Thursday, 21 May 2015

19-5 và tiếng hú = Nguyên Thạch

Nguyên Thạch (Quanlambao)

Tiếng hú từ rừng sâu


Tiếng lanh lảnh tận ngàn xa vọng lại
Nghe rợn người từ rừng núi âm u
Tiếng của đêm đen
Của ma quái
Của sói tru
Của ám khí
Của mây mù trùng điệp.


Tiếng hú đã sát hại khối mảnh đời oan nghiệt
Đã giam hãm, đã bủa vây phận kiếp con người
Tiếng hú rợn người, đầy sát khí, nhuốm máu tươi
Của hung hãn biến người thành dã thú.


Sunday, 17 May 2015

"Hoài bão huy hoàng đẫm máu" của thời đại Hồ Chí Minh (1941-1969)

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - (Đó là nội dung chương trình truyền hình trọng điểm của Đài truyền hình VN kéo dài 120 phút, phát sóng trực tiếp trên VTV1 lúc 20g ngày 18-5, diễn ra tại ba điểm chính là lăng Hồ Chí Minh (Hà Nội), khu di tích Kim Liên, Nam Đàn, (Nghệ An) và tòa nhà cao nhất Sài Gòn Bitexco tại TP.HCM. Đánh dấu kỷ niệm 125 năm ngày “chui ra” của Hồ Chí Minh) 

Mấy hôm nay không ít người dân trong nước than vắn thở dài lẫn ngao ngán khi báo chí đăng tin hình ảnh nheo nhóc ở bệnh viên Ung Bứu Sài Gòn, Hà Nội, tràn ngập đồng bào bệnh nhân ung thư không đủ phòng ốc giường nằm, lăn lóc khắp hành lang màng trời chiếu xi măng chờ bác sĩ ban ơn, hàng trăm trẻ em khuyết tật bẩm sinh tim chen nhau nằm sắp lớp thoi thóp chờ lòng hảo tâm trợ giúp từ bốn phương để có chút tiền giải phẫu trái tim.

Họa Sĩ Pháp Đã Vẽ Việt Nam Như Thế Nào? - Bích Ngọc (Việt Thức)

Hình ảnh con người, đất nước Việt Nam cuối thế kỷ 19 – đầu thế kỷ 20 đã được phác họa như thế nào trên tranh của các họa sĩ Pháp?
Ở thời điểm này, nhiều bức tranh ấn tượng ghi lại vẻ đẹp đất nước – con người – văn hóa Việt Nam đã được các họa sĩ Pháp thực hiện:
Tranh của họa sĩ người<br /><br /><br /><br /><br /><br />
Pháp
Tranh của họa sĩ người Pháp Joseph Inguimberty (1896-1971), trưởng khoa Hội họa của trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương.

Saturday, 16 May 2015

Múa Rối Biển Đông & Mặc Cả Quyền Lợi Quốc Gia - Lưu Nguyễn Đạt, PhD, LLB/JD, LLM

I. Thế Nào  Quyền Lợi Quốc Gia
Quyền lợi quốc gia đối chiếu với hai thuật ngữ “National Interest” [Anh ngữ] và “Raison d’État” [Pháp ngữ].  Theo những quan điểm trên, quyền lợi quốc gia gồm [a] các quan tâm và tham vọng về mặt quyền lực quân sự, kinh tế, văn hoá [b] mà một quốc gia đôn đốc thành lợi ích cốt lõi, thành quốc sách hay định hướng căn bản.
Về mặt quốc sự, quyền lợi quốc gia thường có những thuật ngữ bổ túc, liên đới như quyền tự quyết, quyền bá chủ, an ninh quốc gia, bí mật quốc gia, bí mật quân sự, v.v.
Về mặt quốc gia sinh tồn, quyền lợi quốc gia thường phát xuất từ các nhu cầu phúc lợi, thịnh vượng, phát triển kinh tế, sáng tạo kỹ thuật, lãnh đạo tài chính, hiệp thương, v.v.
Về mặt văn hoá, quyền lợi quốc gia bao gồm những truyền thống tư tưởng, ý thức hệ chỉ đạo; những tập tục, tín ngưỡng làm mạch sống tinh thần của dân tộc hay của nhóm người lãnh đạo quốc gia.
Quyền lợi quốc gia, về mặt quốc tế công pháp, thường bầy tỏ sắc thái chính trị ngoại giao thực tiễn – Realpolitik,[1] đôn đốc quyền lực trong mọi giao dịch đối ngoại, nhất là khi có đối thủ/thù địch rõ rệt.

KQVNCH Tướng Phạm Ngọc Sang - cựu tư lệnh sư đoàn 6 không quân


Tướng Phạm Ngọc Sang, Phượng Hoàng Gãy Cánh

Bốn mươi năm nhìn lại ngày Phan Rang thất thủ, tôi lại nhớ một khuôn mặt tướng lãnh cựu tư lệnh sư đoàn 6 không quân (bản doanh đóng tại Pleiku), người đã bị địch bắt tại chiến trường, bị đem ra Bắc và trở thành người tù có thâm niên cao nhất (17 năm).

Trong số các sĩ quan bị trả thù sau cuộc chiến, ông là người vào tù sớm nhất (16-4-75) và ra trại trễ nhất (11-2-92). Thân tàn lực kiệt ông sống thêm được 10 năm và mất tại Quận Cam năm 2002. Trước khi mất ông dồn sức cố viết một hồi ức về trận đánh Phan Rang và làm một điều chẳng ai bắt ông phải làm là tỏ lời cáo lỗI cùng đồng bào qua mấy dòng bi tráng, Tôi cảm nhận rất có tội với đồng bào, vì làm tướng mà không giữ được thành.

Từ Staline tới Putin

Putin và Stalin

Nước Nga, một giải đất rộng mênh mông bát ngát chiếm 1/6 diện tích thế giới, một đất nước vĩ đại vô cùng lạnh lẽo, một dân tộc bất hạnh chịu nhiều tang thương đau khổ bị dầy vò xâu xé vì chiến tranh cách mạng, chịu nhiều thảm kịch núi xương sông máu qua những thập niên dài đằng đẵng.

Nhắc các cụ ở tuổi sáu bó - Ds. Nguyễn Hữu Đức

Trong vòng một thế kỷ qua, tuổi thọ trung bình kể từ lúc sinh ra của người sống tại Mỹ đã tăng lên đáng kể, từ 47 tuổi năm 1900, lên đến 77 tuổi năm 2004. Tính ra, vào năm 2030, người trên 65 tuổi sẽ chiếm hơn 20% dân số, tức khoảng 70 triệu người.

Hệ thống duy trì sức khỏe cho các vị cao niên tại Mỹ tốt, nhờ vào các phương cách y khoa phòng ngừa. Việc ngừa bệnh và tăng cường sức khỏe tại Mỹ hiện được chia làm ba cách: primary prevention (phòng ngừa tiên khởi, phòng ngừa thứ nhất), secondary prevention (phòng ngừa thứ nhì) và tertiary prevention (phòng ngừa thứ ba).

Phòng ngừa tiên khởi nhắm mục đích ngừa đừng để bệnh xảy ra trong tương lai; phòng ngừa thứ nhì nhắm mục đích tìm và chữa bệnh sớm trong giai đoạn bệnh chưa gây triệu chứng; phòng ngừa thứ ba nhận định tình trạng sức khỏe hiện tại của người bệnh, tìm các phương cách giúp người bệnh sống khỏe mạnh và an toàn hơn.

Mầu Thời Gian - Phạm Gia Đại


Nhiều khi chúng ta tự hỏi không biết thời gian mầu gì? Thời gian là trừu tượng, là sự trống không vô hình bao quanh chúng ta cả ngày lẫn đêm mà chúng ta không thể thấy được, vậy mà người ta vẫn gán cho thời gian thật nhiều mầu sắc. Những thương gia, kỹ nghệ, chính trị gia làm ăn thành công tiền rừng bạc biển, công thành danh toại thường nhìn thời gian qua một mầu hồng tươi sáng. Những mảnh đời ba chìm bẩy nổi long đong trên thương trường và lận đận trong tình cảm nhìn thấy thời gian là một mầu xám ảm đạm và u buồn. Ngược lại những cặp uyên ương đang dự tính dệt bao mộng ước cho tương lai thì thời gian là một mầu xanh ngọc biếc.

Biển Đông dậy sóng - Hai hàng không mẫu hạm Uss George Washington & Uss Carl Vinson đang tiến vào Biển Đông

- Vừa nhận được thông tin là Hàng Không Mẫu Hạm USS George Washington Hạm Đội 7th vừa rời khỏi bến cảng Yokosuka, Nhật Bản hôm thứ TƯ 13/5/2015 để tiến về Trường Sa, biển Đông. 

Một Hàng Không Mẫu Hạm khác của Mỹ là chiếc USS Carl Vinson Hạm Đội 5th từ vùng biển Malaysia cũng đang trên đường tiến vào khu vực Trường Sa. Đi kèm theo với 2 Hàng Không mẫu hạm nầy sẽ là một tàu tuần dương và ba tàu khu trục. 

Được biết là các Hàng Không mẫu hạm hàng đầu của Mỹ tiến vào Biển Đông hỗ trợ và bảo vệ thông thương đường biển khu vực nầy. Bên ngoài khơi Biển Đông vẫn còn hiện diện chiếc USS Fort Worth (LCS 3) trong vùng biển Philippines. 

Như vậy chúng ta thấy là tình hình Biển Đông phút chốc trở nên căng thẳng vì Mỹ đã biết trước là Trung Quốc sắp tuyên bố khu vực cấm bay ở Trường Sa. 

(*) Xin các bạn nhớ là mỗi Hàng Không Mẫu Hạm Mỹ, ngoài các tàu khu trục đi theo bảo vệ, còn có ít nhất là 2 chiếc tàu ngầm nguyên tử chạy theo hỗ trợ trong khu vực của Hàng Không Mẫu Hạm. 

Nguyễn Thùy Trang

Friday, 15 May 2015

Thư Đông Kinh 15-5-2015



Kính gửi quý vị,
Xin gửi đến quý vị Thư Đông Kinh mới.
Nhận được và có ý kiến gì xin cho biết.
Kính chúc luôn mạnh tiến.

Đ T Minh

Viết Khi Nhân Chứng Còn Sống - Trần viết Đại Hưng

Trong dịp lễ quốc hận 30 tháng 4 vừa rồi, tôi có gửi bài viết cũ “ Một bí ẩn cần tiết lộ trong chuyện bức tử miền Nam năm 1975”. Bài viết  này được viết năm 2002, nghĩa là cách đây 13 năm nhưng vẫn được môt số báo đăng tải như Việt báo (www.vietbao.com), báo  Tổ quốc (www.baotoquoc.com), Hưng Việt (www.hung-viet.org). Có lẽ các báo đã nhìn thấy giá trị lịch sử của bài viết nên bài viết dù cũ vẫn được đăng cho độc giả đọc.

Tướng Ngô Quang Trưởng
Đây là bài việt tôi cảm thấy tâm đắc và hài lòng vì tôi có trích dẫn lời nhận xét của Trung tướng Ngô quang Trưởng nói với người bạn tôi khi ông ra tàu lớn ngoài khơi “ Tôi không ngờ tình hình chính trị đi nhanh hơn tình hình quân sự “. Khi nói câu này ông muốn ám chỉ rằng tình hình miền Trung suy sụp quá nhanh không phải vì quân sự mà là do sắp xếp chính trị. Tôi viết bài này lúc Trung tướng Trưởng còn sống để ông có thể lên tiếng nếu bài viết tôi có gì sai sót. Tôi không đợi ông qua đời mới viết để tránh đối chất sự thật. Nay thì Trung tướng Trưởng đã qua đời cách đây vài năm. Ông được hoả thiêu và gia đình đem tro cốt ông về rải ở vùng 1, là vùng ông nắm nhiệm vụ chỉ huy trong những năm cuối cùng của cuộc chiến. Ai nấy đều bùi ngùi thương tiếc một vị tướng tài liêm khiết, đức độ của miền Nam khi nghe tin ông ra đi.

Tuy nhiên không phải ai cũng viết khi nhân chứng còn sống. Họ viết sau khi nhân chứng đã qua đời vì họ không muốn đối chất với nhân chứng về bài viết của họ . Tôi xin kể trường hợp của hai cây viết Cộng sản Nguyễn ngọc Giao và Nguyễn đắc Xuân có bài viết sau khi nhân chứng trong bài viết đã qua đời.

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc 15-5-2015

THƯ GỬI BẠN TA của Bùi Bảo Trúc

Các bài viết hàng tuần của Nhà Báo Bùi Bảo Trúc trong mục Thư Gửi Bạn Ta

CÀNG NÓI CÀNG …DỐT

Hồi học tiểu học ở Hà Nội tôi có một người bạn ngồi cạnh bị cụ giáo dậy chúng tôi ở lớp Nhì ghét thậm tệ. Trong suốt mấy tháng đầu của niên học, người hàng xóm của tôi bị ăn bao nhiêu là roi mây, cho đến khi  bạn tôi bỏ hẳn cái thói quen thay tất cả “ph” bằng “f”, thói quen không biết chàng học ở đâu, có thể là chàng mang từ hậu phương về Ha Nội không chừng. Tôi chắc chàng học của bác Hồ của chàng, vì bác là người đã nghĩ ra cái lối viết mà thầy giáo  của chúng tôi rất ghét đó.


Thursday, 14 May 2015

Washington không để Bắc Kinh thao túng tại Biển Đông

Tiêm kích F/A18 Hornet của Hải quân Mỹ trên không phận Biển Đông (ảnh wikipedia)
(RFI) Hoa Kỳ quyết định ngăn chận thủ đoạn của Trung Quốc từng bước khống chế biển Đông Nam Á xây dựng căn cứ tiền phương ở quần đảo chiến lược Trường Sa. Quân đội Mỹ chuẩn bị nhiều phương án đối phó. Hoa Kỳ « quyết tâm dấn thân bảo vệ tự do giao thông trên biển và trên không tại Biển Đông » là thông điệp mà Ngoại trưởng John Kerry sẽ xác quyết với lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình vào cuối tuần này.


Một bài văn của một nữ sinh lớp 12

Lê Trần Thu Nguyệt - Lớp 12/A4 - Trường THCS III - Quận... TP/HCM
Môn Văn Học - Đề bài: “Xung quanh bạn, những thành tựu đổi mới của xã hội đất nước, có thứ nào đôi khi có thể sẽ tốt hơn, nếu: (theo suy nghĩ của bạn)...?” 

Bài Làm 

Sáng ngày 30 tháng 4 - Trôi theo dòng người tấp nập Tôi ngược lên cầu Thị Nghè rẽ trái đường Nguyễn Bỉnh Khiêm định vào đại lộ Lê Duẩn xem lễ duyệt binh chào mừng “Đại Thắng”, nhưng đến trước thảo cầm viên là cảnh sát công an ách lại kiểm ra, chỉ có giấy mời mới vào được khu vực trung tâm hành lễ.

Lỡ đi rồi biết làm sao, đứng bên lề đường trưa nắng như thiêu đốt, một chiếc xe bus quân đội đời mới dừng lại mở cửa hơi lạnh từ trong xe hắt ra mát rượi nhiều người đứng tuổi trên xe bước xuống, quân phục “Giải Phóng Quân” mới tinh một màu xanh lá với huân, huy chương lủng lẳng đầy ngực xếp hàng đủng đỉnh oai vệ đi sau người cầm cờ hướng vào khán đài.

Wednesday, 13 May 2015

Tuyên bố của nhóm “Vì Một Hà Nội Xanh” về vụ thành viên Nguyễn Chí Tuyến bị hành hung

Vào lúc 7h30 sáng 11/5/2015, anh Nguyễn Chí Tuyến (tức Facebooker Anh Chí), thành viên của nhóm “Vì Một Hà Nội Xanh”, đã bất ngờ bị 5 kẻ bịt mặt chặn đánh trên đường Ngọc Thụy (quận Long Biên), sau khi anh vừa đưa con đến trường học.

5 kẻ này dùng tuýp sắt nện vào đầu và người anh Chí Tuyến, gây thương tích nặng nề. Sau đó một số thành viên của nhóm Vì Một Hà Nội Xanh, được tin báo, đã gọi xe cấp cứu đưa anh vào bệnh viện. Các bác sĩ đã tiến hành khâu vết thương dài 6cm trên đầu anh. Hiện anh vừa ra viện.

Nữ quyền trong Hồi giáo - Nguyễn Nhân Trí

alt     

Khi nói về vấn đề quyền lợi phụ nữ trong Hồi Giáo, rất nhiều người cho là phụ nữ trong Hồi Giáo bị áp bức nặng nề ở nhiều phương diện. Trong khi đó một số người khác cho rằng phụ nữ Hồi Giáo có tiếng nói, có sự tự do lựa chọn trong tôn giáo của họ.

Trước hết chúng ta hãy nhìn vào quan điểm cho rằng phụ nữ có tiếng nói và tự do lựa chọn trong Hồi Giáo.

THƠ BÙI GIÁNG .​ ​ĐỪNG TƯỞNG !

Đừng tưởng cứ núi là cao
Cứ sông là chảy cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu
Cứ cao là sáng cứ tu là hiền.

Đừng tưởng cứ đẹp là tiên
Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
Đừng tưởng không nói là câm
Không nghe là điếc không trông là mù 
Đừng tưởng cứ trọc là sư
Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây 
 
Đừng tưởng cứ uống là say
Cứ chân là bước cứ tay là sờ 
Đừng tưởng cứ đợi là chờ
Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần.

Đừng tưởng cứ mới là tân
Cứ hứa là chắc , cứ ân là tình
Đừng tưởng cứ thấp là khinh
Cứ chùa là tĩnh, cứ đình là to .

Cứ già là hết hồ đồ
Cứ trẻ là chẳng âu lo buồn phiền 
Đừng tưởng cứ quyết là nên
Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua.

Dưa vàng đừng tưởng đã chua
Sấm dền đừng tưởng sắp mưa ngập trời
Khi vui đừng tưởng chỉ cười
Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than .....! 

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn
Cứ sang là trọng , cứ tiền là xong
Đừng tưởng quan chức là rồng
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì .

Đời người lúc thịnh lúc suy
Lúc khỏe , lúc yếu , lúc đi lúc dừng
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau .

Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước , tình sâu nghĩa bền
Ai ơi nhớ lấy đừng quên .........

Tưởng Năng Tiến – Con Ở Miền Nam Ra Thăm Lăng Bác

Cây vú sữa ở Phủ Chủ tịch (ngoài Hà Nội) không biết có còn sống hay không chớ tấm lòng của một số người dân miền Nam đối với Bác, Đảng và Nhà nước thì hoàn toàn đã chết – và chết từ lâu rồi! 

40 Năm Vươn Lên Từ Nước Mắt - Trần Nhật Phong – BBC



150427143811_tran_nhat_phong_640x360_trannhatphong_nocredit

BBC vừa phát sóng cuốn phim tài liệu “40 Năm Vươn Lên Từ Nước Mắt” do đạo diễn Trần Nhật Phong thực hiện. Phim mô tả trung thực và khách quan hành trình và cuộc sống của người gốc Việt tại Mỹ với những thử thách, thất vọng, kiên trì trong cuộc sống hàng ngày. Cuối cùng, sau 40 năm, là những thành tựu đáng hãnh diện so với mọi sắc dân khác trong cái melting pot là America.

Hà Nội, những mùa xuân phai - Lê Hữu

Hà Nội yêu, anh vẫn yêu muốn khóc... (1) 
Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu. Yêu đến như thế là quá mê đắm, quá si tình. Chỉ có yêu quá, nhớ quá, và chỉ có là “thi sĩ” mới thốt lên được những lời ấy. Trong tình yêu ấy có nỗi buồn bã thất vọng vì không gần được người mình yêu. Trong tình yêu ấy còn lẫn nỗi tiếc nhớ đến rưng rưng nước mắt. Yêu mà chỉ sợ mất người mình yêu. 

“Hà Nội như một dĩ vãng đẹp và buồn...”