Showing posts with label Hà Nội. Show all posts
Showing posts with label Hà Nội. Show all posts

Friday, 13 April 2018

Hà Nội, Còn Nhớ Hay Quên ? - Việt Hải Los Angeles


"Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám khi vừa biết yêu
Bao nhiêu mộng đẹp yêu đương thành khói tan theo mây chiều
Hà Nội ơi! Nào biết ra sao bây giờ
Ai đứng trông ai ven hồ khua nước trong như ngày xưa
Tôi xa Hà Nội năm em mười sáu xuân tròn đắm say
Đôi tay ngọc ngà dương gian, tình ái em đong thật đầy..."


Tôi nghe bài ca "Nỗi Lòng Người Đi" của nhạc sĩ Anh Bằng phát ra từ chiếc radio trên xe sáng nay. Bài hát trùng hợp với sự kiện tôi vừa nhận được một quyển sách do một nhà văn cao niên biếu tôi do nhà thơ Vũ Hoài Mỹ trao lại. Sách mang tựa đề "Về những kỷ niệm quê hương" của nhà văn Nguyễn Thạch Kiên (NTK). NTK là một trong số các nhà cầm bút lão thành còn sót lại. Tôi thích sách này vì tác giả kể nhiều về các nhà văn, nhà thơ và Hà Nội trước 54. Trang 6 của sách có hình của tác giả khi còn trẻ, ông trông thật bảnh trai, thật khôi ngô. Xem hình tôi nhớ lại vị thầy cũ đáng kính mến, đầy thân thiện của tôi dạy lớp nhất là thầy Mai. Thầy Mai di cư từ miền bắc vào nam năm 54 và đi chỉ có một mình. Thầy vào Nam trong nỗi cô đơn. Nhà thầy ở gần khu vực cư xá Đô Thành Sài Gòn trên dường Phan Thanh Giản. Thầy có tài vẽ rất đẹp, thầy làm thơ và ca thật hay. Ngày đó tôi đi học phải cuốc bộ từ góc Lê Thánh Tôn và Cường Để băng qua Sở Thú (Thảo Cầm Viên), rồi qua cây cầu Bông bắc ngang sông Thị Nghè đến trường Thạnh Mỹ Tây II. Dĩ nhiên đoạn đường đi học rất đẹp vì xuyên qua những con đường trong Sở Thú, nơi có muôn hoa, bách thảo, và nhiều loài vật hiếm quý, rồi đi men trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm có những hàng cây sao cao vun vút, quẹo phải sang góc cuối đường Lê Thánh Tôn với hàng me chạy dài bóng mát dẫn về nhà. Trên đoạn đường đó thầy Mai đi cùng lối về nên thường cho tôi quá giang trên chiếc gắn máy Vespa của thầy. Những ngày lễ liên hoan tại trường như dịp Tết Nguyên Đán hay ngày Quốc Hận chia đôi đất nước, 20 tháng 7, thầy mang đàn vào, thầy hát bài ca "Nỗi Lòng Người Đi". Để rồi từ đó tôi biết bài này. Thầy thường kể tôi nghe về đất bắc từ Hà Nội thơ mộng của thầy, vịnh Hạ Long, cao nguyên Sapa, đến chùa Hương,... Trong trường có một cô giáo cùng gốc bắc tỏ ra mến thầy và tôi là con thoi giao thư qua lại. Ngược lại, tôi được thầy tín cẩn cho làm đệ tử và cho về chung trên chiếc Vespa của kỷ niệm khó quên ngày nào.

"
Bạn lòng ơi! Ngày ấy tôi mang cây đàn quen sống ca vui bên nàng
Nay khóc tơ duyên lìa tan
Giờ đây biết ngày nào gặp nhau
Biết tìm về nơi đâu ân ái trao nàng mấy câu
Thăng Long ơi! Năm tháng vẫn trôi giữa giòng đời ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi

Hồ Gươm xưa vẫn chưa phai mờ
Hôm nay Sài Gòn bao nhiêu tà áo khoe màu phố vui
Nhưng riêng một người tâm tư sầu vắng đi
trong bùi ngùi ước mơ nên đẹp đôi" 

Tuesday, 19 December 2017

Hà Nội, Những Mùa Xuân Phai




“Hà Nội như một dĩ vãng đẹp và buồn.”
Hà Nội yêu, anh vẫn yêu muốn khóc…(1)
Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là… yêu quá là yêu. Yêu đến như thế là quá mê đắm, quá si tình. Chỉ có yêu quá, nhớ quá, và chỉ có là “thi sĩ” mới thốt lên được những lời ấy. Trong tình yêu ấy có nỗi buồn bã thất vọng vì không gần được người mình yêu. Trong tình yêu ấy còn lẫn nỗi tiếc nhớ đến rưng rưng nước mắt. Yêu mà chỉ sợ mất người mình yêu.

Chỉ những ai đã từng… yêu muốn khóc mới hiểu được yêu thế nào là “yêu muốn khóc”.

Thế nhưng vì sao lại “yêu muốn khóc”? Chỉ tại vì:

Mấy chục năm xa đến mấy nghìn năm(1) 
Ra là vậy. Mối tình si của chàng thi sĩ là mối tình “trăm năm dù lỗi hẹn, nghìn năm vẫn không quên”(2)

Sunday, 23 April 2017

Bản Lên Tiếng Ủng Hộ Đồng Bào Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội

Nay thì vụ Đồng Tâm đã tháo ngòi nổ (mọi con tin đã được thả). Nhưng vấn đề tranh chấp đất đai vẫn chưa giải quyết. Rồi đây, dù có đạt giải pháp nào, cũng chỉ xong phần ngọn. Sẽ còn nhiều vụ Đồng Tâm khác khi vẫn còn đó cái gốc là nhân dân tiếp tục bị đảng Cộng sản tước đoạt quyền tư hữu đất đai. Chúng ta tiếp tục tranh đấu theo chiều hướng đó.

Lm P.Phan Văn Lợi.



Tin tức cho hay từ hôm Thứ bảy 15-04-2017, đã xảy ra tình trạng đối đầu giữa khoảng 6000 người dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, với nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam.
Vụ việc có liên quan tới chuyện thu hồi đất đai, vốn đã khiến người dân theo kiện từ 5 năm nay nhưng không được giải quyết. Họ cáo buộc nhà cầm quyền cấp xã và cấp huyện đã tự ý lập hồ sơ bán phần đất nông nghiệp 59 hecta mà bà con nông dân đã canh tác từ lâu đời cho cán bộ. Sau khi bà con khởi kiện thì mới đây đã quay ra bán cho Viettel, đại công ty viễn thông của Quân đội để làm dự án. Việc cưỡng chế đất đai này là hoàn toàn sai trái, bởi lẽ đất Đồng Tâm đã dành một phần làm trường bắn, một phần làm sân bay, và phần còn lại ấy làm đất canh tác cho bà con sinh cơ lập nghiệp.

Saturday, 1 April 2017

Hà Nội, thành phố chỉ còn trong tâm tưởng - Trần Mộng Lâm

Related image
Bài viết này được viết trong tháng tư đen, tháng của uất hận, của nghẹn ngào mất nước. Tôi muốn viết về một Hà Nội trong tâm tưởng của một người đã phải bỏ nước ra đi vì những khúc quanh của lịch sử rất éo le, rất bi thảm.
Thuở trước, Hà Nội có tên là Thăng Long – nơi có con Rồng bay lên, theo như truyền thuyết về giấc mộng của vua Lý Thái Tổ.
Vào cuối thế kỷ XIV, Trong đời nhà Hồ,Thăng Long được gọi là Dông Đô hay Đông Kinh, nghĩa là kinh đô ở về phương đông.
Thế Kỷ thứ XVII và XVIII, người Pháp đô hộ Việt Nam, pĥiên âm tiếng Đông Kinh ra thành TONKIN nên từ đó Bắc Việt được mang tên TONQUIN.

Sunday, 21 August 2016

Hà Nội, hình ảnh đẹp trên đường phố

Photo: Trịnh Bá Phương
















Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Nếu như hình ảnh khí thế hào hùng của hàng vạn con người xuống đường tuần hành bảo vệ môi trường đã mang lại cho tôi cảm xúc vui sướng đến trào nước mắt, thì hình ảnh của những con người trong lẻ loi, cô đơn, lặng lẽ giữa đường phố với tấm biểu ngữ trên tay luôn khiến tôi biết ơn, cảm phục, pha một chút ngậm ngùi. Bởi vì dù là mấy chục ngàn người, hay chỉ một vài người đi chăng nữa, thì những con người ấy đều đang nỗ lực làm phần việc của mình. Và mang trong trái tim mình cùng một ước vọng chung cho cả một dân tộc.

Thay vì đi lễ ở Nhà thờ như những sáng Chúa nhật hàng tuần, hôm nay tôi nằm nhà, buồn bã và cáu giận với cơn đau mới đang len lỏi mỗi khớp xương. Định bụng sẽ không động đến chiếc máy tính, cũng không lên mạng lên mẽo gì cả. Đôi khi, tôi sống với cảm xúc của quá nhiều người và không ít lần mệt mỏi vì điều đó.

Wednesday, 13 May 2015

Hà Nội, những mùa xuân phai - Lê Hữu

Hà Nội yêu, anh vẫn yêu muốn khóc... (1) 
Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu. Yêu đến như thế là quá mê đắm, quá si tình. Chỉ có yêu quá, nhớ quá, và chỉ có là “thi sĩ” mới thốt lên được những lời ấy. Trong tình yêu ấy có nỗi buồn bã thất vọng vì không gần được người mình yêu. Trong tình yêu ấy còn lẫn nỗi tiếc nhớ đến rưng rưng nước mắt. Yêu mà chỉ sợ mất người mình yêu. 

“Hà Nội như một dĩ vãng đẹp và buồn...”