Tuesday, 15 January 2019

Những món ăn vặt của Sài Gòn ngày xưa

Những quán ven đường, những xe đẩy bán hàng rong, những gánh hàng dựng tạm đấy phục vụ cho thực khách – ăn vặt được xem là nét đặc trưng ẩm thực của Sài Gòn xưa. Những phá lấu, khô mực, bò bía, sirô ấy khiến cho cả những kẻ tới từ phương xa cũng phải thèm thuồng.

Chả thế mà ngay cả tay nhà văn người Bắc – Vũ Bằng – cũng phải thú nhận một cách say mê: “Tôi yêu người vợ miền Nam thực thà như đếm, yêu ai thì yêu lộ liễu, thích cái gì muốn cho ai cũng biết rằng mình thích mới nghe!… Miếng ngon của miền Nam cũng thành thật như người đàn bà vậy. Ăn một miếng, ngon ngay…” (Miếng lạ miền Nam – 1969)
Nói về ăn vặt ở Sài Gòn mà thiếu khô là không được.

THẦY BÓI SÀI GÒN XƯA

Image result for thầy bói

Mỗi năm, hoa đào nở 
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Trên phố đông người qua
Năm nay đào lại nở
Chẳng thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ !

Hai đoạn thơ giản dị của Vũ Đình Liên không ngờ ở lại với đời lâu đến thế. Lâu đến nỗi, hầu như mỗi lần Tết đến, có dịp viết bài về xuân, là mỗi lần ‘các nhà văn’ lại nhớ đến hoa đào nở với ông đồ già như biểu tượng một cài gì đẹp đẽ nhất đã đi qua, và không bao giờ trở lại.

Ngày Tết, nhớ ông đồ già. Nhớ những ông đồ già, những cụ đồ già với mực tàu giấy bản, với ngọn bút lông. Đó là các cụ xưa kia đã ngồi bên lề đường để viết câu đối bán cho khách mang về treo trong ba ngày Tết. Nhưng không phải chỉ có thế.. Hình ảnh ấy còn gợi cho ta nhớ đến các ông thầy, thầy đoán mạng, thầy coi số, coi tướng, gọi chung là thầy bói, đã hàng chục năm hành nghề ở quê hương xưa, đã từng tạo nên một phong trào vô cùng phát đạt, đặc biệt tại Sàigòn.

Bài thơ bảy chữ, sáu chữ

Thi sĩ và họa sĩ là những người không những có một cái nhìn khác lạ mà còn ở cách thức diễn tả. Người họa sĩ có thể dùng màu sắc, hình thể khác lạ để diễn tả một khung cảnh thiên nhiên, nhưng khác tầm nhìn thực tế. Người thi sĩ cũng vậy, với ngôn từ và cách xếp câu, đặt vần, nhiều khi cũng khác lạ để diễn tả một tình cảm vẫn thường có của chúng ta.
Đặc San Lâm Viên mời quý vị đọc "Bài Thơ Bảy Chữ, Sáu Chữ" để thấy tác giả thyan đã diễn tả tâm tình của người ly hương qua lối hành văn êm đềm, nhưng cấu trúc rất khác lạ.
có ai về đứng nhìn dòng sông
mưa ướt vai trên áo hồng
bụi đời lấm tấm rơi trên tóc
chiều tà dõi mắt ngóng trông

Đặc San Lâm Viên

XÓM ĐẠO LỘC HƯNG BỊ GIẶC CƯỚP ĐẤT! - Thiên Kim

Image result for XÓM ĐẠO LỘC HƯNG

Quê hương Việt Nam từ ngày có đảng 
Đảng đã mang danh "Cướp Sạch", phũ phàng!
Đã vạn lần cướp của, phá tan hoang...
Dân hứng chịu kêu oan,? Đảng vẫn thắng!
Những mảnh đất người cầy sâu, cuốc bẫm
Tạo cơ đồ được một  thủa vườn  non
Nắng rát lưng,  chân ướt ngập đất dầm
Căn cơ dành chút  vườn xanh, vui trọn!
Đảng đã "Cướp" từ Bắc Giang,  Dương Nội
Văn Giang vào Quảng Ngãi, Tây Nguyên
Đến Đồng Nai,  Long An rồi Thủ Thiêm
Giờ,  "Cướp" đất  vườn  Lộc Hưng xóm Đạo!
Có ai ngờ?  Ngày "Tết Xuân"  sắp đến
Còn hai tuần đảng "Cướp" đến "hồn nhiên!"
"Côn an" áo xanh, áo vàng kéo đầy vườn
Hò xe cẩu, húc sập nhà dân chúng!!!
Hãy nhìn xem những trẻ em đứng khóc
Thấm khăn vào đôi mắt ướt đau thương...
Phế Binh...   Chân cụt,  mắt mù khô  khốc
Bao chục năm ... với đời  sống bất thường
"Dòng Cứu Thế"  cố dựng  lên mái ấm
"Cùng Bên Nhau Đi Nốt Cuộc Đời" này
Thế mà!  Những  con sói   đảng "Cướp" ngày 
Chúng vẫn đến cào nhà, vất chân gỗ!!!
Sáu lăm năm,  nền Cộng Hòa cho  xóm đạo 
Những căn nhà, với mái ấm vui sao!
Di cư bỏ miền Bắc, lúc đảng vào
Giờ bất hạnh!  Sống với phường "Cướp Sạch"!
"Tiếng Kêu Oan Thở Than"! Trời  thương tội
Cứu  dân lành,  không còn mái nhà đâu?!
Cho đồng bào  thoát ách  đảng "Cướp"  tồi          
"VÀ CŨNG CẦN PHẢI VÙNG LÊN TRANH ĐẤU!"

Thiên Kim


Crushing rejection of Theresa May's Brexit plan ushers in new chaos in Britain

Brexit vote goes to ParliamentBritish lawmakers on Tuesday overwhelmingly rejected Prime Minister Theresa May’s blueprint for separating from the European Union, throwing the torturous Brexit process into new chaos and setting the stage for a parliamentary vote of no confidence in her government.
The lopsided scale of the defeat, with 432 votes against and 202 in favor, came as a devastating blow to May, who has staked her political career on successfully steering Britain out of its decades-old participation in the 28-member bloc.
It was the worst parliamentary defeat for a sitting British government in nearly a century. Her backers had hoped to limit defections within her party; instead, scores of them broke ranks, leading to the crushing 230-vote margin of loss.
European leaders expressed dismay — and issued a sharp reminder of the timetable, which calls for Britain’s exit from the EU on March 29. European Commission President Jean-Claude Juncker voiced regret over the vote and added: “I urge the United Kingdom to clarify its intentions as soon as possible. Time is almost up.”
With the prospect of a punishing defeat looming large — and with Brexit set to take effect less than three months from now — May and her key Cabinet colleagues had made a last-ditch bid to shore up support. But the effort was in vain.
“The government respects the will of the House,” a grim-faced May said afterward. The defeat, she said, will mean “more bitterness, more rancor.”
Within moments of the vote, opposition Labor leader Jeremy Corbyn called a vote of no confidence in May’s government, to be held within 24 hours.
The campaign for the 2016 Brexit referendum was a bitter one, exposing deep rifts between different segments of British society. The 52% of voters who favored leaving the EU felt Britain needed to take back control of its laws, borders and monetary policy. Immigration also became a flashpoint.
Many who supported leaving the EU also felt that money sent by Britain to the EU each year would be better spent improving the overburdened National Health Service and dealing with other domestic needs. They also disliked the fact that Britain was not free to strike its own trade deals with other countries outside the EU.
But the 48% who voted to remain in the bloc believed, with equal passion, that Britain would be safer and more prosperous inside the EU. Hundreds of thousands of people have taken to the streets of London to protest that the referendum result did not reflect true national sentiment.
May, who became prime minister after the referendum and the resignation of David Cameron, faced the unenviable task of trying to marry those diametrically opposing views — a task she has struggled with for months.
The doomed deal’s central sticking point was over how to prevent a “hard” border emerging between Northern Ireland — which is to leave the EU with the rest of the United Kingdom — and Ireland, an EU member.
A so-called backstop plan, which will come into force only if no future trade deal can be achieved, has been drawn up. But opponents say the plan keeps Britain too closely tied to the EU and object to its lack of an end date and the fact that Britain cannot unilaterally withdraw.
Northern Ireland's Democratic Unionist Party, which May depends on for a majority in Parliament, also objects to the backstop, saying it would keep Northern Ireland more closely tied to the EU than with the rest of the U.K.
“Everyone is aware that we are entering uncharted territory,” said Anand Menon, director of the think tank UK in a Changing Europe, before the vote.
With noisy protests taking place outside the Palace of Westminster, Environment Secretary Michael Gove pleaded for the proposal’s approval. Voting against it risked "playing into the hands of those who do not want Brexit to go ahead," he said.
Despite months of negotiations with EU officials, the agreement was a compromise that left both sides in Britain unhappy.
If May had lost by a small margin, she might have felt she had​ a clear mandate to return to Brussels to seek minor tweaks to the deal and could then ask lawmakers to vote again. But the seismic defeat leaves her position increasingly untenable.

Tận cùng của sự tàn nhẫn - CTM Media - Âu Châu

Khi vụ vườn rau Lộc Hưng bị cưỡng chế và phá tan hoang, tui liền viết về anh bạn tui, người lớn lên ở vùng đất ấy với ngụ ý chứng minh rằng khu này đã tồn tại từ 1954 chứ không phải là xóm liều với toàn thành phần bất hảo chiếm đất mở quán thịt chó từ năm 1988 như nhà nước và báo chí đã thông tin. Cho đến giờ này đã có nhiều bài viết về Lộc Hưng. Đã có hai ba luồng dư luận khác nhau dù giấy tờ chứng minh nguồn gốc đã được trưng ra, toàn chứng hợp pháp. Đúng sai cũng đã dễ dàng nhìn thấy. 
Hôm nay, tui không nói về luật pháp nữa mà tui muốn nói đến sự tàn nhẫn tận cùng của con người. Đối với người Việt, giỗ Tết là thời điểm quan trọng nhất của một năm. Kẻ ly hương không sum họp được với ngày Tết là kẻ bất hạnh. Người ở nhà không đốt được nén nhang trên bàn thờ tổ tiên trong ba ngày Tết là kẻ bất hiếu. Đọc truyện của ông Nam Cao, ông Ngô Tất Tố trong hoàn cảnh nghèo đến tận đáy, người ta cũng cố cho có một nén nhang, miếng bánh trên bàn thờ. Thế mà thời nay, thời độc lập tự do hạnh phúc, thời của thiên đường, thời chưa có bao giờ đẹp như hôm nay, thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc người ta nỡ lòng nào đem xe ủi phá nát 112 căn nhà. Đập đổ 112 cái bàn thờ, xua hàng ngàn con người không còn nơi nương tựa, lâm vào cảnh màn trời chiếu đất trong khi Tết đã chạm ngõ. 
Ngày trước có bài hát Xuân này con không về, nghe đã não nuột. Bây giờ Xuân này con không nhà nghe cay đắng hơn nhiều. Tết này ở Lộc Hưng sẽ có nhiều người sẽ không biết đốt đèn vào đâu, cắm cây nhang vào đâu để rước ông bà, để đón xuân mới. Sẽ không còn nồi bánh chưng đỏ lửa ven hè để đón xuân sang. Lộc Hưng chẳng còn tiếng cười, chỉ còn giọt nước mắt. Trẻ con không còn được khoe áo mới, được chúc Tết ông bà bởi căn nhà ấm êm bây giờ chỉ còn là đống gạch vụn. Sự tàn nhẫn đã đi đến tận cùng. Dự án xây trường học có phải làm ngay đâu, sao phải đập nhà dân, phá hỏng cái ngày thiêng liêng nhất của dân trong thời gian này? Căm thù dân đến thế sao? Tàn ác với dân đến độ đó sao? Trả thù dân bằng cách dân không còn nhà ăn Tết là hành động vô đạo lý. Làm người lại là người đang nắm trong tay quyền lực mà hành động bất chấp đạo lý làm người, phi nhân tính thì còn tệ hơn con vật. Người cộng sản thời 1945 có lý tưởng dân tộc, người cộng sản bây giờ lý tưởng là chức vụ, là quyền lợi là tài sản thu lượm được. Do vậy, việc gì mang lại lợi ích cho họ, họ sẽ bất chấp tất cả, lương tâm, phẩm giá, đạo lý, lòng nhân đạo…trở thành những trò cười với họ. 
Có dư luận cho rằng vùng đất này dung dưỡng mấy người tham gia chống nhà nước. Họ là những người lên tiếng trước bất công, kêu gọi dân chủ, chống mưu toan xâm lược Việt Nam của Trung quốc, chống Formosa ô nhiễm, đầu độc biển cả Việt Nam. Họ bị bắt bớ, tra khảo tù đày, khi ra tù, công an cô lập họ, không thuê được nhà ở bất cứ đâu vì công an đến làm khó dễ với chủ nhà. Họ đến với Lộc Hưng, cộng đồng giáo dân giúp họ thuê nhà, bênh vực họ và họ dễ thở hơn khi được đùm bọc của cộng đồng, điều này khiến cho chính quyền khó chịu, xem đó là cái gai cần phải nhổ. 
Hơn nữa, ở Lộc Hưng lại có căn nhà tình thương của dòng Chúa Cứu Thế xây lên để làm chỗ trú cho những người thương phế binh Việt Nam Cộng Hoà. Họ là những người cụt chân, cụt tay, mù mắt không còn thân thích, chẳng còn nơi nương tựa. Các cha cho về đây để có chỗ trú thân. 43 năm chiến tranh đã đi qua, xét cho cùng họ cũng chỉ là nạn nhân của một cuộc chiến tranh và bây giờ họ cũng chẳng còn bao ngày ở thế gian này nữa. Thế nhưng, trong mắt của những cán bộ chế độ mới, họ vẫn là kẻ thù không chấp nhận được, không thể sống chung. Những lần từ thiện, khám bệnh, tặng quà cho những người này đều bị đánh phá từ trong trứng nước. Do vậy, khi cưỡng chế Lộc Hưng, ngôi nhà tình thương này là ngôi nhà bị xe ủi dỡ bỏ đầu tiên, những người thương phế binh này là nhóm người bị bắt về phường đầu tiên. Tại sao chiến tranh đi qua đã gần nửa thế kỷ, chính quyền đã được củng cố từ đơn vị xã phường cho đến trung ương, quân đội trong tay, luật pháp trong tay, sức mạnh trong tay, chuyên chính vô sản có đầy đủ cả mà sao vẫn còn sợ chi mấy anh thương phế binh què cụt, tàn phế, sao không xem họ vẫn là đồng bào ruột thịt của mình, những con người bất hạnh bởi chiến tranh. Cứ mãi phân biệt họ, cứ mãi xua đuổi họ khi họ đã ở tận cùng dưới đáy của xã hội. Làm như thế là quá bất nhân, chỉ là lối cư xử của loài quỷ. Là tận cùng của sự tàn nhẫn. 
Trong chiến tranh, ở hai chiến tuyến đối nghịch, người ta còn đình chiến để hưởng Tết. Thế mà trong hoà bình, giữa một thành phố rực rỡ cờ hoa, người ta đành lòng đánh cắp cái Tết của người dân, khiến cho người dân đón Tết trên đống hoang tàn. Họ có là người không khi nhìn thấy nước mắt của cụ gìa, tiếng gào của con trẻ, ánh mắt lạc thần của bà mẹ mấy chục năm gắn bó với luống rau, cọng cỏ. Đêm giao thừa này, nhà nước rồi cũng sẽ bắn pháo hoa, ánh sáng của pháo hoa cũng sẽ soi sáng một mảnh đất bị phá nát thành đống đổ nát, sẽ chiếu rõ hơn những khuôn mặt bi thương và ánh mắt chưa khô nước mắt của người dân Lộc Hưng. 
Tui vẫn không lý giải được tại sao chính quyền cứ sợ mãi thế lực phản động như trẻ con sợ ma. Thế lực ấy mơ hồ và như ảo ảnh và thế là những thương phế binh tàn phế này chính là thế lực phản động nguy hiểm cần phải đề phòng và tiêu diệt. Người dân phản biện lại những vấn đề bức bách của xã hội là những kẻ phạm pháp. Dân càng ngày càng mất lòng tin và tầng lớp lãnh đạo cũng sẽ chẳng còn tin vào những điều mình nói và những việc mình làm. Họ nói để đối phó, để nguỵ biện chứ tui nghĩ thật ra họ cũng biết rõ họ đang nói và làm đúng hay sai rồi. Nhưng vì cái ghế ngồi, để chế độ này còn tồn tại, còn được vinh thân phì gia họ tiếp tục mặc kệ nhân dân, đạp đổ đạo lý.

Monday, 14 January 2019

Thương chiến Mỹ-Trung và Tranh chấp Biển Đông - Báo MAI

baomai.blogspot.com  

Khi xem xét và lý giải cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung trong bối cảnh trật tự thế giới mới, cần lưu ý mấy điểm cơ bản (làm hệ quy chiếu).

·        Thứ nhất, chiến tranh thương mại chỉ là “phần nổi của tảng băng chìm”, nên xem xét nó trong một bối cảnh lớn hơn.

·        Thứ hai, xung đột về thương mại thực chất phản ánh xung đột về cơ cấu và hệ thống, nên rất nan giải, không thể hóa giải trong vài tháng.

·        Thứ ba, xung đột về thương mại gắn liền với xung đột về lợi ích chiến lược tại Biển Đông và tầm nhìn Indo-Pacific.

·        Thứ tư, tuy người Mỹ phân hóa và chia rẽ sâu sắc, nhưng hầu như tất cả cùng đồng thuận và ủng hộ Trump chống Trung cộng.

Lý Tiểu Long lẽ ra có thể sống lâu hơn và sự nghiệp rực rỡ hơn nếu làm đúng những điều sau - Tĩnh Thủy

Lý Tiểu Long lẽ ra có thể sống lâu hơn và có sự nghiệp rực rỡ hơn nếu làm đúng những điều này (P.1)
Nói đến võ thuật Trung Hoa, người ta thường nhắc đến Lý Tiểu Long với những màn trình diễn Kung Fu đẹp mắt. Nhưng là người có võ công tuyệt đỉnh, lại là bậc tài tử điện ảnh nổi tiếng, vì sao anh lại đột ngột ra đi khi tuổi đời còn sung mãn?
Thành danh từ phim ảnh cùng với kỹ năng võ thuật siêu phàm, Lý Tiểu Long được xem là biểu tượng số 1 của võ thuật Trung Hoa thế kỷ XX.
Việc Lý Tiểu Long đột ngột ra đi năm 32 tuổi đã đem đến sự tiếc nuối vô hạn cho người hâm mộ cũng như giới yêu thích võ thuật toàn cầu. Nhưng nhìn từ khía cạnh võ công truyền thống, Lý Tiểu Long là người luyện võ thực thụ, đáng lẽ anh đã có thể để lại sự nghiệp huy hoàng hơn thế nữa…

Dân Làm Báo

Ta là ai?
























Trần Quốc Việt (Danlambao) - Con người có nhà, con thú có hang. Nhà có thể là biệt thự hay túp lều. Nhưng nhà không thể nào chỉ là tấm giấy để ta nằm co ro ngủ qua đêm. Nhưng so ra người nguyên thủy còn sướng hơn ta rất nhiều. Họ ngủ trong hang gần đống lửa lớn, bên cạnh những người khác, và không phải lo dầm mưa hay dầm sương. Con thú cũng sướng hơn ta nhiều. Nó còn có nơi tránh mưa gió và khí lạnh khi đêm xuống.

Triển vọng nhân quyền Việt Nam trong năm 2019?














Ls Nguyễn Văn Thân (Danlambao) - Tình trạng nhân quyền tại Việt Nam trở nên tồi tệ hơn trong năm 2018. Theo bà Elaine Pearson Giám đốc Human Rights Watch Australia, có 28 nhà hoạt động bị bắt chỉ trong 8 tháng đầu của 2018. Tức là cao hơn con số 24 trong nguyên năm 2017. Trong tháng 4, một số tòa án nhân dân do Đảng CSVN kiểm soát ban hành nhiều bản án từ 7 đến 15 tù giam đối với các thành viên của Hội Anh Em Dân chủ gồm có Ls Nguyễn Văn Đài, Mục sư Nguyễn Trung Tôn, Nhà báo Trương Minh ức, Ls Nguyễn Bắc Truyển, Lê Thu Hà, Phạm Văn Trội, Nguyễn Văn Túc và Trần Thị Xuân.

sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến - Ghẹo Cho Chúng Chửi


1 an ninh
Họ không sợ và thậm chí không thèm để ý đến cái gọi là “luật an ninh mạng.” Họ vẫn nói, vẫn viết như đã nói và viết vào ngày 31 tháng 12 năm ngoái.
Trần Trung Đạo


FB Pháp Vân ghi nhận rằng “các vị gặp vận hạn về xe biển xanh có vẻ như tên đều có vần ‘anh’. Đầu tiên là Trịnh Xuân Thanh, đi cái Lexus ‘mượn’ của người tài xế, gắn biển xanh vào để tiện đi công tác. Kế đến là Nguyễn Xuân Anh, đi cái xe được doanh nghiệp biếu, và mấy hôm nay đang rộ lên về xe biển xanh đi đón phu nhân bộ trưởng Trần Tuấn Anh.”
Nếu đúng vậy thì rõ ràng là Luật An Ninh Mạng, có hiệu lực từ ngày đầu năm 2019, hoàn toàn và tuyệt đối chả ảnh hưởng gì ráo trọi đến “vận hạn” của các vị lãnh đạo ấp cao ở Việt Nam cả. Bốn hôm sau, sau khi Bộ Công Thương gặp “nạn” vì đã dùng xe công vào chuyện tư, trên trang fb của Hoàng Huy Vũ xuất hiện một stt ngăn ngắn (nguyên văn) như sau:
Hai vợ chồng quan nằm với nhau.
– Quan bà tỉ tê: Tưởng có chồng làm quan thì được nhờ, ai ngờ điều cái xe đi đón vợ thôi mà thiên hạ nó chửi cho mục cả mả. Biết vậy gọi Grab cho nó lành.
– Quan ông phân bua: Anh cũng đâu ngờ. Tại lão Lú nó bảo áp dụng luật Animal là bọn dân đen đố đứa nào dám mở miệng.
– Quan bà chì chiết: Ăn cái gì mà ngu thế không biết. Làm đến chức bộ trưởng rồi mà còn tin vào cái mồm thằng Lú.
– Quan ông nổi cáu: Bà bớt cái mồm đi có được không, nhức hết cả đầu. Sáng mai bà gọi điện hỏi thăm mẹ một câu, mẹ mới nhập viện rồi đấy.
– Quan bà: Mẹ cũng buồn cười thật đấy, già rồi sinh ra lẩm cẩm. Thiên hạ nó nói gì kệ mẹ chúng nó, hơi đâu suy nghĩ lẩn thẩn làm gì cho phát bệnh. Nói bao nhiêu nhiêu lần rồi chả nghe, chỉ giỏi làm khổ con khổ cháu.
– Quan ông: Bệnh tật gì đâu. Bọn dân cư mạng mấy hôm nay chúng nó địt khiếp quá, cụ tuổi cao sức yếu dùng cả chục tuýp gel bôi trơn mà vẫn rát nên huyết áp tăng vọt. Cũng may nhập viện kịp thời nên chưa đột quỵ đấy.