Thưa quý bạn thân mến,
Chỉ còn vài ngày nữa, lễ Giáng Sinh lại đến. Xin gửi lại bài đã viết nhân lễ Giáng
Sinh năm ngoái về một kỷ niệm khó quên của một thời chinh chiến cũ cho quý bạn nào chưa đọc. Như món quà mọn Noël.Quý bạn nào đọc rồi thì (xin năn nỉ) chịu khó... đọc lại, một lần nữa thôi. Với tất cả, tôi xin chúc một lễ Giáng Sinh an bình. Và xin lỗi đã kể một chuyện buồn trong một ngày vui. Kim Thanh.
BUỒN ĐẾN KIẾP NÀO NGUÔI
kim thanh
1. Quận Hoài Nhơn, 1969, một năm sau Tết Mậu Thân. Tôi nhận lệnh dẫn một nửa Đại đội 202 CTCT, từ Ba Gi (Qui Nhơn), đại bản doanh của Sư Đoàn 22BB, ra tăng phái cho Trung đoàn 40 –lúc ấy đóng tại Đệ Đức, trên đường Bồng Sơn và Tam Quan. Nửa đại đội được chia làm hai toán. Mỗi toán gồm trên dưới mười người do một chuẩn úy chỉ huy, hằng ngày, theo lịch trình, đi xuống các xã ấp thuộc quận, hoặc bằng xe dodge cơ hữu, hoặc thỉnh thoảng, vì lý do an ninh, bằng trực thăng của Sư đoàn I Không Kỵ (1st Cav) Hoa Kỳ, để làm công tác, một cách độc lập, nhưng đôi khi phối hợp với một toán Dân sự vụ Mỹ. Xuống những xã, ấp xa xôi, hai toán chúng tôi phải tự bảo vệ lấy, và vì thế được trang bị súng ống tương đối đầy đủ, và các toán viên thường là lính tác chiến lâu năm hoặc bị thương đổi về, có nhiều kinh nghiệm chiến trường. Ít khi phải nhờ đến sự trợ giúp của những đơn vị địa phương quân hay nghĩa quân.