ĐIỆP MỸ LINH

Ba
chữ Ga Hải Phòng vừa khuất, Đông khép mắt, muốn giữ lại trong lòng hình ảnh của
Hải Phòng. Bất ngờ, tiếng violon nỉ
non từ Iphone của Ngân Hà – vợ của Đông – rồi tổng hợp âm thanh của piano và nhiều nhạc cụ nhẹ cùng hòa vào,
tạo nên dòng nhạc thiết tha, mượt mà như từng lượn sóng rạc rào ve vuốt giải
cát vàng. Chỉ vài tích tắc thôi, giọng soprano
vút cao: “Lìa xa thành đô yêu dấu, một sớm
khi heo may về… Nhìn em mờ trong mây khói, bước đi nhưng chưa nỡ rời…”(1). Đông
chợt cảm thấy bồi hồi, xót xa như ai đó vừa khơi dậy từ tâm thức sâu thẩm của
chàng hình ảnh chàng đang bịn rịn chia tay với Yến, tại Hải Phòng, khi chàng
theo gia đình xuống tàu “há mồm”, di cư vào Nam, năm 1954.
Gia
đình cố ý giữ kín chuyện di cư, thế mà, sáng hôm sau, trong khi cùng gia đình sắp
hàng để chờ xuống chiếc tàu to kinh khiếp mà “mồm thì há ra”, Đông chợt nghe tiếng
gọi “Anh Đông!” từ những người đứng
phía sau rào cảng bằng gỗ. Đông quay sang. Nhận ra Yến, Đông vội rời hàng chạy
nhanh đến: “Yến! Em làm gì ở đây?” Yến
chẳng biết nói gì, chỉ quẹt nước mắt. Đông cầm tay Yến: “Yến đi với gia đình anh, nhé!” Yến lắc đầu. Chưa biết phải làm thế
nào để an ủi hoặc thuyết phục Yến, Đông chợt nghe tiếng Bố: “Đông!” Đông vội thả tay Yến ra. Yến
khóc lớn: “Anh ở lại với em, đừng đi!”. Đông
chưa kịp tỏ thái độ thì Bố đến, nắm tay, kéo Đông trở lại với gia đình!