“…Một đời tắm mát đeo hoa.
Một đời ỉa chịn cũng qua một đời.
Một ngày tựa mạn thuyền rồng.
Còn hơn trọn kiếp nằm trong thuyền chài...”
Một đời ỉa chịn cũng qua một đời.
Một ngày tựa mạn thuyền rồng.
Còn hơn trọn kiếp nằm trong thuyền chài...”
Quê hương: quá khứ và hiện tại
(Viết nhân chuyến về lại quê sau 10 năm bị cấm)
(Viết nhân chuyến về lại quê sau 10 năm bị cấm)
Không ai tự mình được chọn nơi sinh ra, nhưng bố, mẹ có thể chọn được cho con cái. Tại sao bố mẹ tôi không chọn một căn hộ nào đó trên đường Constitution gần cung điện Buckingham ở London hay trong khu Manhattan ở New York để sinh ra tôi thay vì ở xóm Yên Thịnh xã Diễn Ngọc, huyện Diễn Châu, Nghệ An? Câu trả lời khá đơn giản: bố mẹ tôi vừa nghèo vừa mụ mị, không biết London hoặc New York ở đâu để đến đấy mà sinh tôi, thêm nữa vào các năm cuối 1940 trở về sau quê tôi là vùng của Việt minh và người Việt Minh nói: đánh xong Pháp, Việt Minh sẽ xây dựng thị trấn Diễn Thành ( cạnh xã tôi) một thành phố có tên là Mạc -Tư-Khoa (Moscow). Thành phố này to và đẹp gấp 10 New York và London, Paris thời ấy...
Thế nên khi lớn lên, mỗi lần có việc khai báo với nhà nước và cơ quan an ninh nhà nước tôi đều phải khai tên họ thật, quê quán thật thay vì khai cái tên nửa ta nửa tây và các địa danh ở New York hoặc London như trong mơ ước. Vì là người Việt, như hàng triệu người Việt khác tôi phải sống với một đời sống thực và mang theo cái quá khứ đau buồn của nhiều thế hệ trước.
Thế nên khi lớn lên, mỗi lần có việc khai báo với nhà nước và cơ quan an ninh nhà nước tôi đều phải khai tên họ thật, quê quán thật thay vì khai cái tên nửa ta nửa tây và các địa danh ở New York hoặc London như trong mơ ước. Vì là người Việt, như hàng triệu người Việt khác tôi phải sống với một đời sống thực và mang theo cái quá khứ đau buồn của nhiều thế hệ trước.