Cũng trên diễn đàn này, mới đây tôi đã giới thiệu
về món Phở ở “quê hương tôi” qua bài “Ăn phở ở Tokyo”. Bài viết được bắt đầu
trong lúc Tokyo lạnh buốt khiến tôi mơ…. về Phở và chấm dứt bằng niềm thương nhớ phở. Dù 1 tuần
lễ đã trôi qua, nhưng tôi vẫn còn ngất ngây với… phở, vừa đúng lúc tìm lại được
một “tâm tình” của một người xa xứ lâu năm khi nhớ về…. phở chính gốc xứ Hà
Thành. Giới thiệu luôn cho …. có anh có chị.
Cố nhà báo Lê Thiệp, ông phở 75, nổi tiếng suốt
cả vùng Hoa Thịnh Đốn, một chuyên gia về phở tại Hoa Kỳ sẽ kể cho chúng ta nghe
“cảm tưởng” khi ông đi ăn phở Bát Đàn, phở ngon nhất Hà Nội cùng những ghi nhận
về sự thay đổi của khung cảnh xung quanh
sau hơn 50 năm ông xa cách.
Vũ Đăng Khuê
Ăn Phở Hà Nội
Một
trong những cái háo hức nhất khi đặt chân xuống phi trường Nội Bài là sẽ được
ăn phở Hà Nội, phở chính gốc, phở của những ông Thạch Lam, Vũ Bằng, Nguyễn
Tuân. Đọc các vị văn sĩ của đất Hà Nội
trở nên một ám ảnh lớn, một ước ao tưởng như không bao giờ có được khi còn ở miền
Nam. Cứ nghe ông Nguyễn Tuân bảo “Ôi, một
giọt nước mà lóng lánh cả quê hương” thì lòng lại rộn lên, thấy mũi như đang cố
hít lấy cái hương vị của một bát phở Hà Nội, bát phở trong ước mơ. Tú Mỡ Hồ Trọng
Hiếu còn viết:
Phở
là quà đáng quí ở đời
Một
vài xu nào đắt đỏ mấy mươi
Mà
đủ vị ngọt ngào thơm béo bổ