản
Ngày 30 tháng 4, 1975 là ngày chính thức ghi nhân sự sụp đổ của Việt Nam Cộng Hoà trước làn sóng xâm lăng của cộng quân. Cuối tháng 4,1975 đã có những đợt rời Việt Nam của các  nhân viên và gia đình các sứ quán, công ty ngoại quốc cũng như nhừng người Việt có phương tiện riêng hoặc  được các cơ quan Hoa Kỳ và các nước đồng minh bảo trợ.  Ngày 29 tháng tư 1975, Tổng Thống Hoa Kỳ Gerald Ford chính thức ra lịnh khỏi động chiến dịch “Frequent Wind” để di tản quân nhân,  nhân viên dân sự Mỹ và một số  người Việt đã từng cộng tác hay liên hê với chính phủ Mỹ và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa rời khỏi Việt Nam để tránh  bị Cộng Sản trả thù.

Biển Đông và Gián điệp Trung Quốc - Thế giới trong tuần 13.04.2016


Đài Á Châu Tự Do RFA trụ sở tại thủ đô Washington Hoa Kỳ, cung cấp thông tin đa dạng, chính xác, trung thực về các vấn đề thời sự, kinh tế, xã hội, đời sống tại Việt Nam và trên Thế Giới.

Với đội ngũ xướng ngôn viên chuyên nghiệp, yêu nghề; Hòa Ái, Diễm Thi, Chân Như, Vũ Hoàng, v.v… liên tục cập nhật đến quý khán thính giả những tin tức mới nhất, những phân tích, bình luận, các cuộc phỏng vấn liên quan đến những vấn đề người Việt Nam trong cũng như ngoài nước quan tâm.

Nguyễn Viết Dũng: Họ đã bóp méo sự thật. - Gia Minh, PGĐ Ban Việt ngữ

anhbasam
Anh Nguyễn Viết Dũng được trả tự do vào sáng ngày 13.04.2016. Ảnh chụp bên ngoài trại giam số 2, Hà Nội.
Ảnh: FB Trung Nghĩa
Tù nhân chính trị Nguyễn Viết Dũng mãn án và ra khỏi tù vào ngày 13 tháng Tư và về nhà cha mẹ ở huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.
Anh bị bắt khi vừa tham gia cuộc tuần hành chống chặt cây xanh tại Hà Nội với nhiều người khác vào ngày 12 tháng 4 năm ngoái. Và trong khi đi tuần hành anh mặc chiếc áo có quốc huy Việt Nam Cộng Hòa cũng như dòng chữ tiếng Anh trên mặt lưng với nghĩa ‘Chính quyền phải sợ dân, chứ người dân không cần sợ chính quyền’.
Khi “án tại hồ sơ”
Sau khi về đến nhà vào tối ngày 13 tháng tư, anh Nguyễn Viết Dũng dành cho Đài Á Châu Tự Do một cuộc phỏng vấn. Trước hết anh thông tin cho biết một số điều liên quan hai phiên xử sơ và phúc thẩm đối với anh diễn ra tại Hà Nội:

Biếm thi chính trị Ý Nga

NGƯỜI LÍNH VNCH



VIỆT CỘNG:



ĐẢNG GÌ?

Càng nhiều Vai, Vế càng khom
Xôm xôm tài chánh phom phom ra ngoài.
Bên trong điếu đóm dâng hoài
Tay, Chân: hoạt động miệt mài “tham ô”!
 
Mắt nhìn, Mũi ngửi: “bác” Hồ!
“Chú, cô” cán ngố điên rồ hết trơn!
Miệng, Mình: ngả ngớn lơn tơn
Đánh thuê, giết mướn: đỏ dờn Việt gian!
 
Răng, Môi: thủ đoạn đảng, đoàn
Chuyên môn ăn bẩn chẳng hoàn thứ chi!
Óc, Tim: toàn chứa phong bì
Vô nghì, vô kế khả thi giữ Nhà!
 
Ruột, Gan: thỏ đế nhát ma
“Thi đua chiến sĩ”? Gian tà huênh hoang
Ngũ quan, lục Phủ: khoe khoang
Xếp hàng theo Hán, tuềnh toàng tay sai?
Kể thêm ngũ Tạng, hình hài?
Dân càng căm phẫn: cậy ai diệt thù!
*
Cửa Tù im ỉm si ngu
Ai người phá Ngục? Ai “tu”? Ai “thiền”*?
Viết bài lục bát tràng thiên
Gửi thơ xuống biển, theo thuyền về Quê
Nhiêu khê ngọn Lửa gửi về
Chia dân giọt lệ não nề lo âu!

Ý Nga, 14.4.2016
           
*TU, THIỀN: xin hiểu theo nghĩa bóng
(Trích tuyển tập sẽ xuất bản: THƠ NÓI LÁI)






VIỆT GIAN TOÀN NHỚP NHÚA

Cộng bức tử miền Nam:
Xú danh dòng hận sử!
Việt Nam bị bức tử?
Sử biển Đông thét gầm!
 
30.4
Đêm nay đêm không ngủ,
Ngày này ngày không ăn
Quốc Hận hoài chưa đủ
Triệu triệu người băn khoăn.
 
Từ ngày Nước đổi “chủ”
Đảng xéo mãi phải oằn
Uất hận loài “cầm thú”
Trong tay bọn vô thần.           
 
Nhà Nam, quyền tự chủ
Bao tâm huyết nhọc nhằn!
Phương Bắc vào một lũ
Nhờ đồng bọn vô nhân.
 
Anh hùng từng chống, giữ
Sẽ còn ai động tâm?
Ôi tự do, dân chủ
Phận Lạc Hồng tối tăm!
 
Từ bài học quá khứ
Lịch sử phải sang trang!
Biển Đông giặc ngang tàng
Thuyền sao về bến cũ?
 
Lịch sử phải cùng làm
Mới nên trang thành quả
Việt gian toàn nhớp nhúa
Minh Chủ đâu ta tìm?

Ý Nga, 30-4-2015




ĐÊM GIỮ LỬA

30.4
Đêm không ngủ, cuối Tháng Tư viễn xứ
Anh ưu tư, chị tâm sự hiền từ
Nước mắt như từ quá khứ còn lưu
Ngàn ấp ủ ngồi bên nhau tư lự.
 
Cụ lụ khụ nhắc thời oanh liệt cũ
Hịch tiền nhân, đọc sang sảng nhịp nhàng
Thức thâu đêm suốt sáng, giọng oang oang
Mắt ngời sáng, miệng thép gang yêu Nước.
 
Buồn đất nước trong tay phường bạc nhược
Gọt chỗ này, hàng ước đẽo chỗ kia
Mớ “binh thư”, truyền chiến lược chầu rìa:
Quỳ cửa trước, rước sân sau toàn giặc.
 
Đêm không ngủ, trẻ bên già cùng hát
Dòng nhạc buồn cùng tưởng niệm, kính dâng
Lửa ân cần, cùng đồng loạt tri ân
Thơ hòa nhạc, những thuyền nhân tỵ nạn.

Ý Nga, 1-5-2015




LỄ VINH DANH CỰU CHIẾN BINH ÚC VÀ CỰU QUÂN NHÂN QLVNCH ĐÃ HY SINH BẢO VỆ MIỀN NAM VIỆT NAM.

Tin Úc Châu - Thứ Năm ngày 14 tháng 4 Quốc Hội tiểu bang Victoria Úc Đại Lợi đã tổ chức Lễ chính thức công nhận, vinh danh và tri ân những cựu chiến binh Úc tham chiến tại miền Nam Việt Nam và các cựu quân nhân QLVNCH những người đã sát cánh bảo vệ miền Nam Việt Nam tự do.

Buổi lễ cũng đánh dấu 50 năm trận chiến Long Tân trận đánh nổi tiếng nhất của quân đội Úc khi tham chiến tại Việt Nam. Trận chiến diễn ra trong hai ngày 18 và 19/8/1966 có sự tham dự của đơn vị biệt đội Delta 6RAR với 18 binh sĩ Úc thiệt mạng, 24 người bị thương.

Trên 100 cựu chiến binh Úc - Việt và đại diện các hội đoàn tham dự buổi lễ vinh dự này. Buổi lễ đã được ông Thủ Hiến Daniel Andrews khai mạc với sự tham dự của một số Bộ Trưởng chính phủ ông Luke Donnellan Bộ Giao Thông, ông John Eren Bộ trưởng Bộ Cựu Chiến binh và ông Robin Scott Bộ trưởng Bộ Sắc Tộc .

Những quan khách tham dự Lễ Vinh Danh được chia ra làm 2 nhóm để tham dự cả Hạ viện và Thượng viện. Ở mỗi Viện chừng 10 dân biểu và nghị sỹ mỗi người có 90 giây để tuyên bố ghi nhận sự kiện. Đây là 1 sự kiện lịch sử vì lần đầu tiên cả Lưỡng Viện Quốc Hội Úc vinh danh các cựu chiến binh anh dũng bảo vệ tự do cho miền Nam Việt Nam. Được biết Cộng đồng đang vận động một buổi lễ tương tự tại Quốc Hội Liên Bang.

Sau buổi lễ là buổi tiếp tân liên hoan tại ANZAC HOUSE với sự phát biểu của bà Nguyễn Phượng Vỹ chủ tịch CĐNVTD Victoria, ông Võ Trí Dũng chủ tịch CĐNVTD Úc châu, ông Albert Lê Phụ Tá Phó Chủ Tịch Nội vụ CĐNVTD Victoria, ông Bob Elworthy Chủ tịch Hội Cựu Chiến Binh Úc và ông Nguyễn Công Minh Chủ tịch Hội Cựu Quân Nhân Úc châu và Victoria.

Sau cùng là một cuộc họp báo cho hai ông Bộ trưởng Bộ Cựu Chiến binh John Eren và Bộ trưởng Bộ Sắc Tộc Robin Scott.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne Úc Đại Lợi
15-4-2016

Thư gởi Cô Nguyễn Thị Hoàng Bắc - Phạm Tín An Ninh


Đọc trong danh sách những giáo sư dạy ở trường trung học Võ Tánh (Nha Trang) trước 75, tôi thấy có tên Nguyễn Thị Hoàng Bắc. Dù chưa từng là học trò của Cô, vì khi Cô vào dạy là tôi đã rời trường vài năm trước đó, nhưng tôi luôn xem Cô như là “cô giáo của trường mình”. Sau này ra hải ngoại, biết Cô là một nhà văn, tôi mừng và hãnh diện lắm, khoe với mấy thằng bạn tù: đó là cô giáo của trường tao! Tôi mua luôn mấy tập truyện  Long Lanh Hạt Bụi rất dễ thương của Cô tặng cho mấy thằng bạn tù đọc chơi, để tạm quên những ngày tháng cũ.

Tôi định cư ở tận Bắc Âu, nên mấy năm đầu, không theo dõi được nhiều tin tức, sinh hoạt của người Việt bên Mỹ. Bỗng một hôm tôi đọc được trên một tờ báo hay diễn đàn nào đó, đề cập đến  nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc trả lời phỏng vấn ông đạo diễn Trần Văn Thủy, đăng trên “Nếu Đi Hết Biển”. Tôi đã tìm đọc bài viết ấy của Cô và thấy lòng buồn cùng một chút băn khoăn. Sau đó  bận bịu với chuyện học hành, nghề nghiệp áo cơm, tôi quên bẵng- quên chuyện Nếu Đi Hết Biển và (tạm) quên luôn cả cái tên đẹp đẽ của Cô.

Nhớ ơn Quốc Tổ – bảo vệ giang sơn

Ngày 10 tháng Ba âm lịch, người Việt trong nước cũng như hải ngoại tổ chức giỗ Tổ Hùng Vương. Kính mời quí thính giả theo dõi quan điểm của LLCQ về ý nghĩa ngày lễ đặc biết này, và trách nhiệm phải bảo vệ lịch sử hào hùng của cha ông, bài do.....trình bày

Thưa quí thính giả,

Hàng năm, khi tiết xuân đem hơi ấm về, cây cối đâm chồi nảy lộc, cũng là lúc ruộng lúa đang ở độ xuân thì, người nông dân được thảnh thơi tham dự vào những lễ hội theo truyền thống dân gian do dân làng tổ chức. Từ lúc nào đó, người ta truyền tai nhau hai câu thơ:

Dù ai đi ngược về xuôi,

Nhớ ngày giỗ Tổ mùng Mười tháng Ba

Đây là hai câu thơ nhắc nhở mọi người con dân nước Việt nhớ đến ngay giỗ tổ. Lễ giỗ tổ Hùng Vương theo truyền thống dân gian đã có từ xa xưa, và trở thành nếp sống văn hóa xuyên suốt trong dòng lịch sử nước nhà. Đến năm 1917 dưới thời vua Khải Định, triều đình nhà Nguyễn đã lấy ngày Mùng Mười tháng Ba Âm Lịch hàng năm là ngày lễ giổ Vua Hùng, ngày ấy Bộ Lễ phái quan đến Đền Hùng trên núi Nghĩa Lĩnh, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ thay triều đình để tế lễ Quốc Tổ. Có lẽ hai câu thơ trên đã phát xuất từ thời đó.

Ở đây chúng tôi muốn nhắc lại một vài sự kiện, nhằm giúp các bạn trẻ, hoặc không biết, hoặc đã bị hướng dẫn sai lạc về lịch sử nước nhà, để biết rằng lễ giỗ tổ ở đây là giỗ đức Quốc Tổ Hùng Vương, Người đã có công dựng nước và bảo vệ mảnh giang sơn này, rồi truyền lại cho con cháu từ hơn bốn ngàn năm trước, để hôm nay chúng ta được thừa hưởng gia nghiệp xinh đẹp này.

Trong nền văn hóa nước nhà, nghĩa vụ con cháu đối với bậc sinh thành là một lối sống, là đạo làm con, đạo làm người, nên nghĩa vụ đối với quốc tổ lại càng quan trọng hơn; vì vậy dù có bôn ba xuôi ngược ở phương trời nào đi nữa, cũng phải thu xếp để trở về. Sự trở về ở đây mang một ý nghĩa triết học sâu xa. Đó là trở về với cội nguồn của tổ quốc, trở về với căn tính của dân tộc, trở về để làm mới lại, làm giàu thêm cái hay cái đẹp, cái tinh túy của nòi giống, mà thời gian đã làm biến chất, làm hoen ố, làm bạc màu gốc gác của tổ tiên .

Trở về ở đây cũng có nghĩa là về với họ hàng, với làng xóm láng giềng, nơi có chung một mái đình là nơi hội tụ, nơi có ngôi đền, miếu thờ để hương khói tổ tiên. Một cách cụ thể, về kính viếng Đền Hùng trên núi Nghĩa Lĩnh, nơi được xem như ngôi nhà tổ, là chỗ khởi nghiệp của một quốc gia, mà hàng năm con cháu thập phương tụ về kính viếng, làm nên một lễ hội truyền thống, chúng ta quen gọi là 'Trẩy Hội Đền Hùng'.

Lễ giỗ Quốc Tổ dù tại Phú Thọ, hay ở nơi nào đi nữa, cũng không chỉ là một lễ hội vui chơi, để khoe tài khoe sắc, mà nó phải được nâng lên một chiều kích cao hơn, đó là sự biết ơn chân thành mang tính siêu nhiên qua sự giao cảm giữa người sống với tổ tiên đã khuất. Do đó đối với người cộng sản họ không tin có linh hồn, chết là hết. Vì vậy những việc như rước kiệu, tiến hương, tiến tửu, dâng hoa trái, đọc văn tế.... chỉ là những biểu tượng bề ngoài giữa những người còn sống nói với nhau mà thôi, chẳng có một ý nghĩa gì đối với thế giới tâm linh và người đã khuất. Chính vì vậy để mị dân, mãi đến năm 2007, lễ Giỗ Tổ Hùng Vương mới được xem là ngày lễ nghỉ toàn quốc có trả lương.

Ngày giỗ tổ cũng là ngày để ôn lại lịch sử của dân tộc, cho dù đất nước có lúc thịnh lúc suy, ngay cả trong thời kỳ đen tối một ngàn năm Bắc Thuộc, nhờ vào anh linh các bậc tiền bối luôn tác động trên tâm tư con cháu, để không quên cội nguồn, nhưng vẫn nuôi ý chí quang phục quê hương. Từ đó dòng lịch sử được viết xuyên suốt bằng máu và nước mắt qua các triều đại Đinh, Ngô, Lý, Lê, Trần, Nguyễn mãi đến hôm nay.

Thế nhưng trong mấy thập niên qua, CSVN đã cố tình bóp méo và xuyên tạc lịch sử, để làm đẹp lòng Trung Cộng, họ đã cố tình viết sai, hay làm nhẹ những biến cố quan trọng trong cuộc chiến đấu chống ngoại xấm từ Phương Bắc. Chẳng những thế, họ còn hạ thấp tầm quan trọng của môn lịch sử chính thống nước nhà, rồi đưa vào môn lịch sử đảng cộng sản ngoại lai lạc hậu, khiến cho người dạy thì không còn hứng thú, khi phải nói những điều dối trá, nên chỉ làm vì cơm áo, vì nhu cầu bắt buộc. Còn người học thì thấy vô bổ, phí phạm thời giờ. Lớp học trở nên nhạt nhẽo buồn tẻ, dẫn đến xem thường và chán ghét môn học này. Đây chính là hành vi phản bội tổ tiên và đầu độc người trẻ của đảng CSVN, làm cho họ quên đi trách nhiệm của con dân đối với tổ quốc.

Cho dù là huyền sử hay chính sử, thì lễ giỗ tổ Hùng Vương đã trở thành một ngày hội lớn của dân tộc, ngày mà người dân Việt hãnh diện về nguồn cội hào hùng của tổ tiên mình, nó đã in sâu trong lòng người con dân từ nhiều ngàn năm qua. Nhưng hãnh diện về quá khứ bao nhiêu thì cũng lo âu cho tương lai bấy nhiêu, khi đất nước đang đứng trước hai mối nguy lớn đó là đảng CSVN, kẻ nội thù rất nguy hiểm, và giặc ngoại xâm từ Phương Bắc. Vì vậy

Dù ai đi ngược về xuôi,

Nhớ ngày giỗ Tổ mùng Mười tháng Ba

Khắp miền truyền mãi câu ca.

Nước non vẫn nước non nhà ngàn năm

Nguyện xin anh linh các đấng anh hùng dân tộc phù trợ cho dân tộc này đứng vững mãi trên giang sơn mà các ngài đã truyền lại.

Cám ơn quí thính giả đã theo dõi quan điểm của chúng tôi.

LLCQ

Hội luận do Mục sư Huỳnh Quốc Bình thực hiện

Kính thưa Quí Vị và Các Bạn,
Kính thưa Mục sư Huỳnh Quốc Bình,
 
A-  Thưa Qúi Vị và Các Bạn, vị nào chưa nghe những cuộc hội luận do Mục sư Huỳnh Quốc Bình thực hiện, Nmh xin trân trọng kính mời:
 

1. Hội luận với Nhà Thơ Ngô Minh Hằng, Ohio - USA:
Xin bấm vào để nghe: http://daiphatthanhvietnam.com/?p=2709 


2. Hội luận với Nhà văn Quân đội Hải Triều, Vancouver, BC - Canada
Xin bấm vào để nghe: http://daiphatthanhvietnam.com/?p=1966


3. Hội luận với Mục Sư Phạm Ngọc Hùng, Washington- USA
Xin bấm vào để nghe: http://daiphatthanhvietnam.com/?p=2280 
 
B -  Trân trọng cảm ơn Mục sư Huỳnh Quốc Bình đã thực hiện cuộc hội luận về Thơ Đấu Tranh với Ngô Minh Hằng trong Tháng Tư, Quốc Hận thứ 41 của dân tộc Việt Nam.  Nhờ cuộc hội luận đặc biệt này, Nmh có cơ hội chia sẻ tâm tình qua những bài thơ đi sát với thời cuộc, nêu lên những tội ác VC đã gieo rắc trên đất nước bao chục năm qua, làm đồng bào VN đau thương, khốn khổ, làm băng hoại những truyền thống tốt đẹp của người VN bao đời gìn giữ và nêu rõ những thực trạng khó khăn của người góp tiếng đấu tranh cho quê hương không còn CS trong giai đoạn hiện tại của người Việt Nam, những nạn nhân VC trong và ngoài nước cũng như những lời nhắn gởi và mong ước thiết tha một cuộc cách mạng Hoa Lài đến với quê hương và dân tộc VN.
 
C -  Cảm ơn nhà văn Hải Triều trong cuộc hội luận với Mục sư Huỳnh Quốc Bình, anh  đã phân tích rõ ràng những khó khăn trong đấu tranh mà chính anh đã trải qua, chính anh là mục tiêu trong những mưu chước đánh phá của nghị quyết 36 mà VC và tay sai thực hiện. Theo anh, CSVN đã dùng Việt gian, VC nằm vùng để thực hành nghị quyết 36.   CSVN đã khai thác triệt để phương tiện chụp mũ, vu gian, xoi mói, bịa đặt và không từ cả cái vô đạo và bỉ ổi nữa là đánh phá cả người thân thích như cha mẹ con cái của người đấu tranh. Chúng đã dùng mọi thủ đoạn, dù đê tiện để làm công cụ, kéo dài sự đánh phá, cô lập và mong tiêu diệt hình ảnh tốt đẹp của những người đấu tranh có uy tín hay được đồng bào thương mến tại hải ngoại.   Riêng anh, nhà văn Hải Triều đã bị VC và tay sai đánh phá, vu chụp trong suốt 25 năm.
 
Qua những kinh nghiệm của anh, Nmh thấy Nmh đã là mục tiêu của nghị quyết 36 này.  Sự vu chụp, đánh phá Hải Triều dừng lại sau 25 năm và Nmh thì, cho đến hôm nay, sau 12 năm vẫn còn đang tiếp diễn. Những vị nào gia nhập các Diễn Đàn Việt Nam Yahoo Groups thì đã rõ Nmh bị vùi dập đánh phá độc ác vô nhân tính dai dẳng như thế nào dù Nmh không hề "đánh" lại cũng như không hề dùng một nick nào để đánh phá ai như đã bị vu chụp.  Nmh đồng ý với nhà văn Hải Triều và Mục sư Huỳnh Quốc Bình là nếu quí anh không tranh đấu, chỉ làm ăn bình thường thì chả ai  đánh đấm quí anh và nếu Nmh không làm thơ kể tội VC hay chỉ làm thơ tình thì cũng không ai chụp mũ, bịa chuyện đời tư, lăng nhục Nmh suốt 12 năm qua trên các DĐ.
 
Nghe anh Hải Triều nói "im lặng không là vàng" mặc dầu có ngược lại lời xưa dạy (và dù Nmh vẫn tuân theo) nhưng câu nói của anh trong trường hợp này cũng có lý lắm và làm Nmh suy nghĩ. Anh đã LÊN TIẾNG, ĐÒI NHỮNG KẺ ĐÃ CHỤP MŨ ANH ĐƯA RA BẰNG CHỨNG, KẾT QỦA LÀ NHỮNG KẺ ĐIÊU NGOA DỐI GIAN VU CHỤP NỌ ĐÃ IM. Cũng như anh, khi làm thơ vạch tội ác VC, Nmh biết là sẽ nhận đạn VC và VG. Nhưng để mọi người nhận rõ những tên VG, VC nằm vùng này mà xa lánh, CÓ LẼ NMH NÊN THEO PHƯƠNG CÁCH CỦA ANH HẢI TRIỀU LÀ THÁCH THỨC TẤT CẢ NHỮNG KẺ NÀO TỪNG VU CHỤP, TỪNG GIAN TRÁ GÁN CHO NMH CẢ NGÀN THỨ TỘI TRONG 12 NĂM QUA VÀ CẢ TRONG NHỮNG NĂM MỚI ĐÂY HÃY ĐƯA RA NHÂN CHỨNG VÀ VẬT CHỨNG.
 

Mấy đoạn đường đời

“Mấy đoạn đường đời” là bài tự truyện về gia đình người Chỉ huy phó Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch tại Phan Thiết sau biến cố 30 Tháng Tư. Tác giả bài viết, N. K., là một cô giáo, người vợ tù một mình nuôi 4 đứa  con còn nhỏ dại. Sau nhiều năm cơ cực, gia đình định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. và đây là bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà.

Bằng một giọng văn mộc mạc nhưng chân tình, cộng thêm những tình tiết rất “đời thường”, N.K. kể lại cho người đọc những gian truân của một người vợ tù cải tạo trong thời “điêu linh” và một kết cuộc “có hậu” vào cuối đoạn đường đời.

Nguyễn Ngọc Chính

***

Bây giờ ở Mỹ đang mùa Xuân.  Đi đâu tôi cũng gặp hoa muôn màu muôn sắc rực rỡ, chim chóc hót líu lo, gió mát nhẹ nhàng thổi.

Hôm nay tháng tư lại về.  Tôi thấy lòng mình chùng xuống khi nhớ lại những ngày sau 30-4-75.  Hồi đó, khi còn ở Việt Nam, tôi đã khóc biết bao mỗi khi tháng tư về.  Bây giờ hình như không còn nước mắt để khóc nữa, nhưng vết thương lòng qua bao nhiêu năm tháng vẫn chưa lành.

Tôi nhớ sư bà Huyền Không ở Phan Thiết đã từng nói với tôi:  "Bao nhiêu đau khổ vây quyện đời con, nhưng dù hòan cảnh nào, con vẫn là một người vợ hiền, một người mẹ tốt nghe con."