Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Lâu lắm rồi em không còn “có khả năng” nằm ngủ mơ gặp bác Hồ nữa, nhưng đêm qua em mơ gặp Kiều Trinh.
Em mơ gặp cô Kiều Trinh trên đài truyền hình VTV1. Cô vẫn phụ trách chương trình “Câu chuyện Văn hóa”. Trên lý thuyết là dạy văn hóa cho dân Hà Nội, nhưng thực tế là cô dạy cho 90 triệu dân cả nước và hơn thế nữa, cô còn dạy cho cả thiên hạ năm châu, vì em từng được học “Hà nội là thủ đô của phẩm giá con người”, là “cái nôi của nhân loại”; dân nước nào cũng “ước chi ngủ dậy thành người Việt Nam”.
Mặc dầu đêm qua khi mơ gần xong bỗng dưng em rú lên khiến cô bạn đồng giường thức giấc rồi dụ em phải đánh cờ mệt nhừ tử, bây giờ thức dậy em vẫn nhớ như in: cô ấy (Kiều Trinh) vẫn mái tóc đờ-mi- gạc- xông, mắt đen lánh trông thật “nai”như vậy, mà hai tay cô lại bị nhám. Nghe đâu bác sĩ ưu tú lẫn bác sĩ nhân dân cấp giấy xác nhận đó là triệu chứng của bệnh tâm thần… Người ta đồn rằng sở dĩ cô Kiều mắc bệnh tâm thần nhưng vẫn “bị” dạy văn hóa vì cô là con nhà có công với Kách Mạng (cha cô, tên Vũ Văn Hiến, là ủy viên Ban chấp hành trung ương đảng cộng sản Việt Nam “quang vinh muôn năm”,và làm Tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam “gác thì Cu Ba ngủ, cu ba gù thì bướm má gật”).
