25 Tháng 12 10:15
Kính thưa quý thầy cô, và quý anh chị thân mến !
Hôm nay Ngọc Yến xin hân hạnh chia sẻ đến quý vị về bài viết " LÁ THƯ TRẦN THẾ " của cô Bùi Mỹ Dương . Cô từng là giáo sư văn chương của trường Nguyễn Thượng Hiền chúng ta trước năm 1975. Cô đã về hưu khá lâu và hiện tại là giáo sư cố vấn của Hội CHS TB-NTH .
Bài viết này Cô đã viết từ năm 2008 .
Bài viết không chỉ là hồi ký của một phụ nữ Việt khuê các , thông minh , duyên dáng , mà còn là hồi ký của một giáo sư văn chương với văn phong mạch lạc , lôi cuốn , đầy bản lĩnh ...
Điều NY tâm đắc nhất là qua đó Cô đã cho người đọc hình dung về một giai đoạn lịch sử của VN một cách thật dễ nhớ với tài văn chương lịch lãm của Cô .
Có lẽ chúng ta cũng ít nhất một lần tự hỏi "Ta là ai ? Ta đến với cuộc đời để làm gì ? Cuộc đời ta có gì đáng nhớ, và khi ta ra đi liệu còn ai sẽ nhớ về ta?!"
Mấy ai trong chúng ta đã nghĩ tới và thực hiện được hồi ký của mình !!!
Tuy NY chưa từng được học Cô ngày nào dưới mái trường TB-NTH , nhưng vẫn rất tự hào được gặp gỡ , thân mật với Cô từ khi gia nhập Hội cho đến hôm nay , và sẽ luôn yêu quý Cô như một trong những người THẦY đáng kính của mình.
Xin mượn trang nhà kính chúc Cô và QUÝ THẦY CÔ kính mến luôn dồi dào sức khỏe , được an vui trong cuộc sống bên con cháu, và trẻ lại bên những học trò cũ thương yêu.
Và cũng cầu chúc Cô sẽ thành công trong cuộc phẫu thuật đầu gối sắp tới , thật mau hồi phục , đôi chân sẽ dẻo dai trở lại để nhanh chóng đồng hành cùng con cháu chinh phục những chuyến du lịch mới !
Ngọc Yến
LÁ THƯ TRẦN THẾ
Tính đến ngày hôm nay tôi đã được Cha Mẹ cho tới Thế-gian này được 69 năm. Người ta vẫn coi đời sống con người là 100 năm nên thường chúc nhau trăm tuổi, bạc đầu. Bây giờ thì đầu đã bạc, muối nhiều hơn tiêu. So với thời-gian vô-thuỷ vô-chung thì 100 năm có là bao? Một chấm nhỏ trên đường dài bất tận… Tôi sinh năm 1940, thì trước 1940 và sau 2040 còn gì là dấu-tích? Ngay cả trong gia-đình nếu may-mắn đôi khi con cháu còn chút luyến-lưu nhắc tới cũng chỉ là một thoáng kỷ-niệm!
Cao Chu Thần đã ngán-ngẩm vì cuộc đời ngắn ngủi !
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy?
Cảnh phù-du trông thấy cũng nực cười…
Hôm nay Ngọc Yến xin hân hạnh chia sẻ đến quý vị về bài viết " LÁ THƯ TRẦN THẾ " của cô Bùi Mỹ Dương . Cô từng là giáo sư văn chương của trường Nguyễn Thượng Hiền chúng ta trước năm 1975. Cô đã về hưu khá lâu và hiện tại là giáo sư cố vấn của Hội CHS TB-NTH .
Bài viết này Cô đã viết từ năm 2008 .
Bài viết không chỉ là hồi ký của một phụ nữ Việt khuê các , thông minh , duyên dáng , mà còn là hồi ký của một giáo sư văn chương với văn phong mạch lạc , lôi cuốn , đầy bản lĩnh ...
Điều NY tâm đắc nhất là qua đó Cô đã cho người đọc hình dung về một giai đoạn lịch sử của VN một cách thật dễ nhớ với tài văn chương lịch lãm của Cô .
Có lẽ chúng ta cũng ít nhất một lần tự hỏi "Ta là ai ? Ta đến với cuộc đời để làm gì ? Cuộc đời ta có gì đáng nhớ, và khi ta ra đi liệu còn ai sẽ nhớ về ta?!"
Mấy ai trong chúng ta đã nghĩ tới và thực hiện được hồi ký của mình !!!
Tuy NY chưa từng được học Cô ngày nào dưới mái trường TB-NTH , nhưng vẫn rất tự hào được gặp gỡ , thân mật với Cô từ khi gia nhập Hội cho đến hôm nay , và sẽ luôn yêu quý Cô như một trong những người THẦY đáng kính của mình.
Xin mượn trang nhà kính chúc Cô và QUÝ THẦY CÔ kính mến luôn dồi dào sức khỏe , được an vui trong cuộc sống bên con cháu, và trẻ lại bên những học trò cũ thương yêu.
Và cũng cầu chúc Cô sẽ thành công trong cuộc phẫu thuật đầu gối sắp tới , thật mau hồi phục , đôi chân sẽ dẻo dai trở lại để nhanh chóng đồng hành cùng con cháu chinh phục những chuyến du lịch mới !
Ngọc Yến
LÁ THƯ TRẦN THẾ
Tính đến ngày hôm nay tôi đã được Cha Mẹ cho tới Thế-gian này được 69 năm. Người ta vẫn coi đời sống con người là 100 năm nên thường chúc nhau trăm tuổi, bạc đầu. Bây giờ thì đầu đã bạc, muối nhiều hơn tiêu. So với thời-gian vô-thuỷ vô-chung thì 100 năm có là bao? Một chấm nhỏ trên đường dài bất tận… Tôi sinh năm 1940, thì trước 1940 và sau 2040 còn gì là dấu-tích? Ngay cả trong gia-đình nếu may-mắn đôi khi con cháu còn chút luyến-lưu nhắc tới cũng chỉ là một thoáng kỷ-niệm!
Cao Chu Thần đã ngán-ngẩm vì cuộc đời ngắn ngủi !
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy?
Cảnh phù-du trông thấy cũng nực cười…

