Bài viết ngăn ngắn nầy nhắc lại một vài tiếng nói quen thuộc miền Nam. Tiếng mình nói khi còn thơ ấu đến lúc trưởng thành, nó tiềm tàng trong cốt não, khi có dịp dở lại trang sách cũ hay vào trang mạng ngày nay, tiếng nói đó nó gợi lại đời sống kỷ niệm năm nào, khơi dậy cái đạo lý, tập tục dính liền với lời nói hàng ngày đó. Qua nhiều năm sống trên đất lạ quê người mấy ai mà đôi khi không cảm thấy mình lạc loài, bơ vơ hơn Hạ Tri Chương trong “Hồi Hương Ngẫu Thư”: “cười rằng ông đó mình ên. Quê ông đâu hả? lênh đênh xứ nầy!”. Nhắc lại lời nói năm xưa, vơi nỗi nhớ, hương tình dĩ vãng.
Bán nước, mua nước.
Mãi đến thập niên 1950 ở Saìgòn vùng Bào Sen, Chợ Quán vẫn chưa có nước máy dẫn tới nhà. Người ta xài nước giếng để tắm gội, giăt rửa hàng ngày. Còn cơm nước thì dùng nước mưa chứa trong lu, khạp, hay thùng phi để xài quanh năm. Những năm mùa khô kéo dài, mưa trễ, giếng nước trong xóm cạn vét thì dân gánh nước phong tên (fontaine) ở đường Trần Bình Trọng, trước nhà thờ Chợ Quán, mang về xài.
Showing posts with label Vài từ nói chuyện của dân miền Nam. Show all posts
Showing posts with label Vài từ nói chuyện của dân miền Nam. Show all posts
Tuesday, 23 January 2018
Vài từ nói chuyện của dân miền Nam
Subscribe to:
Posts (Atom)