Tin tức, kỷ niệm, hồi ký, tự truyện và mọi chuyện của ngày tháng cũ dồn dập gửi lên web, chuyển về cho nhau.
Không phải là tôi không kịp đọc mà vì như tác giả của bài viết Trần Mộng Tú, tôi sợ phải đọc và sợ quay lại ngày tháng cũ, nơi của ngày trước và của ngày hôm nay, nỗi ám ảnh và nỗi lo sợ vẫn còn đó, chưa phai mờ và chưa thay đổi, mà hình như còn tệ hơn nữa.
Hơn ba mươi năm trước đây, ngày chưa ra đi, hình như mình vẫn còn một nỗi hy vọng để thoát khỏi cõi đêm tối sợ hãi của một kẻ thù duy nhứt Cộng Sản là vượt biên.
Mình đã nhìn thấy cuộc đời có 2 bộ mặt khác nhau trước 75 và sau 75 như trắng và đen. Phải chọn lựa con đường để đi.
Ngày nay, đằng sau bóng đêm đó còn có thêm bóng ma của bọn thái thú phương Bắc mà hàng ngàn con cháu của chúng đang trải dài và trồng người trên khắp mọi vùng của đất nước VN.
Thật đau thương cho dân tộc khi phải sống trong cổ đôi tròng như ngày nay. Cái tròng lớn chưa xiết vì chưa tới giờ.
Nhưng buồn thay con người VN còn phải nai lưng chạy xuôi chạy ngược để kiếm miếng cơm sinh sống. Làm sao họ hiểu được tương lai mình như thế nào trong 1 tháng, 1 năm, 5 năm, 10 năm khi mà thức dậy sang mai này, không biết có khá hơn hôm qua không?
Tương lai của một ngày còn không biết thì làm sao hiểu được cả một đời của năm tháng dài?
Chữ vượt biên hình như không còn nghĩa gì với mọi người nhứt là những người sinh sau 75, những người chỉ nhìn thấy đằng trước và không hiểu chuyện gì đã xẩy ra trước năm 75.
Cho nên, không có sự chọn lựa nào hơn là chọn ngày mai tốt hơn ngày hôm nay mà thôi.
Có lẽ, khi cái tròng lớn xiết vào, mọi người bắt đầu nói và viết chữ Tầu trong cuộc đời thì lịch sử sẽ trở lại trên trang giấy năm 1975 ngày 30 tháng 4.
Lúc đó, người dân sẽ hiểu chữ tự do bằng tiếng Việt nghĩa là gì?
Phil Nguyen
Trần Mộng Tú - Ngụm cà phê tháng tư
Trần Mộng Tú
Ta ngồi một mình
ly cà phê cạn
lòng như tháng tư
đứt ra từng đoạn.
Tháng tư, tôi ngồi trong quán cà phê Starbucks trên đường 20th của thành phố tôi cư trú. Tôi cúi xuống nhìn mầu cà phê đen đặc, sóng sánh sót lại một ngụm trong chiếc ly giấy. Tôi cầm chiếc ly chao nhẹ đi một chút, do dự chưa muốn ngửa cổ uống nốt ngụm cuối cùng. Ngụm cà phê trông như ngụm nước mắt đen. Chao ôi nước mắt đã có một lúc nào đó, ta ngửa cổ uống được cả ngụm hay sao!
