Khi
theo dõi hình ảnh cuộc tấn công của bọn khủng bố tại Paris ngày Thứ Sáu, 13 tháng
11 vừa qua trên màn ảnh nhỏ, không hiểu sao cảm tưởng đầu tiên tôi có trong đầu
lại là những ý nghĩ vế Huế, về Mậu Thân và về Sài Gòn, nhiều thập niên về trước.
Trên
100 thường dân tại Paris đã thiệt mạng, gần 400 người bị thương nặng còn nằm
trong bệnh viện, hình ảnh những người cha, người mẹ, người chị, người anh các nạn
nhân sắp hàng ở các bệnh viện lo lắng hỏi tin về thân nhân mình , có khi không
nhận được câu trả lời rõ ràng từ nhân viên bệnh viện (làm sao có được đầy đủ các
tin chính xác về danh sánh các nạn nhân trong lúc dầu sôi lửa bỏng đó ??) làm chúng ta se lòng. Đó là Paris, kinh
thành ánh sáng, chứ không phải là Damas hay Ai Cập, Lybie. Phải nói rằng những
gì xẩy ra tại Paris dễ làm chúng ta giao động, và cuộc tấn công Paris gây ra
cho chúng ta một chút nào đó cảm nghĩ là chính bản thân mình cũng bị tấn công. Tại
sao mình có cảm nghĩ như vậy, đó chỉ vì là những thủ phạm gây ra tội ác chỉ có
một mục đích là dùng bạo lực để đe dọa người khác, để bắt họ phải suy nghĩ và đi
theo con đường chúng muốn, về tôn giáo, hay về chính trị, y như bọn CS
Việt Nam. Cách đây gần 50 năm, tại Huế cũng xẩy ra một cuộc thảm sát bỉ ổi
nhắm vào thường dân mà thủ phạm chính là bọn chúng . Số nạn nhân tại Huế lớn hơn
cả trăm lần số nạn nhân tại Paris.