Showing posts with label "Những 'thiên tài' bất hiếu và phản quốc". Show all posts
Showing posts with label "Những 'thiên tài' bất hiếu và phản quốc". Show all posts

Saturday, 20 August 2016

"Những 'thiên tài' bất hiếu và phản quốc"

Sau này lịch sử minh xác được "nhân thân" của thiếu tá Hồ Quang thì có lẽ phải xin tác giả Huy Phương sửa là 

"Những 'thiên tài' bất hiếu và phản quốc"

Nhân gieo từ gã Hồ Quang
Quả ác vương vãi lan tràn mọi nơi
Vũng Áng cá chết tơi bời
Tám viên đạn mở ván bài giết nhau

Nhà giầu vào thiên đàng khó như tìm người tử tế trong đảng cộng sản VN

Giờ đây báo ứng rành rành
Tin hay không cũng chẳng ăn thua gì

Bãi sình lú ở dưới chân
Cà cuống chết đít cay thâm cũng rồi

Tiền công trả dư luận viên
Cũng dần cạn sẽ đến tiền hưu rơi
Gió mưa là bệnh của trời
Tham ô là bệnh của người cộng nô

Cạn tiền cộng giết lẫn nhau
Đồng chí đồng rận bửa đầu phanh thây
Tên nào "tử tế" ra đây
Đoành cho một phát "tên mày Việt gian"

Hồ Quang cũng đã phải than
Thương thì tròn lẳn ghét thành méo queo

Chết chọn tháng chín mồng hai
Hồ Quang gây ác ngậm cay vô cùng
Sống gieo thù hận chất chồng
Đồng chí đồng rận biến ông ra thằng  
Xảo ngôn lý tưởng lăng nhăng
Đến khi tiền hết đảng bằng cứt trâu

Người kêu lụt đến nơi rồi
Sẵn thuyền tự cứu hay ngồi chờ sung

Khi qua đến Mỹ sắp hàng
Con cháu Lê Duẩn Hồ Quang lên đầu
Hỏi ra công nhà hắn cao
Giúp giao thương giữa Mỹ-Tầu tăng nhanh

Ngày xưa đánh cho Nga-Tầu
Bây giờ qua Mỹ vì câu "ân tình"

Phạm Tuyên sáng mắt sáng lòng
Nhìn đồng chí vọt hiểu đồng chí bay
Còn trơ xác bak bầy hầy
Cùng với xác đảng nhặng bay bám cùng
Quay vào nhà với cái thùng
Đàn, ngồi Tuyên hát "phừng phừng bác con"

Đinh Thế Dũng

Có đốt đuốc tim cũng không thấy tên cộng sản nào đáng để gọi là tử tế biết thương dân. Tính từ Hồ Chí Minh đến Nguyễn Phú Trọng. Thậm chí tên nào theo cộng sản cũng mất hết tính người.

Những ‘thiên tài’ bất hiếu

Tác giả huy Phương

image
Nói về chuyện “bất hiếu” thì trong một bài báo trước đây chúng tôi đã nói chuyện ông cụ thân sinh của ông Hồ Ngọc Nhuận đã nói rằng: “Ðời cha sợ nhất là mất con! Có ba cách mất: một là con theo gánh hát, hai là theo cộng sản, ba là theo Công Giáo!” (Hồi ký – Chương I – trang 8 – XB 2010.) Ông Hồ Ngọc Nhuận không theo gánh hát, cũng không theo đạo Công Giáo, nhưng ông mang tội bất hiếu, quên lời căn dặn của cha mà đi theo cộng sản!