Trong phần “Lời người viết” ở đầu cuốn tiểu thuyết “Yêu”, bản in lần thứ hai, Chu Tử ngỏ lời cùng độc giả:
“Khi thỏa thuận với tôi để xuất bản “Yêu”, anh Nguyễn Trọng Nho, Giám đốc Nhà xuất bản Đường Sáng, nửa đùa, nửa thật hỏi tôi: “Liệu trong vòng hai năm, có bán hết năm ngàn cuốn không?”. Tuy tin ở mình, tôi vẫn không dám nghĩ rằng sách của mình sẽ bán chạy, tôi đành trả lời bừa: “Tôi hy vọng sẽ bán hết trong vòng bốn tháng”.
Chu Tử giải thích hiện trạng bế tắc của bộ môn tiểu thuyết vào thập niên 60s tại Miền Nam đã khiến các nhà xuất bản phải dè dặt khi coi việc in sách là điều phiêu lưu, mạo hiểm. Hầu hết các tiểu thuyết vừa ra khỏi nhà in đã phải bán “son” (sold) cho các ông cai thầu Ba Tàu!
Không phải chỉ các nhà xuất bản đánh giá sai về trình độ thưởng thức của độc giả mà ngay cả những người viết (trong đó có Chu Tử) cũng thường đánh giá sai về người đọc. Hơn nữa, là một nhà báo, Chu Tử biết lợi dụng mối quan hệ rộng rãi để tạo một phản ứng thuận lợi đến cuốn sách ngay lần xuất bản đầu tiên.
Chu Tử (Chu Văn Bình), chủ nhiệm nhật báo Sống, Sài Gòn 1962
