
Rồi mai đây sẽ không còn ai nhớ nên tên tuổi của mỗi người. Nhưng chúng ta sẽ là những giọt mực, nét bút góp phần viết lên trang sử mới của dân tộc. Sẽ không còn ai nhắc đến người thiếu nữ đứng bên chân cầu lẻ loi cất tiếng nói bảo vệ môi trường. Hình ảnh hai mẹ con dân oan lạc loài giữa phố thị đòi truy tố Formosa và đồng bọn sẽ khuất mờ theo bóng thời gian...
Nhưng những thế hệ mai sau sẽ nhớ rằng vào một thời đen tối ấy, giữa dòng đời vô cảm và mây đen, mưa đỏ đang bao phủ khắp phố phường, đã có những người đứng thẳng giữa cô đơn. Đứng thẳng để Việt Nam không thể mang kiếp còng lưng nô lệ. Đứng thẳng để tất cả được sống làm người...
****
Sẽ không có đại dương nếu không có những giọt nước thầm lặng và hạt muối nhỏ bé hòa tan sự hiện hữu rất riêng của mình để làm nên biển cả.
Sẽ không có bến bờ mênh mông, sa mạc ngút ngàn nếu không có hạt cát phơi mình dưới khắc nghiệt mặt trời.
Sẽ không có những cánh đồng chín lúa vàng, không có những bờ cỏ xanh tươi nếu không có những cơn mưa rào trút đỗ.
Sẽ không có mưa phùn tưới mát cuộc đời nếu không có những hạt nước bốc hơi, tan biến vào hư không để làm nên những đám mây che kín bầu trời.