Khi còn nhỏ, đi học, đám học trò chúng tôi có khi đánh lộn, cũng
thường tình. Cái mà chúng tôi ghét nhất là những tên hùa theo phe đối nghịch làm
trò can khéo hay can đểu, nói theo tiếng Việt sau 75.
Về già, nghĩ lại những kỷ niệm thời đi học đó, thấy buồn cười.
Bill S-129 tưởng là không có gì quan trọng, chỉ liên quan đến một
nhóm nhỏ người Việt được may mắn đến Canada không phải ngày 30 tháng tư, nhưng
là nhiều tháng sau đó. Tranh luận về Bill này, vẫn chưa yên. Lúc mới đầu, tôi
vẫn nghĩ là với cái Bill này, Canada muốn làm một việc mà ở đây người ta gọi là
«metre un baume sur la plaie» của nhóm người may mắn đó. Trong thâm tâm tôi, chỉ
nghĩ đây là một màn xức dầu cù là, vì trong thực tế, giả thử có được chấp nhận,
thì ngày đó cũng chả quan trọng gì đối với người CANADA., không phải là một ngày
quốc lễ, cũng chẳng có hiệu lực gì, ngoài một hàng chữ nhỏ xíu in dưới có thể in
vào cuốn lịch vào ngày này, và chắc chắn rất ít người canadien tốn công đi tra
cứu để biết xem đạo luật đó nói gì, ngày đó là ngày gì, như một số dư luận thổi
phồng sự quan trọng đó lên. Xin nhấn mạnh đây là ý kiến của tôi, một người sống
tại Canada đã gần 40 năm, có quyền nói rằng tôi hiểu rõ Xã Hội Canada hơn các
ông còn sống ở Việt Nam hay các quốc gia khác..