"A Clean, Well-Lighted Place" là một truyện ngắn của Ernest Hemingway, đăng lần đầu tiên trên Tạp chí Scribner năm 1933. Hemingway đã từng cho biết đây là truyện ngắn đắc ý nhất của ông. Nhiều nhà bình luận cũng xem đây là một lối hành văn đặc sắc đã xoá đi khoảng cách giữa văn chương và đời sống thực. "Hemingway has reduced the veil between literature and life - James Joyce".
Người dịch: Trần Trung Tín
Đã trễ quá rồi và ai cũng rời quán café ngoại trừ một ông già ngồi trong bóng tối nơi đám lá của một cây được làm ra để che ánh đèn điện. Ban ngày con đường thì bụi bặm, nhưng tới tối sương đêm làm bụi đường lắng xuống và ông già thích ngồi lại khuya bởi vì ông ta điếc và bây giờ tối đêm thì im lặng và ông cảm thấy sự khác biệt. Hai anh hầu bàn trong quán café biết là ông già này đã hơi say một chút rồi, và trong khi vẫn là một khách hàng tốt họ biết là nếu say quá, ông ta sẽ đi ra mà không trả tiền, vì vậy họ phải trông chừng ông.
"Tuần qua ông này tính tự tử," một anh hầu bàn nói.
"Tại sao vậy?"
"Ổng trong tuyệt vọng."
"Vì chuyện gì?"
"Không vì chuyện gì hết."
"Sao anh biết không vì chuyện gì hết?"
"Ổng có nhiều tiền."
