Saturday, 21 July 2018

Một bài văn thật hay của một nữ sinh lớp 12 VN

Môn Văn Học -Đề bài: “Xung quanh bạn, những thành tựu đổi mới của xã hội đất nước, có thứ nào đôi khi có thể sẽ tốt hơn, nếu: (theo suy nghĩ của bạn)…?”

Bài Làm

Sáng ngày 30 tháng 4 – Trôi theo dòng người tấp nập, tôi ngược lên cầu Thị Nghè rẽ trái đường Nguyễn Bỉnh Khiêm định vào đại lộ Lê Duẩn xem lễ duyệt binh chào mừng “Đại Thắng”, nhưng đến trước thảo cầm viên là cảnh sát công an ách lại kiểm tra, chỉ có giấy mời mới vào được khu vực trung tâm hành lễ.
Lỡ đi rồi biết làm sao, đứng bên lề đường trưa nắng như thiêu đốt, một chiếc xe bus quân đội đời mới dừng lại mở cửa hơi lạnh từ trong xe hắt ra mát rượi nhiều người đứng tuổi trên xe bước xuống, quân phục “Giải Phóng Quân” mới tinh một màu xanh lá với huân, huy chương lủng lẳng đầy ngực xếp hàng đủng đỉnh oai vệ đi sau người cầm cờ hướng vào khán đài.

Sài Gòn: An ninh cơ động cũng phải bỏ chạy trước cơn phẫn nộ của hàng ngàn bà con

THÙ GHÉT TỔNG THỐNG HOA KỲ (?!)

alt

 Kể từ khi tổng thống Donald Trump đắc cử làm chủ Tòa Bạch Ốc, hàng triệu triệu người mừng vui hạnh phúc, đã có người thay đổi được bộ máy èo uột, tệ hại, lèo lái của cựu tổng thống Barrack Obama, nhưng bên cạnh cũng có hàng triệu trái tim máu đỏ đổi thành đen vì quá thất vọng khi thấy “gà nhà” Hillary Clinton của mình bị thua thê thảm, thua tệ hại, thua không còn gì đề cập đến chữ “thua”. Thế là những thành phần này (trong đó không thiếu dân tị nạn và cử tri Việt) bắt đầu nguyền rủa ông Donald Trump một cách thậm tệ, họ hả hê tiên đoán ông Trump sẽ bị ám sát, họ cầu mong cho ông Trump chết, nếu không chết thì phải bị tướt đoạt chức Tổng Thống…v..v..

… Tại sao vậy? đơn giản lắm thôi! vì họ có một bộ óc quá nhỏ nhoi nên họ nhìn chuyện gì cũng thấy “teo nghẽo” trong đời sống tinh thần của họ. Những người này “lỡ” trung thành và tung hô đảng Dân Chủ, ứng cử viên Hillary Clinton, vì nắm chắc phần thắng với sự hy vọng lớn hơn 101%, nhưng kết quả ngược lại và Hillary Clinton bị thua thê thảm, thất bại ê chề. Chuyện Thất Cử này khó phôi phai trong tâm não, nên họ khó chấp nhận và tìm cách tiếp tục đánh phá. Họ cố bươi móc những chuyện vụn vặt cá nhân, ngụy tạo tin tức để bôi nhọ tân tổng thống cho hả dạ… từ sự mặc cảm thua thiệt đã biến họ trở thành ác cảm và hành động theo cách như kẻ vô tri vô giác, nếu không muốn nói là họ tự biến họ trở thành người độc ác, dã tâm ác tính trong sự suy nghĩ của họ lúc nào không hay…

Có nên du lịch Trung Cộng không? - Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel

alt
Công nhân quét nước mưa trước quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh. 
(Hình: Lintao Zhang/Getty Images)


Nếu chúng tôi có bán chuyến land tour đi chơi 4 thành phố Thượng Hải, Vô Tích, Hàng Châu và Tô Châu 7 ngày 5 đêm với giá tour là $175 hoặc là chuyến land tour 9 ngày 7 đêm đi năm thành phố Bắc Kinh, Thượng Hải, Hàng Châu, Tô Châu với giá là $205 (dĩ nhiên cả hai chuyến này đều phải cộng thêm vé máy bay khứ hồi Hoa Kỳ-Trung Cộng).
Giá land tour như thế này và chúng tôi còn có thể bớt thêm 10% cho khách hàng. Giá tour rẻ quá cho một chuyến đi chơi Trung Cộng phải không thưa quí vị! Nhưng nếu quí vị gọi cho chúng tôi thì chúng tôi sẽ không ngần ngại giới thiệu đến quí vị nhiều chuyến du lịch tốt hơn là đi Trung Cộng ở ngay thời điểm bây giờ.

Hiệp định Genève (20-7-1954) – Trần Gia Phụng

I.- Diễn tiến đưa đến Hội nghị Genève
Chiến tranh Triều Tiên hay Cao Ly (Korea) kết thúc bằng hiệp ước đình chiến được ký kết ở  Panmunjon (Bàn Môn Điếm), ngày 27-7-1953, chia Triều Tiên thành hai vùng Bắc và Nam Triều Tiên, ranh giới là vĩ tuyến 38.  Đây chỉ là hiệp ước đình chiến, chứ không phải là hòa ước giữa các bên lâm chiến.  Dầu vậy, hiệp ước và giải pháp chia hai nước Triều Tiên được một số nước, kể cả Pháp, xem là mẫu mực để giải quyết vấn đề Đông Dương.
Ngày 4-8-1953 Liên Xô đề nghị họp hội nghị ngũ cường gồm Anh, Pháp, Hoa Kỳ, Liên Xô và Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (CHNDTH) vào tháng 9-1953 để tiếp tục giải quyết những tranh chấp ở Triều Tiên, đồng thời tại khu vực Á Châu, trong đó nóng bỏng nhất là vấn đề Việt Nam.

Cỏ Biếc Trong Tù Ngục - Thơ Như Thương

 
(Viết tặng Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)
 
 
Nhà thơ Như Thương.
Cỏ Biếc Trong Tù Ngục - Thơ Như Thương - Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc và trình bày.
“Thưa Mẹ, con xin lỗi Mẹ và 2 con, vì những gì con làm đã khiến tình mẫu tử bị chia cắt lâu dài. Nhưng con không ân hận về những gì mình đã làm…Và nếu phải lựa chọn lại, con cũng sẽ làm như vậy, thưa Mẹ.”  (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)
..... 
Chị như nhánh cỏ trong tù  
Vẫn xanh xanh biếc cho dù bão giông 
Sá gì cùm xích xiềng gông  
Dẫu rằng con trẻ ngóng trông chị về 
Mẹ già tựa mảnh hồn quê  
Nuôi con, nuôi cháu bốn bề lo toan 
Ngẩng đầu lấp lánh cờ vàng  
Gâu ơi, bé Nấm muôn vàn yêu con 
Đời con mai sẽ vuông tròn  
Tha lỗi cho Mẹ chẳng còn bên con 
Mẹ yêu sông núi héo hon  
Yêu dân tộc Việt nước non đọa đày 
Yêu biển khóc cá vùi thây  
Khóc người mộ gió đêm ngày ngóng trông 
Ngoại ơi, cháu có ngoan không…  
Con thân tù tội nhọc công Mẹ hiền 
Mười năm lãnh án oan khiên  
Cúi đầu ngưỡng mộ như tiền nhân xưa 
Ngàn sau ru tiếng võng đưa  
Triệu Trưng lẫm liệt vẫn chưa phai nhòa 
. 
Như Thương. 
.....
Đặng Hoàng Sơn kính chuyển.

UNG THƯ VÀ ƯỚC MƠ SÁCH VỞ - Lê Thiệp


Lời trăn trối cuối cùng

スーツ, 男性, ネクタイ, 人 が含まれている画像非常に高い精度で生成された説明Bài viết thứ 9 của Lê Thiệp trong Tạp Ký “Ung Thư ơi chào mi” nhân buổi ra mắt sách của Tủ sách Tiếng Quê Hương ngày 24/3/2013 tại Virginia, cũng có thể là bài nói chuyện hoặc coi như lời trăng trối cuối cùng trước mọi người, khi anh đang trên đường “chuẩn bị” về cõi ấy, Anh chỉ nói 2 điều: mộđiều về anh ngắn gọn trong 4 giòng, và điều thứ hai thì cả trăm giòng để nói về Tủ Sách Tiếng Quê Hương và ước mơ của một “Cancer Suvisor”: nhà văn Uyên Thao, người mà anh và tôi hay gọi là Anh Cả.   
Tôi được biết anh Cả qua Lê Thiệp nhưng chưa một lần gặp mặt. Nhớ có một lần, hình như đang ở nhà anh Cả, LT gọi cho tôi thông báo: “ông Thao vừa cho biết là bị dính ung thư”, Tôi ngẩn người và thú thật chả biết phải làm gì ngoài vài lời cầu nguyện.
Trong khi Anh Cả kiên cường tiếp tục “đánh nhau” với ung thư thì ông trời lại gọi Lê Thiệp đi trước. “Đúng ra chú ấy phải lo việc hậu sự cho mình như đã tính toán mà bây giờ ngược lại mình phải ngậm ngùi tâm tình trước di hài của chú vào ngày 11 tháng 7 năm 2013”:
“...Anh chỉ muốn nói với em rằng anh thấu hiểu tâm sự của em và em hãy tin rằng khi nào anh còn hơi
 thở, dù chỉ là một giờ, một phút thì tâm nguyện của em vẫn luôn ngời sáng trong tâm não anh cùng hết thẩy bạn bè của chúng ta.”
Anh Cả bàng hoàng và đau lắm khi mất một “thằng em”, rồi bạn bè, các thằng em khác của anh cũng lần lần rơi rụng. Có lẽ vì thế mấy tháng trước anh đã thư cho tôi bằng những giòng chữ chán chường ít thấy nơi anh:

Mày là thằng hèn - Lê Thiệp


Về một người bạnBạn ta thỉnh thoảng cứ hay hỏi: “Ê, ông có họ hàng, bạn làm báo của ông Thiệp hay không mà hay đưa bài Lê Thiệp lên vậy?”. Câu trả lời là: “Dạ thưa có và thưa không”.
Có là vì dù chúng tôi là... họ hàng, nhung có trèo mấy núi có lội mấy sông mất cả ... vài chục năm vẫn chưa tới. Vào 1 ngày khoảng năm 67 hay 68 gì đó, ngôi nhà của tôi bỗng trở nên rộn ràng, nghe nói bố tôi, các cụ, các bác, các chú âm mưu lập “Hội Ái Hữu Sơn Tây Tương Tế”, hôm đó tôi thấy có cả nhà báo Chu Tử của báo Sống nữa. Gặp LT ở Nhật, hỏi ra thì biết anh cũng xuất thân ở Sơn Tây, tôi hỏi anh có biết Hội không, anh trả lời:
- Biết chứ, chú tôi là ông Mai cùng với bác đồng là hội viên sáng lập mà,
- “thế thì mình là “họ hàng” với nhau theo ... nghĩa rộng rồi”.
Họ hàng chúng tôi là thế đó.
“Không” là vì tôi chẳng phải là nhà văn, nhà báo... là gì cả, nhưng tôi thích lối viết và lối sống của anh và tôi đã trở thành độc giả “dài hạn” của anh lúc nào không biết.
Khi anh viết lại, anh hay gửi bài cho tôi lúc tôi còn phụ trách tờ báo cộng đồng bên này và ngay cả khi tôi... retired. Vì thế tôi hay trích những bài mình thích của anh là thế, vì.... khỏi phải đánh máy lại, tiện trăm bề.
Anh có lối viết thế nào nhất là về bè bạn như tôi đã nói nhiều lần khỏi phải nói nữa vì .... “nói năng chi cũng thừa”. Hôm nay xin bạn ta nghe anh kể về một người bạn và cũng chính vì thấy người bạn bị bắt này mà anh đã phải trốn chui trốn nhủi tìm đường vượt thoát.
Mời bạn ta.
 
Mày là thằng hèn

Hai viên công an ập vào với một người cán bộ mặc áo bộ đội. Tất cả súng AK cầm ngang. Quán phở có khoảng ba bốn người đang ăn cùng ngẩng lên nhìn.

Hai viên công an áo vàng có lẽ quá quen với quán – có thể vẫn ra ăn phở – tiến thẳng về phía Văn Chi. Chi Lùn vừa trong bếp ra, quần áo xộc xệch mồ hôi và bộ mặt đang đỏ gay bỗng như tái đi.

- Công dân Đỗ Văn Chi đứng nghiêm nghe pháp lệnh.


Friday, 20 July 2018

NHỮNG KẺ BỊ THUẦN HÓA - Trần Trung Đạo

Inline image

Mùa bóng đá thế giới vừa qua, thắng bại rồi sẽ quên nhưng có một chuyện sẽ tiếp tục được nhắc để cười ít ra cho tới mùa World Cup sau, đó là chuyện những kẻ mang cờ CSVN đến những trận banh quốc tế.   Nhiều động từ, tỉnh từ như “vô duyên”, “lạc lõng”, “ăn mày” v.v.. sẽ được dùng. Sao cũng được, nhưng xin đừng chửi những người giương cờ đỏ CS ở một nơi xa xôi và hoàn toàn không có một chút gì dính líu tới Việt Nam Cộng Sản là không biết nhục. Đơn giản, họ không hiểu thế nào là nhục. 


Bởi vì, một người khi còn biết nhục, tối thiểu người đó vẫn còn một chút ý thức để so sánh giữa mảnh vải đỏ họ đang cầm và rừng cờ của hai đội đang tranh, để qua đó tự hỏi tại sao mình lại làm công việc vô duyên như thế. 

Biết đâu nhờ tự hỏi có thể họ sẽ biết mình ngu. Những người đó không hỏi. Họ ăn mày một cách “độc lập, tự do, hạnh phúc”.

Chắc chắn không có một khán giả Mỹ, Ý, Hà Lan nào mang theo cờ của nước họ đi qua Moscow coi đá bóng khi quốc gia họ không được vào vòng chung kết. Một người bình thường nào cũng sẽ rất ngạc nhiên khi thấy những người đến từ CSVN lại mang theo cờ CS. 

Những người Việt đó đã bị thuần hóa. 

Khái niệm thuần hóa (domesticated)  thường được dùng trong lãnh vực sinh vật học để chỉ những động vật có nguồn gốc hoang dã được huấn luyện một cách thuần thục để làm việc nhà hay đóng một vai trò nào đó phục vụ con người. 

Những người này không khác những sinh vật làm trò trong các đoàn xiệc, không khác những con khỉ có thể đi dây, những con vẹt biết hát, những con gà cất tiếng gáy giữa trưa. 
Lần nữa, những người Việt đó đã bị thuần hóa.

Các ông tổ CS như  Marx, Engels, Lenin, Mao v.v.. không giấu giếm chủ trương thuần hóa con người. Dưới chế độ CS, thuần hóa (trồng người) là một quốc sách để tiến tới xã hội CS, nơi chỉ toàn gồm những con người “tự giác”. 

Tập Cận Bình đưa quan điểm “thuần hóa” của các tổ CS vào “tư tưởng Tập Cận Bình” khi y chủ trương xây dựng “một xã hội Trung Quốc hài hòa”, nơi đó con người không còn tính ích kỷ, tham lam.  

Thật ra, chủ trương “xây dựng xã hội hài hòa” của họ Tập cũng chỉ là một trong những phương pháp tẩy não con người. 

Tập Cận Bình quên rằng sau gần 70 năm xây dựng xã hội Trung Quốc “một người vì mọi người”, theo tổng kết năm 2017 của Chỉ Số Thiện Nguyện Thế Giới (World Giving Index) Trung Cộng đứng vào hàng thứ 138 trong 139 quốc gia được quan sát.

Nước khoe khoang có nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới này chỉ đứng trên một nước nghèo nhất thế giới, chiến tranh triền miên nhất thế giới và bị khủng bố hoành hành nhất thế giới là Yemen. 

Trung Cộng và Yemen là hai quốc gia đóng góp ít nhất cho từ thiện thế giới. Trong lúc Yemen có lý do, Trung Cộng là nước hẹp hòi, ti tiện từ trong bản chất.

Giống mấy con khỉ trong đoàn xiệc, những người mang cờ đỏ CS không tự động mang cờ qua Nga để làm trò trước hàng trăm ngàn khán giả nhưng chúng được ra dấu để làm.
Bộ máy tuyên truyền CSVN khuyến khích những kẻ không não kia đi ăn mày ánh sáng truyền hình. Từ hãng thông tấn của nhà nước CSVN như VOV, cho đến các báo lớn như VNEpress đều ca ngợi, cổ vỏ, khuyến khích hàng động vô cùng thô bỉ này. 

Thay vì gởi khỉ dưới dạng người, người viết đề nghị đảng CSVN trong lần World Cup tới nên gởi thẳng một bầy khỉ thật cầm cờ CS cho ban tổ chức, và biết đâu chúng sẽ được đón nhận để giúp vui trong giờ giải lao giữa các trận banh. 

Trần Trung Đạo

Cuộn Phim Buồn - Nguyên Nhung

Sau trận Điện Biên Phủ, Hiệp định Genève được ký kết giữa đảng cộng sản Việt Nam và Pháp ngày 20/07/1954, tạm thời chia đôi Việt Nam thành hai vùng Bắc Nam tại vĩ tuyến 17. Điều 14 phần (d) của Hiệp Định cho phép người dân ở mỗi phía di cư về phía bên kia và yêu cầu cả hai phía tạo điều kiện cho họ di cư trong vòng 300 ngày sau thoả hiệp đình chiến (Điều 2), tức là sẽ chấm dứt vào ngày 19 tháng 5 năm 1955. Dân Hà Nội có 80 ngày, Hải Dương có 100 ngày, còn Hải Phòng, điểm cuối cùng tập trung để di cư có 300 ngày.
Cuộc di cư năm 1954 (tiếng Anh: Operation Passage to Freedom, Chiến Dịch Con Đường Đi Đến Tự Do) là một cuộc di cư vĩ đại của gần một triệu người Việt từ miền Bắc Việt Nam đến miền Nam Việt Nam trong những năm 1954–1955.
Cuộc di cư tìm tự do của người dân Việt Nam lại một lần nữa diễn ra trong năm 1975 và kéo dài tưởng chừng như không bao giờ dứt của những người liều chết để tránh xa chế độ độc tài toàn trị của đảng csVN.
Rất nhiều người trong chúng ta không hề biết gì về hai cuộc di cư vĩ đại trong lịch sử Việt Nam, thế nhưng văn chương và phim ảnh đã để lại cho chúng ta những câu chuyện đau thương, hình ảnh bi hùng của những người quyết tâm đi tìm tự do.
Mời quý vị đọc bài thơ “Cuộn phim buồn" của Nguyên Nhung để hiểu được tâm trạng của những người cắn răng dứt áo ra đi lìa xa cố hương để tìm nơi an bình, sống đời tự do không cộng sản.


Quê người một sớm heo may đến
Có ai gửi lại cuộn phim buồn
Nửa thế kỷ rồi sao vẫn nhớ
Nhớ ngày tất tả chạy vào Nam

Ba đứa con khờ còn ăn bám
Mẹ gánh oằn vai một núi sầu
Cha tôi vừa mất vài hôm trước
Mộ còn chưa ráo những thương đau

Lén lút mẹ con dắt díu nhau
Bỏ nhà bỏ cửa chạy đi đâu?
Ngoái trông chốn cũ sau màn lệ
Vội vã theo nhau bước xuống tàu

Nước mắt ngắn dài ai hiểu thấu
Trong lòng mẹ khổ biết bao nhiêu
Đứa lớn tuổi đời còn niên thiếu
Đứa còn bé xíu biết  gì đâu

Dù vậy trong đầu cô bé thơ
Bóng dáng mẹ tôi vẫn chẳng mờ
Vai gầy nặng trĩu đôi quang gánh
Tiếng gà eo óc lúc tinh mơ

Hôm nay ai gửi cho xem lại
Những hình bóng cũ tự ngày xưa
Nước mắt rưng rưng tôi nhớ mẹ
Nỗi buồn năm cũ vẫn còn đây

Tôi cố tìm tôi mà chẳng thấy
Những ngày thơ bé, lúc vô Nam
Ai thấy xin vui lòng chỉ hộ
Trên đầu cô bé chít khăn tang…

Nguyên Nhung
Cảm tác khi xem xong cuộn phim ngày đất nước chia đôi 1954
(Đặc San Lâm Viên)


CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ

Cờ Việt Nam màu vàng ba sọc đỏ,
Dù xa xăm vạn nẻo khắp năm châu,
Có dân ta là có lá cờ vàng,
Việt Nam hỡi hồn thiêng bay phất phới,
Màu vàng rực chói sáng khắp nơi nơi,
Ở khắp nơi hầu như đâu cũng có,
Lá cờ vàng đặc biệt quá phải không?
Hồn Việt Nam quả thật rất linh thiêng,
Bay tận chân trời, góc bể xa xôi,
Cờ Việt Nam đặc biệt nhất đấy thôi,
Không cờ nước nào hiện diện nhiều nơi,
Như cờ nước Việt phải không bạn hỡi,
Hãy hãnh diện vì mình là dân Việt,
Dơ cao cờ vàng rực sáng khắp nơi,
Ba sọc đỏ biểu dương màu máu Việt,
Quyết chí giữ gìn đất nước mến yêu,
Hỡi người dân Việt ở khắp năm châu,
Cùng tiến bước chúng ta thề cứu nước,
Đưa Lá Cờ Vàng về lại quê hương,

NƯƠNG MI Hà Nội

Đánh

Đánh cho Mỹ cút đánh cho ngụy nhào
Đánh cho chết mẹ đồng bào Miền Nam
Đánh cho khoai sắn thành vàng
Đánh cho dép lốp phải mang thế giày

Đánh cho Bắc đọa, Nam đày
Đánh cho thù hận giờ này chưa tan
Đánh cho cả nước Việt Nam
Áo ôm khố rách, xếp hàng xin cho
Đánh cho hết muốn tự do
Hết mơ dân chủ, hết lo quyền người
Đánh cho dở khóc dở cười
Hai miền thống nhất kiếp người ngựa trâu
Đánh cho hai nước Việt Tàu
Không còn biên giới cùng nhau đại đồng
Đánh cho dòng giống Tiên Rồng
Osin, nô lệ, lao công xứ người
Đánh cho chín chục triệu người
Thành dân vô sản, thành người lưu vong
Đánh cho non nước Lạc Hồng
Tiến lên thời đại mang gông mang cùm
Đánh cho cả nước chết chùm
Đánh cho con cháu kh̉́ốn cùng mai sau
Đánh cho bác, đảng, Nga, Tàu
Hết quần hết áo thì ta ở truồng.

BỨC THƯ CỦA GM HOÀNG ĐỨC OANH gửi Ông Trần Đại Quang

Kính gửi:
ÔNG TRẦN ĐẠI QUANG,
Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
(NChXhCnVN).

Kính thưa Ông chủ tịch nước, 
Tổ quốc lâm nguy! Tàu-đỏ có mặt khắp Việt Nam!? Thêm 2 dự luật an ninh mạng (ANM), bịt miệng dân và 3 đặc khu kinh hế (ĐKKT), tạo cho Tàu-cộng dễ chiếm Việt Nam! Đất nước đang bị lớp mây ô nhiễm môi trường phủ dầy đặc, nay lại bị giặc Tàu vây hãm, sao sống nổi! Lẽ nào chế độ đang cầm quyền lại muốn đưa đất nước tới tình trạng nguy kịch này sao? 

Kính thưa Ông chủ tịch nước, 
Tổ quốc lâm nguy! Giặc trong thù ngoài! Có bi quan quá không?
Nhìn Bản đồ bên, Ông chủ tịch có “cảm nhận” gì? Nếu thêm 3 đặc khu kinh tế chiến lược Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, thì Việt Nam sẽ như thế nào khi Tàu đã chiếm Biển Đông theo tham vọng “lưỡi bò 9 đoạn”?

Quân Đội Nhân Dân hãy đứng ra cứu nước















Lê Dủ Chân (Danlambao) - ...Tàu cộng không thể xâm lược Việt Nam bằng vũ lực và con đường duy nhất mà họ phải đi là sử dụng đảng CSVN làm công cụ xâm lược cho đến khi đa số dân Việt bị Hán hóa tự nguyện sáp nhập vào mẫu quốc Tàu cộng. Do vậy âm mưu thôn tính nước ta của Tàu cộng thành hay bại trong giai đoạn này dứt khoát không phải do quyết tâm của giới cầm quyền Bắc Kinh mà do đảng cộng sản Việt Nam có còn tồn tại trên cương vị lãnh đạo lãnh đạo nước ta để làm tay sai cho họ hay không. 

Tổ quốc trên hết, dân tộc trước hết. Để tránh một cuộc đổ máu tương tàn giữa người Việt Nam quyết tâm bảo vệ tổ quốc, bảo vệ dân tộc và bè lũ tay sai của Tàu cộng là đảng CSVN, tôi thiết tha kêu gọi Quân Đội Nhân Dân Việt Nam hãy đứng ra nhận lấy nhiệm vụ lịch sử phế bỏ quyền lãnh đạo của đảng CSVN trên đất nước chúng ta...

*

Kính thưa quý vị tướng lãnh, sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ trong Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

Thưa quý vị, mặc cho tuyên giáo của đảng cộng sản nói gì và khi gia nhập vào Quân Đội Nhân Dân Việt Nam quý vị tuyên thệ gì, riêng cá nhân tôi vẫn tin rằng trong tận cùng trái tim của quý vị, dù là đảng viên hay không phải là đảng viên đảng cộng sản đều biết rằng mình là người Việt Nam, tổ quốc của mình là nước Việt Nam, dân tộc của mình là dân tộc Việt Nam. 

KTG Nguyễn Xuân Nghĩa giải ảo:"Trung Quốc cũng ngập trong nợ nần y như Việt Nam"

Nguyễn Xuân Nghĩa 20-07-2018 : Vạch Trận Âm Mưu ' Cướp Bóc Và Bành Trướng ' Của Trung Quốc

NGÀY 20 THÁNG 7 -1954 QUỐC HẬN DỌN ĐƯỜNG CHO QUỐC HẬN 30 THÁNG TƯ 1975

image 

Ngày 20-7 là ngày Quốc Hận đầu tiên của cả nước VN, bọn giặc Cộng đã manh tâm cùng Thực Dân Pháp chia cắt mảnh giang san thân yêu hình chữ S thành hai phần đất oan nghiệt, dọn đường cho kế hoạch nuốt trọn Miền Nam VNCH vào ngày tang thương thống khổ 30 tháng Tư máu tim khô cạn, ruột Mẹ VN quặn thắt từng cơn cho đến ngày nay, ngày Quỷ xổng chuồng bán đứng giang san cho loài rợ Hán tộc phương Bắc, mà hiện thân là Chệt Cộng .

Trịnh - Nguyễn phân tranh đã tạo ra vết cắt sâu hoắm vào thân phận Việt Tộc vốn dĩ hiền hòa và yêu thương đất nước giang san của Tổ Tiên để lại, Sông Gianh đã từng là ranh giới phân chia lãnh thổ, là vết nhơ lịch sử khó quên, là mối nhục tranh đoạt quyền bính hằn sâu trong tâm trí mọi con dân Việt còn nhớ đến công ơn khai phá của Tiền Nhân.