Bài này đã được viết vào năm 1977, đã đăng trên hai tờ báo ca Exryu Nhật: Trường Ca, Người Việt Tự Do, bút hiệu "Trịnh Khanh". Nhiều đoạn đã mất thời gian tính.
Quê Hương
"Quê hương tôi, có con sông đào xinh xắn
Nước tuôn trên đồng vuông vắn...
Nhạc Phạm Duy Bài Tình Hoài Hương"
Có lẽ một ngày nào đó, năm 2000 chẳng hạn, con người sẽ bị tận diệt, hoặc bằng một trận đại hồng thủy, hoặc một vụ động đất toàn diện, hay bằng những võ khí nguyên tử... Trái đất này sẽ nổ tung, hoặc chỉ còn là một hành tinh chết, tôi cũng không tha thiết với nó, và hơi thở của chính mình, bằng nỗi tha thiết với Việt Nam, một mảnh đất nhỏ, sát bờ đại dương, nơi đó, cách đây bao ngàn năm qua, tổ tiên tôi đã khai phá, và trải bao thời gian, máu, và nước mắt của đồng bào tôi đã thấm để gắn chặt sự sống, chết của một dân tộc với sự mất còn của từng con sông, ngọn đồi, tấc đất. Biết bao thăng trầm, buồn vui, đã hòa hợp cùng người và đất để thiêng liêng hóa chữ quê hương.