Khác với trong tôn giáo. Quả thế, không tôn giáo nào quên, hoặc được phép quên, người cha. Khổng giáo và thể chế phong kiến, vốn trọng nam khinh nữ, nhắc nhiều đến cha, phụ, mà uy quyền chỉ sau vua, quân, và thầy giáo, sư. Phật giáo hướng về Ðức Thích Ca Mâu Ni như người cha tối thượng. Thiên Chúa giáo tôn thờ Ðức Chúa Trời là cha muôn loài. Theo Cựu Ước, Abraham được sùng kính như tổ phụ, sáng lập đất nước Do Thái. Thần thoại Hy Lạp và Rome bao phủ bởi quyền năng của Zeus, chúa tể các thần linh.
Còn chữ hiếu của con cái đối với riêng người cha thì vẫn tràn đầy, không kém so với người mẹ. Người ta còn nhớ chuyện nàng Antigone trong thuyền thuyết Hy Lạp và vở bi kịch của Sophocle –đã dắt cha bị mù lòa lang thang trên đường phố Colone, làm ai cũng thương cảm. Thúy Kiều trong tuyệt phẩm của thi hào Nguyễn Du vì hiếu đã bán mình chuộc cha, để rồi từ đó, tấm thân và cuộc đời phải trải qua bao nhiêu đoạn trường, hoa vùi liễu dập suốt mười lăm năm lưu lạc.