Người xe ôm có guơng mặt khắc khổ, nói giọng đặt sệt Quảng Trị hỏi tôi:
– O muốn ra bờ sông có việc hay đi đổi gió?
Tôi khoát tay thoải mái:
– Chơi cho biết thôi, không có gì đâu.
Anh ta lừng chừng:
– Vậy o đừng ra chỗ cầu, nắng lắm, chợ búa ồn ào. Tui đưa o qua chỗ ni, người ta thả hoa đăng mỗi kỳ nớ.
Xe chạy rà rà dọc bờ sông, thấp thoáng mấy mái nhà đồ sộ, bóng dáng cổ kính dù quang cảnh vẫn còn hỗn độn chứng tỏ chưa làm được bao lâu. Tôi hỏi:
– Mấy cái nhà này để làm gì vậy anh?
Trả lời giọng buồn buồn:
– Nhà nước cất để mỗi khi có dịp, thả hoa, thả đèn cúng vong mấy chú mấy bác nằm xuống nơi tê.
