Monday, 17 December 2018

Giải Ảo Thời Sự 17-12-2018 0- KTG Nguyễn Xuân Nghĩa

Phần 1: Dự báo bất ngờ - Tổng thống Cộng Hòa 2020!


Phần 2: Tập Cận Bình muốn gì - và sẽ nói gì?

Tình yêu mùa Giáng Sinh

Trong cái vội vã, quay cuồng của cuộc sống hàng ngày, vật chất dường như đã trở thành một đòi hỏi, mong muốn quen thuộc của con người. Và rồi cứ thế, những ngày lễ hội tôn giáo cũng trở nên ngày buôn bán, trao đổi quà cáp để lấp đi những khoảng trống rộng lớn của ngày tháng vừa qua. Con người rồi cũng như những đứa trẻ mong ngày lễ để nhận quà, và rồi những món quà đó cũng sẽ bị bỏ quên trong góc tối, xó nhà, chờ món quà mới hơn trong dịp lễ tới... Đôi khi trong giây phút trầm lắng của cuộc sống, chúng ta chợt nhận ra một ánh mắt trìu mến, một nụ cười thân thương, hay một lời yêu thương ấm áp mà ta đã nhận được của người thương, thực ra còn trân quý gấp ngàn lần những món quà đắt giá nhưng vô hồn. Bởi vì hiện vật sẽ cũ, sẽ tàn theo năm tháng, nhưng kỷ niệm đẹp sẽ ghi khắc mãi trong tâm trí con người.

Đặc San Lâm Viên xin mời quý vị đọc bài thơ Tình Yêu Mùa Giáng Sinh của Tâm Minh Ngô Tằng Giao để cùng cảm nhận món quà vô giá của tình yêu vượt lên trên tất cả vật chất

Hàng năm tới lễ Giáng Sinh
Em thường nghĩ tới quà mình được trao
Khiến em vui sướng biết bao
Ngạc nhiên thích thú từ lâu nay rồi
Tuy nhiên quả thực trên đời
Không gì mang lại nguồn vui dạt dào
Hơn tình anh tặng ngọt ngào
Khi anh âu yếm nhìn vào mắt em.



Đặc San Lâm Viên

Chắp tay đứng trước bàn thờ nhưng không nhiều người biết những ý nghĩa của vái và lạy.

Trong cuộc sống hàng ngày, dù đứng trước bàn thờ nhiều lần nhưng vẫn có không ít người không phân biệt được ý nghĩa của những vái, lạy cùng ý nghĩa của số lượng vái, lạy.


Thế nào là lạy, thế nào là vái?

Theo quan niệm truyền thống, vái thường được áp dụng ở thế đứng, nhất là trong dịp lễ ở ngoài trời. Vái là chắp hai bàn tay lại để trước ngực rồi đưa lên ngang đầu, hơi cúi đầu và khom lưng xuống rồi sau đó ngẩng lên, đưa hai bàn tay xuống lên theo nhịp lúc cúi xuống khi ngẩng lên. Tùy theo từng trường hợp mà số lượng vái khác nhau.


chap tay dung truoc ban tho nhung khong it nguoi biet nhung y nghia nay cua vai va lay





DECEMBER 15 – 2018 - Vũ Linh

Diễn Đàn Trái Chiều
  
CÔNG TỐ MUELLER TRUY TỐ LS COHEN
Tòa liên bang New York, phối hợp chặt chẽ với công tố Mueller đã chính thức truy tố cựu luật sư riêng của TT Trump, ông Michael Cohen và phạt 3 năm tù về nhiều tội trong đó có tội trốn thuế, một tội khai gian với ngân hàng. Ông cũng bị bắt bồi hoàn tiền thuế thiếu là gần hai triệu đô, và đóng phạt đâu hơn nửa triệu đô.
Đó là tin chính thức theo tòa án. Nhưng TTDC loan tin hoàn toàn khác. Theo TTDC, ông Cohen bị tù vì trả tiền để “bịt miệng” hai phụ nữ để giúp ứng cử viên Trump. Vẫn theo TTDC, việc trả tiền này bị coi như là một ‘đóng góp’ vào việc vận động tranh cử, và trên căn bản đó đã là một hành động vi phạm luật vì số tiền lớn hơn mức pháp định.
TT Trump phản bác việc gọi là ‘vi phạm luật yểm trợ’ vì ông Cohen chỉ ứng trước, sau đó TT Trump đã lấy tiền túi ra hoàn trả lại ông Cohen. Nghiã là đây chỉ là một giao dịch cá nhân giữa ông Trump và hai bà nhận tiền, tuyệt đối chẳng dính dáng gì đến việc tranh cử, hay xử dụng tiền yểm trợ tranh cử bất hợp pháp.
Quan tòa Pauley đã nói rõ “ông Cohen đã nhận một lô tội,... mỗi tội đều thuộc loại lừa đảo, và mỗi tội đều do lòng tham và tham vọng cá nhân”. Có thể hiểu ông Cohen bị tù chỉ vì những tội trốn thuế và lừa ngân hàng, chứ không phải vì vi phạm luật tranh cử, vì hiển nhiên, trả tiền cho hai bà chẳng có gì liên quan đến lừa đảo hay lòng tham cá nhân của ông Cohen như quan tòa nhận định.

TRỤC XUẤT DÂN TỴ NẠN VIỆT: FAKE NEWS!!! - Vũ Linh

Diễn Đàn Trái Chiều

Trong thời gian gần đây, việc trục xuất dân tỵ nạn Việt lại được khui ra trong một nỗ lực xuyên tạc để đánh TT Trump của TTDC và truyền thông tỵ nạn, cũng như của vài người muốn hù dọa, khai thác sự lo sợ của dân tỵ nạn vì mục đích kinh doanh, gây hoang mang lớn trong cộng đồng. Diễn Đàn này xin làm sáng tỏ vấn đề.
Luật lệ Mỹ rất rõ ràng:
1)             Tất cả di dân trước khi được nhập quốc tịch Mỹ, đều phải qua một thời gian 'thử thách' -probation- là thời kỳ gọi nôm na là 'thời thẻ xanh'. Trong thời gian đó, không được phạm tội gì hết. Nếu phạm tội thì sẽ không được vào quốc tịch mà sẽ bị trục xuất về xứ gốc. Dân tỵ nạn Việt được vào Mỹ qua một đạo luật đặc biệt được TT Ford ký năm 1975, và sau đó, qua những luật v nhân đạo, đoàn tụ gia đình dưới thời TT Carter năm 1978, nhưng vẫn phải qua thủ tục này. Tội nặng hay nhẹ, đáng trục xuất hay không, do Tòa Di Trú quyết định theo luật hiện hành, không phải do TT Trump quyết định. TT Trump không có quyền trục xuất hay không trục xuất ai hết. Hầu hết các quan tòa Di Trú tại Cali đều do các tổng thống Clinton, Bush và Obama bổ nhiệm, không liên quan gì tới TT Trump.
2)             Sau khi đã nhập quốc tịch thì không còn bị trục xuất được nữa, cho dù vi phạm bất cứ tội nặng nào, ngoại trừ trường hợp khai gian khi làm đơn xin thẻ xanh hay xin vào quốc tịch. Khai gian như không khai là khi ở VN đã bị án hình sự, đã là đảng viên đảng CS, khai gian tình trạng cá nhân (ví dụ qua Mỹ với vợ bé mà khai là vợ lớn chính thức, đi làm lãnh tiền mặt bạc ngàn nhưng khai thất nghiệp ăn tiền trợ cấp tháng này qua năm nọ,…). Nếu bị bắt vì khai gian thì có thể bị lấy lại quốc tịch Mỹ rồi trục xuất. Đây cũng là quyết định của Tòa Di Trú theo luật hiện hành. Những trường hợp này khá hiếm.

sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến


Đường Văn Cao & Viện Khổng Tử


VanCao - Copy
Những kẻ đặt Khổng Tử lên bàn thờ, thánh hóa ông chính là những kẻ cầm quyền, hoặc những kẻ muốn nắm quyền. Việc này hoàn toàn không phải là việc của dân chúng bình thường.
Lỗ Tấn


Tháng trước, nhân dịp kỷ niệm 95 năm sinh nhật của nhạc sỹ Văn Cao (15/11/1923 – 15/11/2018) nhà văn Đặng Văn Sinh đã chịu khó viết lại vài đoạn (“ghi chép vụn”) của bạn đồng nghiệp Hoàng Minh Tường, trên trang FB của ông:
 Có chuyện này về cụ Văn Cao, chỉ mình hai bố con tôi chứng kiến – Long Bụi kể – Ấy là cái năm Hội Nhà văn hay Nhạc sỹ Hunggari có giấy mời đích danh Văn Cao sang chơi hay hội thảo gì đó. Tổ chức không muốn cho Văn Cao đi, vì ông thuộc diện văn nghệ sỹ bất hảo, nhưng chưa tìm ra cớ gì ngăn cản. Tối ấy, tôi lai bố Lê Chính cùng bác Văn Cao đi đâu đó. Đến ngã tư Trần Nhân Tông – Mai Hắc Đế, bỗng thấy hai thằng du côn tự nhiên xô vào xe bác Văn, rồi chửi ông và đánh ông túi bụi. Khi ấy tôi đã là một thầy dạy võ, có lò võ riêng. Điên tiết, tôi xông đến, giằng hai thằng côn đồ ra, định dạy cho chúng một bài học. Thấy tôi ra đòn, biết gặp cao thủ, chúng bí quá, liền dí tấm thẻ đỏ vào mặt tôi: “Mày không biết chúng bố là ai, hả? Xéo đi cho các bố làm việc.”
Long Bụi cùng bố vợ, hoạ sỹ Lê Chính, đau đớn đưa nhạc sỹ Văn Cao về nhà phục thuốc. Thế là chuyến đi Hunggari ấy của Văn Cao không thành.
Đọc lại trang ghi chép trên, buồn đến mấy ngày.

Phố Trịnh Văn Bô


1 Trinh Van Bo
Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội!
 Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi! 
Lẽ nào trời đất dung tha? 
Ai bảo thần dân chịu được?
Bình Ngô Đại Cáo


Khoảng bằng giờ này năm trước, báo Thanh Niên Online (số ra ngày 7 tháng 11) ái ngại loan tin:
Cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ, quả phụ nhà tư sản dân tộc yêu nước Trịnh Văn Bô vừa trút hơi thở cuối cùng vào đêm 5.11 tại Hà Nội trong sự tiếc thương và ngưỡng mộ của hàng triệu người Việt Nam yêu Tổ quốc. Không nhiều người biết, lúc cụ nhắm mắt, nỗi buồn sâu thẳm trong lòng vẫn chưa được khơi thông, thậm chí còn là nỗi buồn nhân đôi!
Chuyện gì mà buồn dữ vậy, Trời?
Tác giả bài báo thượng dẫn, nhà báo Quốc Phong, cho biết:
Năm 1954, sau khi Cách mạng về tiếp quản Thủ đô, hai vợ chồng cụ Trịnh Văn Bô khi đó đã cho Tổng Tham mưu trưởng Hoàng Văn Thái mượn ngôi biệt thự tại 34 Hoàng Diệu, Hà Nội có khuôn viên rộng 3.000 m2 trong 2 năm. Lý do tướng Thái muốn mượn là vì nó rất tiện cho công việc. Nhất là lúc này, đất nước vẫn còn chia cắt và cuộc chiến đấu giải phóng đất nước vẫn chưa trọn vẹn. Vị trí này rất tiện làm việc vì nó rất gần Bộ Quốc phòng. Theo như lời hứa của tướng Thái (sau này là đại tướng) thì “khi nào Bắc Nam thống nhất, quân đội sẽ trả anh chị”…
Thế rồi, phải đến ngày 9.9.1994, vợ chồng cụ Trịnh Văn Bô mới có quyết định của Thủ tướng trả nhà, dù rằng có chút tế nhị, ngôi biệt thự 34 Hoàng Diệu được ghi là “Tặng” gia đình, do ông bà Trịnh Văn Bô có công lao to lớn đối với đất nước trong Cuộc cách mạng giải phóng dân tộc… “Ngày vui vắn chẳng tày gang”, tiếc thay, vì lý do nào đó, quyết định “Tặng nhà” trên đã bị tạm dừng (tháng 3.1995) đến nay vẫn chưa được thi hành.

Dư Âm Của Ngày Lễ Tạ ơn


1 ta on
Trong nỗ lực xóa bỏ ký ức tập thể về sự kiện này, người ta đã không chỉ đục bia, mà còn đục cả thơ... một hành vi không chỉ xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ mà còn đớn hèn và nhục nhã về chính trị.
Nguyễn Anh Tuấn


Ngày 11 tháng 11 năm 2018, báo Nhân Dân trang trọng loan tin: “Lễ kỷ niệm 100 năm ngày ký Hiệp ước đình chiến kết thúc cuộc chiến tàn khốc trong lịch sử nhân loại, đã diễn ra tại Khải Hoàn Môn trên đại lộ Champs Elysée ở trung tâm thủ đô Paris. Tham dự sự kiện này có 72 nguyên thủ và lãnh đạo quốc gia.”
2 ta on
Ảnh: thenational
Tui lấy kính lúp xăm soi hoài nhưng không thấy mặt mũi của “lãnh đạo quốc gia” Việt Nam đâu ráo trọi. “Đại diện của dân tộc” này cũng khỏi có luôn, theo như lời phàn nàn của nhà báo Lưu Trọng Văn:
“Gã ngạc nhiên tại Paris trong lễ kỉ niệm 100 năm kết thúc Thế chiến lần thứ Nhất đại diện của dân tộc gã không được mời. Ngài tổng thống Pháp đã mời vua Ma rốc và lãnh đạo một số nước Bắc Phi để tri ân nhưng đã quên rằng giành lại hoà bình và độc lập cho nước Pháp trong Thế chiến này có hơn 100.000 người VN của tổ quốc gã… Chua xót cho những hương hồn dân Việt!”

Lá Cờ Xui Xẻo


1 HTVy
Nhưng phải nói lá cờ máu này xui thấy mẹ. Mang đi ủng hộ đội tuyển bóng đá, màu cờ đỏ ngập tràn sân vận động thì ta thua liểng xiểng. Vác cờ đỏ sao vàng đi biểu tình thì CA cứ thấy thằng mang cờ đỏ sao vàng là xông vào đánh tơi bời.
Mai Tú Ân


Chị Phương Anh (nhà xuất bản Quê Mẹ) và chị Trương Anh Thụy (nxb Cành Nam) cùng vài ông anh khác – Võ Thắng Tiết, Uyên Thao, Trần Phong Vũ, Huy Phương – đều đã có lúc khuyến khích tôi “ra” một cuốn sách, cho nó … giống với mọi người. Tôi lắc đầu quầy quậy trước sự ân cần và tử tế của quí anh/quí chị vì sợ lỡ có tác phẩm, rồi bị trao giải Nobel (về văn học) là hư bột/hư đường ráo trọi.
Lập thân tối hạ thị văn chương! Tôi tin rằng mình có thừa khả năng để có thể “lập thân” trong rất nhiều lãnh vực khác, ngon lành và bảnh bao hơn nhiều! Ngoài việc tìm hiểu (để giải trí) Vũ Trụ Học và Thiên Văn Học, tôi dành hết đời mình để cặm cụi nghiên cứu về nguyên nhân nghèo đói của những nước ở Đông Nam Á. Tài liệu, nay, đã chất thành từng núi. Chỉ cần sắp xếp, ghi chép lại, rồi cho trình làng xong là tôi tin (chắc) rằng mình sẽ ẵm cái giải Nobel về kinh tế.

Cờ Đỏ & Lọ Đen


1 co do
Chống cờ đỏ nghĩa là biểu tỏ sự bất đồng của những người bình thường với một chính quyền tham tàn.
Huỳnh Thục Vy


 Bà chị đi lấy chồng đúng vào lúc tôi vừa đủ lớn để giã từ tuổi thơ, vĩnh biệt cá chim/diều dế (chia tay những trò chơi của thưở ấu thời) để bước vào một thế giới khác với khói thuốc lá Bastos, nhạc Beatles, café noir, bière 33, và tràn lan phim truyện.
Nhà vốn nhỏ hẹp nên vắng chị tôi được “thừa hưởng” nguyên cái giường trống (khỏi phải nằm chung với bố hay mẹ nữa) cùng một tủ sách nho nhỏ có đủ mặt Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam, Lan Khai, Đinh Hùng, Nguyễn Hiến Lê, Nguyễn Thị Vinh, Linh Bảo, Minh Đức Hoài Trinh, Võ Hồng, Thanh Nam, Mai Thảo, Nhật Tiến, Tuấn Huy, Dương Nghiễm Mậu, Nguyễn Đình Toàn, Văn Quang, Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc …
Tôi đọc tuốt luốt nhưng “chịu” Doãn Quốc Sỹ, và vẫn cứ tiếp tục lẽo đẽo theo ông cho đến lúc xế chiều. Theo Nguyễn Mộng Giác: “Khi xây dựng nhân vật, Doãn Quốc Sỹ thường không lưu tâm moi móc những ngóc ngách xấu xa của họ.” Võ Phiến cũng có nhận xét (gần) tương tự: “Các truyện của ông Doãn nhân vật nào cũng tốt, việc gì cũng có khía cạnh hay. Ông bất lực không tạo được người xấu, kể nổi việc xấu. Đọc sách ông thơm tho cả tâm hồn.” (Văn Học Miền Nam Tổng Quan. Westminster, CA: Văn Nghệ, 1999).

Tương Lai (Gần) Của Bé Lucas

 
1 NgoDuyQuyen
If you want a picture of the future, imagine a boot stamping on a human face – for ever. Nếu bạn muốn có một hình ảnh về tương lai, hãy hình dung ra một chiếc dầy bốt đạp vào mặt nhân loại – mãi mãi. 

George Orwell  (Nineteen Eighty-Four)


Cách đây vài bữa, bạn Ngô Duy Quyền bỗng lên tiếng phàn nàn về một ông láng giềng (thổ tả) nào đó:
Chiều nay tôi thấy anh chủ nhà hàng xóm là Tiến sĩ vật lý ở Viện Vật lý địa cầu (nơi bác Nguyễn Thanh Giang từng làm việc) có mặt ở nhà mới sang nói chuyện: – anh Cường ơi em nói cái này, em thấy cái camera nhà anh quay hướng thẳng vào cửa nhà em như vậy không ổn chút nào…
Anh ta cười ruồi: – àh, như em cũng biết đấy, việc này nó liên quan tới cái chung…
Mặt tôi đơ ra đợi anh ta ngừng nói để hỏi lại cho rõ. Dường như hiểu suy nghĩ của tôi nên anh ta đổi giọng luôn: – anh em mình ở đây đã quá hiểu nhau nên anh nói thế mà em không hiểu thì anh không nói chuyện với em nữa, em đi ra khỏi chỗ nhà anh ngay (tấn công phủ đầu).
Dù sao cũng là hàng xóm với nhau, hơn nữa anh ta lại nhiều tuổi hơn nên dù hiểu tình thế tôi vẫn cố thiện ý: – quả thực là em chưa hiểu ý anh nên muốn hỏi lại cho rõ: – anh nói liên quan tới cái chung nghĩa là sao?
– Àh, thì họ lắp để giám sát chung ấy mà.

– Ok. Hoá ra là họ chứ không phải nhà anh lắp à? Thôi, em chỉ cần biết vậy thôi, cũng không cần nói chuyện thêm với anh nữa. Tôi quay mặt bước đi.
Anh ta bỗng gầm lên: – nhà tao tao muốn lắp chiếu sang đâu là việc của tao, mày đừng giở cái giọng ấy ra. Họ ở đây là những người thợ. Tao thách đứa nào bước qua đây mà phá phách, mày muốn không bị nhòm sang thì che cổng nhà mày lại. 
Tôi đáp lại câu cuối: – chẳng ai nói gì đến phá hay không phá cả. Nhưng anh nói như vậy không đúng đâu, hãy nghĩ kỹ lại đi.
Chế độ độc tài Việt cộng tồn tại là nhờ những con nô lệ như thế này. Ban đầu họ cũng chỉ là nạn nhân, nhưng đến thời điểm cần phải lựa chọn giữ cho mình được lương thiện thanh thản, hoặc tuyệt hơn là đứng về phía đám nô lệ yếu thế đang kêu đòi tự do, thì họ lại quyết định đứng về phía chủ nô, góp công góp sức đàn áp đám nô lệ khốn khổ kia và cho rằng đó là khôn ngoan.

Sunday, 16 December 2018

Hưu Chiến Mỹ-Hoa Về Mậu Dịch: Hoa Kỳ Vẫn Còn Nhiều Lo Ngại - Huỳnh Thạnh


Hôm thứ Ba ngày 04/12, chính quyền của Tổng Thống Trump đã đưa ra những dấu hiệu bày tỏ những nghi ngờ về vấn đề ngừng bắn trong mậu dịch của Hoa Kỳ và Trung Hoa.  Điều này đã gây ra lo ngại trong các giới kinh doanh, và đưa đến sự chao đảo nơi thị trường chứng khoán trong ngày thứ Ba.
 
Ông Trump đã ghi trên Tweeter, "Chủ Tịch Tập và tôi muốn thỏa thuận này xảy ra, và có thể nó sẽ xảy ra. Nhưng nếu không thì nhớ rằng, tôi là Người Thuế (Tariff Man)..."
 
Cũng trong thứ Ba ngày 04/12, các nhân vật quan trọng có liên quan đến vấn đề mậu dịch là các ông Steven Mnuchin, Bộ Trưởng Tài Chánh, ông Peter Navarro, Cố Vấn Mậu Dịch, ông Larry Kudlow, Cố Vấn Kinh Tế và ông John Bolton, Cố Vấn An Ninh Quốc Gia đều có những phát biểu liên quan đến vấn đề mậu dịch với Trung Hoa trên nhiều diễn đàn khác nhau.
 
Trước những sự việc này, Đặc San Lâm Viên xin mời quý vị theo dõi bài báo "Trump is talking up his trade truce with China. The reality is far more unsettling" đăng trên CNN ngày 03/12/18, do Huỳnh Thạnh chuyển ngữ: "Hưu Chiến Mỹ-Hoa Về Mậu Dịch: Hoa Kỳ Vẫn Còn Nhiều Lo Ngại" 

Xin bấm theo LINK sau:

Hồi ký Biệt Kích nhảy Bắc

Năm 1978-1979, chiến tranh biên giới giữa Trung cộng và Việt cộng bùng nổ, anh em Biệt kích còn bị nhốt ở trại Cổng Trời xôn xao bàn tán: Từ Cổng Trời tới biên giới Trung cộng rất gần, chỉ leo qua ngọn núi là tới. Hãy nhân dịp này mà vượt trại đi thôi. Ở đây thì chỉ là kiếp tù đầy cho đến chết. Đằng nào cũng chết, chết trên đường tìm Tự do còn hơn sống nhục. Thế là một số anh em đã cùng với những Biệt kích của Trung Hoa Dân Quốc (Tưởng Giới Thạch) đã vượt trại đi qua Trung cộng. Số phận của họ ra sao, không ai được biết.

(Ghi chú: Cũng trong dịp đi dự đại hội Biệt Kích Nhầy Bắc vào năm 2007, tôi đã được biết tin: Số anh em Biệt Kích Trung Hoa Dân Quốc, trong đó có anh Vòng A Cầu và Lê Trung Chính, sau khi vượt trại Cổng Trời, đã qua được tới Trung cộng. Bằng cách nào đó, họ đã liên lạc với Tòa Đại Sứ Mỹ và cũng đã được bốc về Đài Loan và cuối cùng, họ đã chọn định cư ở Mỹ.)

Phần anh em chúng tôi (khoàng 18 người) ở Nông trưởng Hồng Thắng, bị bọn Công an chuyển về Hà Nội, trực thuộc Cục Quản Lý Trại Giam, để sửa chữa nhà cửa. Bọn chúng phát quần áo công nhân mầu xanh bỉển cho chúng tôi mặc, mỗi sáng đưa chúng tôi lên xe chở đi sửa chữa những trại giam bị hư hại. Sau một thời gian quen thuộc, chúng không đưa xe đi nữa mà bắt chúng tôi tự di chuyển bằng xe lửa. Mỗi buổi sáng, chúng tôi tới ga Hàng Cỏ đón xe lửa tới những trại giam được chỉ định để làm việc, tối lại đón xe lửa về Cục Quản Lý Trại Giam trình diện.

Phóng viên mất tích bí ẩn, để lại 21 bức ảnh về xã hội Trung Cộng

Lu Guang là một phóng viên ảnh nổi tiếng Trung Cộng, các tác phẩm của ông phơi bày những góc khuất của xã hội mà đôi khi chính quyền không muốn hoặc né tránh nhắc đến như: vấn nạn nghiện ngập, hiện trạng của căn bệnh lây nhiễm HIV tại một số nơi, vấn đề môi trường…

Năm 2004, Lu Guang đạt được giải thưởng cao nhất trong cuộc thi World Press Photovới bộ ảnhNhững Ngôi Làng AIDS, dân số nơi này khoảng 3.000 người nhưng có đến 678 trường hợp bị nhiễm HIV sau khi bán máu, sau đó 200 người đã chết vì căn bệnh thế kỉ.

1