THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc
Các bài viết hàng tuần của Nhà Báo Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta
LẢNG XẸT
Bầy trước mặt một bát
cơm và một bát không phải là cơm mà lại là một thứ (nếu dám ăn) thì cũng không
được ngon lắm, lại rất khó ăn thì người bình thường, (không cần phải có bằng cử
nhân luật giả trong rừng) cũng chọn bát cơm để ăn. Bát kia thì để dành tính sau
(?).
Ấy vậy mà vẫn có
những người cầm bát kia (bát cứt) lên ăn lấy ăn để. Phải như Câu Tiễn nằm gai
nếm mật (ngọa tân thường đảm) nghe lời Phạm Lãi nếm phân của Ngô Phù Sai để có
được lòng tin của vua Ngô rồi từ đó khôi phục lại được giang sơn thì cũng đáng
những hy sinh nhục nhã đó đi, Nhưng bưng bát cứt lên đớp thì chỉ có chó là dám
làm. Thực ra thì ngay chó Mỹ, chó Ăng Lê cũng không con nào làm như thế nữa. Chó
có đồ ăn thức uống riêng của chúng. Nhiều con không thèm ăn cả thức ăn của người
nữa kể chi tới cứt. Vì thế, đi ăn tiệm nếu không ăn hết, người ta mang về và gọi
cái bao đựng đồ ăn mang về đó là doggie bag mặc dù ở nhà không có chó hay có chó
thì chó cũng không thèm ăn. Gần đây, để tránh nhục mạ loài chó, người ta gọi
những cái bao đó là brown bag.