Xưa nay, khi nói đến kiếp con người, mình thường nghe câu “sống gửi, thác về”. Trong thời hiện đại, mỗi khi luận về CS, thiên hạ chửi mình kẻ sống cũng như người đã chết, gọi vắn tắt là mình đang lâm vào tình trạng bị “sống chửi, chết chửi”. Chẳng những sống/chết đều bị chửi, mà càng ngày mình càng bị chửi nhiều hơn; chửi nhiều hơn về số lượng lẫn chất lượng. Dưới ánh sáng chủ nghĩa Mác Lê Nin bách chiến bách thắng vô địch muôn năm và tư tưởng Hồ Chí Minh lạt mềm buộc chặt, bình tâm xét lại, mình thấy mình có ra sao, người ta mới chửi.
Trước hết, về thành phần đã chết bị chửi thì người đại diện tiêu biểu không ai khác hơn là bác Hồ vô vàn kính yêu. Bác có ra sao, đồng bào mới chửi. Những cái “ra sao” của bác thì nhiều vô kể, tựa như sao trên trời. Chỉ kể ra đây vài cái “sao” tượng trưng: “Ra đi tìm đường đi cứu nước” bị lật tẩy là ra đi tìm đường cứu đói; tự xưng mình đạo đức, lại giết vợ bỏ con; miệng hô cứu nước nhưng tay dâng tổ quốc cho Tàu; xưng mình khiêm nhường, song mạo danh viết sách tự ca ngợi bản thân; hỗn xược, xưng “bác bác tôi tôi” với Đức Thánh Trần; rước voi về dày mả tổ, cõng rắn cắn gà nhà bằng chủ nghĩa Cộng Sản Quốc tế; cái “sao” vĩ đại nhất của bác là phá tan hoang truyền thống văn hóa Việt Nam, lật nhào cương thường đạo lý, đưa cả nước xuống hố, đẩy toàn dân xuống hàng trâu ngựa, chủ quyền quốc gia không còn.