(ảnh minh họa)
Truyện ngắn Phan Hạnh
Ông ngồi ngoài trời nắng, đắp hờ một cái chăn mỏng, tư lự. Mười ngón tay ông thò ra, gầy guộc như mười vật lạ muốn cùng ông phơi nắng. Ông hy vọng mặt trời hôm nay sẽ ở lại với ông lâu hơn một chút. Ông nói thầm và biết chắc chắn là mặt trời sẽ còn ở chơi với ông ít ra cho đến bốn giờ chiều. Đến chừng đó, nó sẽ bị bóng cây dưới sân thượng che khuất.