Có thể nói sự giàu có và sang trọng của một quốc gia và dân tộc được thể hiện ngay nơi ngôn ngữ của họ. Sự thay đổi của một dân tộc và đất nước cũng được thể hiện rõ rệt nhất nơi ngôn ngữ của họ. Việt Nam cũng không là một ngoại lệ và tiếng Việt cũng phải thay đổi theo dòng sống của dân tộc. Tuy nhiên, kể từ khi cộng sản Việt Nam (csVN) cướp chính quyền vào năm 1945 tại Hà Nội và hoàn toàn nắm giữ trong tay các lãnh vực giáo dục, văn chương và báo chí, thì tiếng Viêt đã có những thay đổi quá tệ hại và hoàn toàn không thể hiện được những gì cần phải có nơi một quốc gia có một trình độ dân trí và văn hóa cao.
Ở phần tiếng Việt, người csVN muốn hoàn toàn gạt bỏ những gì đã được xây dựng và thay thế bằng một thứ "ngôn ngữ mới" do họ "sáng tạo." Nhưng, các thành quả "sáng tạo" của họ chỉ có thể đưa tiếng Việt trở lùi lại gần với thời kỳ sơ khai của tiếng Việt. Như tác giả Trần Văn Giang đã ghi nhận: 'Những chữ nghĩa quái lạ, hạ cấp, dung tục, mất dạy, du thủ du thực, chữ tiếng lóng thường chỉ được dùng ở chợ búa, đường phố hay trên bàn nhậu đã thấy xuất hiện đầu tiên ở miền Bắc rồi lan tràn vào miền Nam; bây giờ lan tràn ra cả hải ngoại trên văn viết của các báo chí (printed press) và truyền thông (đài truyền hình, phát thanh…) dòng chính (mainstream). Người Việt nói sai, viết sai, hiểu sai tiếng Việt một cách tùy tiện vô trách nhiệm. Có một số “học giả thiệt” ở trong nước còn có “công sức” và can đảm đề nghị đổi hoàn toàn cách viết chữ Quốc Ngữ thành một thứ tiếng gần như xa lạ ngay với người Việt.'
Đặc San Lâm Viên mời quý độc giả cùng chia sẻ sự quan tâm của tác giả Trần Văn Giang về tiếng Việt qua bài: Tiếng Việt Mới và Tiếng Việt “Truyền Thống”
