Khi
tôi còn trẻ, tôi muốn học làm nghề Viết Văn nhưng Bố tôi nói: con viết
tiếng Việt đầy lỗi chính tả, làm sao mà tính sinh sống bằng nghề viết
Văn được? Con phải chọn một nghề vững chắc có thể nuôi sống mình chứ
không thể tin cậy vào nghề viết Văn. Các nhà văn Pháp mà con học trong
trường như Hugo, Lamartine, Baudelaire, Apollinaire .. đều nghèo đói cả
khi về già. Con nhớ ông Petrus Trương Vĩnh Ký là một nhà Văn, một nhà
Bác Học bậc nhất nước Việt Nam mà vào tuổi già cũng sống trong cảnh
nghèo túng, bệnh tật…
Bố
tôi còn nhắc cho tôi 1 câu thơ bằng Hán Văn mà tới giờ này – hơn 60 năm
sau- tôi vẫn còn nhớ như hôm nào còn là một thanh niên trẻ , đầy nhiệt
huyết và ảo tưởng:
Lập thân tối hạ thị văn chương.
(mà lúc đó tôi hiểu một cách nôm na là ở đời, chọn nghề khổ nhất, bết bát nhất, nghèo nhất là chọn nghề Viết Văn) .