Đôi Dòng :
Mỗi người Dalat xa xứ sẽ nhớ về nơi ấy theo mỗi hoài niệm riêng …
Có thể là niềm nhớ về tháng 11 với hoa dã quỳ nở rộ vàng ong hè đường, hàng rào, sườn đồi, con dốc quanh co … Hay tháng 1 với mai anh đào kiêu kỳ sắc hồng mỏng manh mà tươi tắn khoe sắc dọc theo bờ hồ Xuân Hương hay trên con phố Trần Hưng Đạo đài các … Hoặc tháng 6 với sắc tím man mác nỗi nhung nhớ diệu vợi của hoa phượng tím …
Tôi không có may mắn được nhớ về Dalat với những sắc hoa đẹp đẽ như thế, tôi nhớ về Dalat chỉ vì một đêm mịt mù khói lửa của tháng ba năm ấy tôi phải rời xa Dalat và theo đó, tôi vĩnh viễn mất Dalat tuổi thơ của tôi !
Tháng ba năm ấy, không chỉ riêng chúng tôi mà rất nhiều người Dalat đã phải rời xa nơi ấy ! Rời xa trong nỗi hốt hoảng, bước chân vô định, như trốn chạy, như miễn cưỡng rũ bỏ, như bất đắc dĩ chối từ … Có người đi tạm ít ngày rồi trở lại thì thấy cuộc sống mình đang rất khác từng ngày vì chủ nhân mới … Có người rời xa Dalat, xa mãi rồi cũng có lúc trở về chợt thấy mình chỉ còn là khách trọ … Cũng có người rời xa Dalat mãi đến nay vẫn chưa về, thấy nặng trong tâm như người phụ bạc …
Nhưng hết thảy, mọi người đều mất mát điều gì đó vào tháng ba năm ấy ! Ước mơ chăng ? Tâm hồn chăng ? Phẩm giá chăng ? Tự do chăng ? Người thân, người tình, bè bạn … Tất cả đều từ mốc thời gian tháng ba năm ấy !
Tôi đã từng gọi đấy là “Tháng Ba Buồn” …
Mạnh Đang , đả viết như thế !
Và tôi gọi đó là tri âm đang vang vọng trong cái chòi lá "NetpressO CàPhê" của tôi .
Trân trọng mời đọc ...
KÝ ỨC DALAT
- DƯ ÂM & DƯ HƯƠNG -
- DƯ ÂM & DƯ HƯƠNG -
“Đến là nghi tâm, đi là diệu tưởng”
Khoảng những năm đầu thập kỷ bảy mươi của thế kỷ trước, mẹ tôi, nguyên là công chức của chính quyền Sài Gòn cũ chuyển về Dalat làm việc, nơi đến của bà ở thành phố cao nguyên này là Chi Lăng, Dalat …
Tôi theo mẹ về Dalat từ khi ấy.
