Showing posts with label Tháng Tư. Show all posts
Showing posts with label Tháng Tư. Show all posts

Thursday, 25 April 2019

Tháng Tư, Sài Gòn và Em

Với những người thuộc phe "thua cuộc" và những người phải sống đời ly hương thì tháng Tư là một tháng đen tối nhất trong năm, vì đã gợi lai trong lòng họ biết bao nhiêu là kỷ niệm đau buồn. Mẹ mất con, vợ mất chồng, con mất cha, và cả một thành phố bị mất tên. Nước mắt đổ xuống bao nhiêu để trôi đi niềm uất hận?
Tháng tư, có sương phụ tang trắng,
Đi kiếm xác chồng tận phương xa
Lệ đã khô ran, quầng mắt thẩm
Mộ bia nào, hỡi những hồn ma.
Tháng tư, có cha già tóc bạc
Lặn lội thăm con giữa núi rừng
Trời có gì buồn mà mưa mãi,
Mưa thương đời, hay mắt lệ rưng.
Tháng tư oan nghiệt đời cải tạo,
Uất hận bừng sôi bếp lửa tù
Lửa bạo tàn nung tro thành bụi,
Bụi đau thương rải cả thiên thu.
Đặc San Lâm Viên mời quý vị đọc bài thơ "Tháng Tư, Sài Gòn Và Em" của Lê Tấn Dương để hiểu vì sao "tháng Tư Đen" lại chứa nhiều oán hận trong lòng người viễn xứ.

http://www.dslamvien.com/2019/04/thang-tu-sai-gon-va-em.html


Đặc San Lâm Viên

Friday, 1 May 2015

THÁNG TƯ, NGỒI NHỚ MỘT NGÀY (Thơ TRẠCH GẦM nhạc NGUYỄN HỮU TÂN)

Ta có một ngày - Một ngày ngồi khóc –
Ta có một ngày gãy đổ ước mơ
Mười năm lính tưởng đâu đà sỏi đá
Ai có ngờ lại ngồi khóc như mưa
Thằng thượng sĩ mười mấy năm gian khổ
Kê súng vào đầu chĩ chưởi một câu
Đời nhà binh sao tình như nhà thổ
Thẩm Quyền ơi giờ Người ở nơi đâu ?!!
Thân lính trận, nhận lịnh gì không nhận
Nhận lịnh đấu hàng….rời rã tai ương
Hồn chinh chiến chỉ còn trơ thân xác
Thân xác không hồn… điếng ngắt cô đơn
Con phố quận quen từng ô da thịt
Nơi tựa lưng, cười, mỗi lúc quay về
Giờ lạnh căm…bỏ đi như người lạ
Không một lời…dù uất hận tái tê
Móc túi từng thằng, chia đều từng đứa
Thôi tan hàng….lại cố gắng mới đau
Cố gắng nhìn nhau mắt mờ nước mắt
Sửng sững đất trời….có cảnh này sao
Thôi chia tay, mà về đâu đã chứ
Mất hết cả rồi….mất dễ như chơi
Lịch sữ sang trang….sang trang lịch sữ
Mất cả vinh quang, mất cả ngậm ngùi

Tháng Tư Ngồi Nhớ Một Ngày: Thơ Trạch Gầm, Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc và hát. 

Saturday, 26 April 2014

Tháng Tư, Nghĩ Về 2 Chữ Hy Sinh - Trần Mộng Lâm

Một lần nữa, tháng tư lại trở về, với ngày 30.

Người ta gọi tháng Tư này là tháng Tư đen,

Ngày 30 tháng Tư, chúng ta gọi là ngày Quốc Hận. Ở đây, nhiều người dich chử journée noire ra là «quốc hận», tôi thấy dịch như vậy không ổn. vì trong chữ journée noire không có chữ national, dịch như bên Mỹ người ta dịch: (Vietnamese) National day of shame có lẽ đúng hơn, vì đây là ngày đau thương, tủi hổ cho toàn dân Việt Nam Cộng Hòa.. Une «journée noire» nghĩa nhẹ hều, chỉ là một ngày buồn, ngày của các chuyện không may, thí dụ như một  black Monday, khi chứng khoán xuống giá, hay cùng lắm là ngày 11 tháng 9. Khi một tòa nhà bị bọn khủng bố phá hoại, chết vài ngàn người, tuy bị thương nhưng không  thể so với ngày 30 tháng tư đối với Miền Nam được.

Dù sao chăng nữa, ngày 30 tháng Tư đánh dấu việc kết thúc của một cuộc chiến tranh ô nhục, Miền Bắc CHXHCN tấn công và chiến thắng Việt Nam Cộng Hòa.

39 năm đã trôi qua, nay đã đến lúc nhìn lại những hy sinh của cả các người lính cả hai bên.

Trong tiếng Việt, hy sinh có 2 nghĩa, một là chết, hai là mất mát lớn lao, cho một lý tưởng, một tập thể nào đó.

Trong cuộc chiến 1954-1975, quân lính cả 2 bên đã hy sinh.

Những sự hy sinh đó có cần thiết hay không.

Nếu người lính Miền Bắc không hy sinh, thì ngày hôm nay, ông Nguyễn Tấn Dũng chắc vẫn còn cầm ông chích.

Nếu người lính Miền Bắc không hy sinh, thì ngày hôm nay, Sài Gòn còn chưa mất tên.

Nếu người lính Bắc không hy sinh, thì ngày nay các dinh thự, lâu đài Miền Nam không nằm trong tay các ông chủ mới. Nếu người lính Miền Bắc không hy sinh, thì Tây Nguyên không có các công ty Trung Hoa, mà «người lạ» lố nhố, xì xồ.

Nếu người lính Miền Bắc không hy sinh, thì ngày nay Miền Nam đã có các cơ xuởng, nhà máy không kém Nam Hàn. Nếu người lính Miền Bắc không hy sinh, thì ngày nay, có lẽ các cô thôn nữ Nam Kỳ lục tỉnh vẫn còn vui đùa bên dòng sông Tiền, sông Hâu, chứ không phải gian nan xứ người, bên những người chồng già nua hay tàn tật.

Còn Miền Nam ??

Nếu người lính Miền Nam không hy sinh, thì bây giờ bản thân tôi chắc đã đã vùi chôn dưới đất đen, hay cùng lắm là ngồi vá xe đạp nơi đầu đường xó chợ, chứ đâu có được ngồi tại Montréal vìết ra những dòng chữ này.

Nếu người lính Miền Nam không hy sinh, thì làm sao có được một tập thể 3 triệu người VN hải ngoại với các con, các cháu thành đạt, trở thành ông này, ông nọ.

Làm sao có nhà khoa học nổi tiếng X, nhà thương mại kinh doanh Y điều khiển nhiều công ty có mặt trên khắp hoàn cầu.

Và làm sao có những chính trị gia ngồi thoải mái nói chuyện trời biển trong  các salon sang trọng ??
Bởi thế cho nên, không có sự hy sinh nào không cần thiết hết.

Mỗi người, mỗi phía, hy sinh cho lý tưởng của mình, cho tập thể của mình.

Tôi là người chống Cộng Sản. Chống vì lý thuyết không tưởng, chống vì không thích một cuộc sống không có tự do, một cuộc đời phải cúi đầu đi theo các con đường mà người khác chọn cho mình.

Nếu nói Hòa Hợp Hòa Giải,  tôi có thể hòa giải, hòa hợp với bất kỳ người VN nào, người Bắc, người Trung, hay người Nam, nhưng  tôi không thể nào  hòa giải hòa hợp được với «người Việt Nam CS».

Ngược lại, tôi chắc họ  cũng không chịu hòa hợp với tôi, khi tôi không đầu hàng, chịu đứng vào hàng ngũ của họ.

Làm sao mà nước với lửa có thể hòa hợp với nhau ??

Trong khi quanh tôi, người ta rủ nhau về VN ăn Tết, mua nhà, làm giàu,chúng tôi, những người phản đối CS, không làm các điều đó, cam chịu kiếp lưu đầy.

Chúng tôi hy sinh cam chịu kiếp lưu đầy  như vậy cho khỏi thẹn với lòng khi nhìn người Tây Tạng tầm dầu tự thiêu lên đến mấy trăm người, khi đọc tin người  Ngô Duy Nhĩ của tỉnh Tứ Xuyên liều mạng đem cả gia đình vượt biên tìm Tự Do để rồi bị lính biên phòng VN bắt trao trả cho bọn quan thầy Trung Quốc, bất chấp quyền Tỵ Nan mà Liên Hiệp Quốc đã công nhận.

Miền Nam đã mất.
Tây Tạng đã mất.
Tân Cương đã mất.
Việt Nam có nguy cơ rồi sẽ mất.

Nhưng không thể vì thế mà đánh giá, mà chê bai người lính Miền Nam ngày xưa, người Tây Tạng, Người Ngô Duy Nhĩ ngày nay  là đã có những «Hy Sinh không cần thiết».

Trong chữ Hy Sinh, đã tiềm ẩn một mục đích rồi. Vấn đề là có nhìn ra hay không những mục đích đó mà thôi.

Saturday, 29 March 2014

Tháng Tư, vết thương, lời nguyền


Tháng Tư một lời nguyền chưa rửa sạch
Hờn miên man và canh cánh bên lòng
Từng cơn từng cơn khuấy đục lắng trong
Vẫn còn đó nguồn lửa ngầm âm ỷ.
 
Ai đã từng trải qua cơn hồng thủy
Tháng Tư cộng quân xâm chiếm quê hương
Nỗi đau này hòa trộn thấm thịt xương
Vết thương cũ từng cơn ta bật khóc.
 
Ai từng căng máu tê da buốt óc
Trong buổi sáng nghe lệnh đầu hàng
Hồn sững sờ trời sụp đổ tan hoang
Không chết hẳn cũng chết đi một nửa.
 
Đã là vết thì sẽ còn muôn thuở
Đã là thương thì đau nhức trọn đời
30 Tháng Tư tang khó ngập trời
Ai còn sống là còn trăn trở mãi.
 
Thắng, bại, Tháng Tư ngút ngàn oan trái
Với dân Nam là tù ngục gông xiềng
Thống nhất mà đất nước vẫn đảo điên
Ghê tởm cộng sản, triệu người vượt biển.
 
Tháng Tư! Tháng Tư! Còn vang lời nguyện
Cộng sản còn ta quyết chẳng quay về
Ta thà tự do dù phải xa quê
Hơn là nhục đứng dưới cờ cộng sản.
 
Phan Hạnh 4-2014.

Monday, 24 March 2014

Tháng Tư, Café Costa Rica - Phan Ni Tấn

(gởi Lực, Huyền) 

Những con chim costa rica đã lặng lẽ bay vào ống kính 
Tiếng cánh bay êm ả như tiếng gọi hòa bình 
Ống kính màu hút tinh mật những đóa sắc hoa 
Trải cái đẹp vào thị lực quần chúng

Buổi chiều, gió xoãi bóng trên suối tóc em huyền 
Mặt trời mềm tím dần trên miếng lưng đêm 
Sóng hoàng hôn và em dịu dàng ngồi trước biển 
Thăm thẳm bờ xa tiếng bình minh vừa thức

Buổi tối, uống ly cà phê costa rica 
Tôi nhớ ly cà phê uống ở quê nhà 
Ly cà phê thời bình thơm như sợi lông trắng trên cánh chim bay lả 
Ly cà phê thời chiến nồng nàn mùi lửa đạn

Buổi sáng trên cao nguyên đất còn phả hơi sương 
Những người lính trẻ  uống vội ly cà phê trước khi ra chiến trường 
Ngày tháng bì bõm lội qua vùng giao tranh 
Gót giày sô đạp lên xương máu, lội qua những cái chết vô danh

Buổi chiều, sau những trận đánh ác liệt ở Ngã Ba Biên Giới 
Đám cháy lớn trong rừng tre lồ ồ vẫn còn nổ lớn 
Tin báo đăng những dòng máu hai mươi vừa ngã xuống 
Thằng Nhiễu chết ở A Lưới, thằng Đôn và chiếc trực thăng bị bắn rớt ở Hạ Lào

Dưới hình thù của bóng ma biên giới tôi sống sót trở về 
Lưỡi lê mọc trên đầu súng như trăng mọc trên thửa ruộng 
Hoa nở trong câu thơ yêu nước như yêu một đất nước đoạn trường 
Gió cong mình thổi bụi ngoài phố bụi

Nhưng cơn bão lâu rồi cũng tạnh 
Binh biến sa trường lủi xuống đất bầm nâu 
Nước mắt không rơi suốt mùa chinh chiến 
Bỗng mặn mòi lỗi hẹn nửa đời sau

Sau chiến tranh hì hục khiêng tuổi trẻ qua cầu 
Tôi xa xứ mình trần lội qua biển 
Thoáng nơi quê nhà nụ cười của mình xưa 
Đôi khi ngỡ vòng thanh xuân còn quay đều trong mưa

Buổi tối, uống ly cà phê costa rica 
Tôi lặng lẽ xếp lại những trang thơ cũ 
Chất thiêm thiếp trong trái tim ngái ngủ 
Để nghe cà phê hương nức nở bay hoài.

  • Phan Ni Tấn.