CHUYỆN VỀ NHÀ THƠ PHÙNG QUÁN (1932-1995)
- Yêu ai cứ bảo là yêu
- Ghét ai cứ bảo là ghét
- Dù ai ngon ngọt nuông chiều
- Cũng không nói yêu thành ghét
- Dù ai cầm dao dọa giết
- Cũng không nói ghét thành yêụ
- Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời
- Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
- Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
- Bút giấy tôi ai cướp giật đi
- Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
Bữa trước mình ra Huế, anh Ngô Minh nhắc mình, nói mi mần chi thì mần, cố sắp xếp thời gian viếng mộ anh Quán chị Trâm. Anh Ngô Minh nhắc hơi thừa, mình đã viếng mộ anh Quán chị Trâm cách đó mấy ngày, trước khi bù khú với anh em văn nghệ Huế.
Nhờ sáng kiến của Ngô Minh, những người yêu mến Phùng Quán đã nhiệt tình hưởng ứng, khu mộ vợ chồng nhà thơ Phùng Quán đã được cất lên phía tây làng Thủy Dương (quê Phùng Quán) phía Nam thành phố Huế, đã trở thành một địa chỉ văn hóa của thành phố Huế cho khách thập phương, thật tuyệt vời.