Ngay từ thời gian đầu tiên khi bước chân vào ngưỡng cửa Y Khoa, tôi đã đọc và nhớ mãi câu nói của nhà bác học Pháp Louis Pasteur: Guérir parfois, soulager souvent, écouter toujours nghĩa là trong Y Học, chữa khỏi bệnh thì hiếm , giảm thiểu sự đau đớn bệnh hoạn thì nhiều hơn, song phải biết nghe người ta nói . Càng đi sâu vào lãnh vực này, tôi càng ngày càng thấy câu nói trên có lý, và phải là một phương châm cho những người áo trắng.
Thời gian mới ra trường, tôi vào quân đội. Nơi đó, tôi thực sự chứng kiến những thảm khốc gây ra do cuộc chiến tranh mà những người Cộng Sản đã tiến hành trên đất nước dưới sự đốc thúc và viện trợ của các nước CS đàn anh Nga, Tầu . Lúc đó, còn trẻ và bị tri phối bởi thời cuộc, lý tưởng chánh trị, tôi làm việc như cái máy và cũng chẳng có thì giờ suy nghĩ nhiếu về các người bệnh, tuy không đến nỗi chỉ coi họ như những con số hay những trường hợp bệnh lý đã học trên sách vở. Cuộc chiến Việt Nam kết thúc một cách tức tưởi năm 1975 hất tôi xuống tận cùng xã hội, với thân phận người tù trong trại cải tạo tại U Minh - Rồi vượt biên, rồi làm lại cuộc đời nơi xứ người, tôi tất bật chạy theo cơm áo, với những đứa con cần sự săn sóc và giáo dục sao cho theo kịp người ngoại quốc mà vẫn còn giữ được văn hóa Việt Nam khiến tôi cũng lơ là tìm hiểu đời sống các bệnh nhân. Chỉ đến khi qua một cơn bạo bệnh thừa sống thiếu chết và sau đó chuyển về làm tại một trung tâm Y Khoa dành cho những người bệnh nặng, mất tự quản, cần giúp đỡ hoàn toàn bởi các người y công 100%, kể từ ăn, mặc, tắm rửa, đại, tiểu, tiện…v..v thì tôi mới thay đổi cách tôi nhìn những người bệnh nhân của tôi.