Mỗi năm khi tháng Tư lại đến thì hàng triệu con tim những người Việt Tỵ Nạn trên khắp thế giới không khỏi ngậm ngùi đau buồn tưởng nhớ đến ngày 30/4/75 như một ngày Quốc Hận, ngày mà toàn thể quân dân miền Nam: VNCH đã phải nhượng bộ trước bạo lực xâm lăng của tập đoàn cộng sản Bắc Việt.
Cộng sản luôn rêu rao là “Giải phóng miền Nam”, “Chống Mỹ cứu Nước v.v... Nhưng tại sao bây giờ chúng không chống Mỹ?. Tất cả chỉ là những chiêu bài bỉ ổi, mị dân và xảo trá có sẵn của con người cộng sản vô thần!
Chúng đã gian ác vi phạm tất cả những hiệp định được ký kết chỉ cốt làm sao thanh toán được trọn vẹn miền Nam trù phú, cả về của cải tư hữu cá nhân lẫn tài nguyên thiên nhiên, để cứu đói cho miền Bắc rách nát, tương tự như đồng chí North Korea của chúng bây giờ. Đó là cái thực chất của “xã hội chủ nghĩa” cộng sản mà chúng hằng tự hào ôm ấp. Nếu không có những “nạn nhân tỵ nạn cộng sản 1975” và những “khúc ruột ngàn dặm” còn dùng chút tình dân tộc, tình quê hương nhân đạo mà cứu giúp thì liệu ngày nay chúng có lột xác được cái hình hài khắc khổ của con “người” cộng sản cố hữu hay không?.