Friday, 20 October 2017

Nghiên cứu chiến tranh Việt Nam

Tác giả: Mark Atwood Lawrence
Dịch giả: Song Phan
Mùa Thu năm 2017 (tập 38, số 4)
Tình trạng nghiên cứu đã giúp thay đổi như thế nào

alt

Hai lính Mỹ ở Pleiku, miền Nam Việt Nam, nơi có một căn cứ không quân Mỹ tháng 5/1967. Nguồn: Everett Collection / Alamy Stock Photo 

Đây là thời kỳ bùng nổ đối với các sử gia về chiến tranh Việt Nam (VN). Một lý do là sự quan tâm trở lại của công chúng về chủ đề vốn đã giảm bớt sự chú ý trong đời sống người Mỹ suốt thập niên 1990. Vào thời điểm đó, chiến tranh lạnh kết thúc và sự tự tin đối với sức mạnh của Hoa Kỳ tăng vọt, dường như làm giảm đi mối liên hệ của những cuộc tranh luận trước đây cũng như sự cần thiết để rút ra những bài học từ cuộc chiến bại của Mỹ. Nhưng sau đó, chiến tranh ở Afghanistan và Iraq xảy ra: những xung đột đẫm máu mà trong nhiều khía cạnh chính lại khá giống với cuộc chiến ở Đông Nam Á ba thập niên trước đó. Những người chỉ trích phàn nàn rằng, George W. Bush dìm đất nước vào “một cuộc chiến Việt Nam khác”, và các nhà chiến lược quân sự lần nữa lại chú tâm vào cuộc chiến trước đó để tìm những manh mối về lực lượng nổi dậy ở nơi xa xôi, không thân thiện. Về phần mình, các nhà sử học đã nắm lấy cơ hội để diễn giải lại về VN cho thế hệ trẻ hơn và đặc biệt là so sánh và đối chiếu cuộc xung đột VN với những vướng víu mới của Mỹ.

NGƯỜI CÓ HỌC – NHƯ VÔ HỌC

[NGƯỜI CÓ HỌC – NHƯ VÔ HỌC] Tôi ghét nhất là mấy thằng trí thức vô học, ở Việt Nam thì đầy. Tụi nó lấy bằng cấp để biện hộ cho bản thân và hành động. Thay vì dùng kiến thức để hoài nghi và thay đổi xã hội, họ lại dùng cái mác ăn học để tự hào về sự cam chịu của mình. Kết quả là có học cũng như không. Có bao giờ bạn tự hỏi vì sao đất nước mình lại nghèo khổ hay tụt hậu so với các nước khác chưa.
 
Nếu bạn có bằng MBA có bao giờ bạn thắc mắc vì sao doanh nghiệp Việt Nam lại khó phát triển chưa. Nếu bạn có bằng bác sĩ, bạn có tự hỏi vì sao ngành y tế nước mình lại đầy tiêu cực chưa. Hay nếu bạn có bằng kinh tế, bạn đã bao giờ hoài nghi về sự giả tạo của các dự án bất động sản chưa.
 
Có bằng cấp, có kiến thức không có nghĩa là có học. Có học mang hàm ý khác biệt hoàn toàn.
 
1. Người có học dùng lý luận chứ không nguỵ biện.
2. Người có học không ngừng trau dồi, họ không tự sướng với lượng kiến thức có sẵn.
3. Người có học luôn muốn người khác thách thức quan điểm của mình.
4. Người có học luôn hoài nghi về những gì mình đã học.
5. Người có học không dùng bạo lực để thắng đối phương.
6. Người có học không gian dối và ghét sự dối trá.
7. Người có học luôn đọc sách và tìm hiểu.
8. Người có học không tin báo chí chính thống của ĐCS.
9. Người có học không cam chịu, hoặc ít ra là không tự hào khi cam chịu.
10. Và người có học rất ghét CS.
 
Vậy bạn có phải là người có ăn học không, hay chỉ là người có bằng cấp. Ở đất nước này, người có bằng cấp thì đầy nhưng người có học thì quá ít.
 
Ku Búa @ Cafe Ku Búa

Áo Dài Trong Thơ Và Nhạc (Lê Hữu)

2014 OCT 17 Ao Dai.bmp1
Trong Vườn Quên Lãng áo ai xanh (“Dạ hội”, thơ Đinh Hùng)
Chiều nào áo tím nhiều quá, lòng thấy rộn ràng nhớ người…
Giọng hát trầm ấm, dìu dặt của Duy Trác cất lên đâu đó trong một ngày đầu thu gợi nhớ hình ảnh và nơi chốn thân quen trước “cổng trường áo tím” những chiều tan học.  Áo tím túa ra như đàn bướm, áo tím thướt tha dọc theo những “lối đi dưới lá” trên những đường phố Saigon ngập nắng. Những tà áo nhẹ bay trong gió từ lâu lắm đã đi vào thi ca, làm rung động lòng người và là nguồn cảm hứng vô tận của những người làm thơ, viết nhạc.  Tà áo nên thơ ấy, dưới đôi mắt ngắm nhìn của người nghệ sĩ, là bức tranh sinh động với nhiều đường nét, nhiều dáng vẻ, thể hiện qua từng lời thơ ý nhạc:

Wednesday, 18 October 2017

Thứ Trưởng Ngoại Giao Mỹ John Sullivan Báo Động: Chuẩn Bị Tình Huống Xấu Nhất Khi Nỗ Lực Ngoại giao Với Bắc Hàn Bế Tắc



WASHINGTON   -   Sau buổi hội đàm với viên chức Nhật đồng cấp, thứ trưởng ngoại giao John Sullivan tuyên bố: trong lúc Washington chú tâm vào việc giảm căng thẳng tại bán đảo Hàn bằng ngoại giao, Hoa Kỳ và thế giới cần chuẩn bị tình huống xấu nhất, khi các nỗ lực bằng thương luợng thất bại.

Ông Sullivan nói: cụ thể là Hoa Kỳ và các đồng minh phải chuẩn bị sẵn sàng.

Hôm Thứ Hai, viên chức Pyongyang xác nhận: không còn chú ý vào ngoại giao cho tới khi phát triển khả năng chế tạo phi đạn bắn tới bờ đông Hoa Kỳ – viên chức nói rõ “Trước khi tiếp cận ngoại giao, chúng tôi muốn gửi 1 thông điệp xác nhận Bắc Hàn có khả năng phòng thủ và tấn công đáng tin cậy chống lại mối đe dọa xâm lăng từ Hoa Kỳ”, theo tường thuật của CNN.

2 thứ trưởng Mỹ-Nhật đã thảo luận tình hình bán đảo Hàn và định cùng đi Seoul tiếp tục các thẩm định Tay Ba trong khi tập trận Hàn-Mỹ đuợc tổ chức trong tuần này.

Tại diễn đàn LHQ hôm Thứ Hai, viên chức Bắc Hàn khuyến cáo các thành viên chớ tham gia các nỗ lực chống Pyongyang do Washongton chủ xướng nếu muốn tránh bị trả đũa bằng bạo lực.

Russia tables turn, roping Clinton, Obama, Holder, not Trump .

 - The Washington Times - Wednesday, October 18, 2017
ANALYSIS/OPINION:
The tables have turned and what was once the media’s favorite message — President Donald Trump colluded with Russia to steal the election — has now grown silent.
Apparently, it’s Bill and Hillary Clinton who’ve been doing the behind-scenes and suspicious dealings with Russia all along. Oh, and perhaps others in the Barack Obama administration, too.
You think special counsel Robert Mueller might switch the target of his investigation any time soon? Seems a bit time-wasting — not to mention taxpayer dollar-wasting — to keep on the Trump trail, desperately searching for signs of a collusion that just didn’t happen.
Futile is a word that comes to mind.
Better to dig deeper into this, as reported by The Hill: “Before the Obama administration approved a controversial deal in 2010 giving Moscow control of a large swath of American uranium, the FBI had gathered substantial evidence that Russian nuclear industry officials were engaged in bribery, kickbacks, extortion and money laundering designed to grow Vladimir Putin’s atomic energy business inside the United States.”
Intercepted emails shows that Russia had actually gained an inroad in America and compromised a U.S. uranium trucking firm with bribes.
But this is the bigger news: The feds also found an eyewitness who provided documented evidence to show that these Russia nuke officials had sent millions of dollars to the Clinton Foundation — at a time when Hillary was serving as secretary of state and on a government body that extended favor to Russia.
Of course, this isn’t exactly new.
Way back in April of 2015, The New York Times ran this headline: “Cash Flowed to Clinton Foundation Amid Russian Uranium Deal.” And among its many, many lines was this one: “As the Russians gradually assumed control of Uranium One in three separate transactions from 2009 to 2013, Canadian records show, a flow of cash made its way to the Clinton Foundation.”
In fact, that “flow of cash” was actually four separate flows of cash, for a total amount of $2.35 million. And, we also learned from this New York Times piece, “those contributions were not publicly disclosed by the Clintons.”
A lot of this was also uncovered a outlined by other writers, as well — John Rappoport, investigative journalist, comesto mind, as well as Peter Schweitzer, of “Clinton Cash” author fame.
But what is coming to light is what others knew, and when.
The feds suspected as early as 2009 that Russia was engaged in this dirty dealing. And the United States, under Barack Obama’s administration, did nothing.
“Rather than bring immediate charges in 2010, however, the Department of Justice continued investigating the matter for nearly four more years, essentially leaving the American public and Congress in the dark about Russian nuclear corruption on U.S. soil during a period when the Obama administration made two major decisions benefiting [Vladimir] Putin’s commercial nuclear ambitions,” The Hill wrote.
The American people want to know — was U.S. security compromised by the Obama-Clinton deals with Russia?
Mueller’s tasked with the wrong job. If he really wants to find out if America’s interests were compromised in any way by Russia, he needs to quit looking Trump’s way and start digging deep into the Clintons and yes, the Obama administration.
The Hill asked both Clinton and then-attorney general Eric Holder for comment. Curiously, neither had anything to say at this time. Their silence is both telling, and unacceptable. Now if only the same leftists who’ve been clamoring for impeachment of Trump over supposed collusion with Russia would similarly demand answers about Clinton, Holder and Obama — maybe we’d get to the finally get to the bottom of this.

“Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phương Đông”


THƯ MỜI

TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI
 
 Qúy anh chị 
Tham dự chương trình giới thiệu tác phẩm:

Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phương Đông
của Tiến sĩ Kiều Tiến Dũng
Gs Vật Lý Lý Thuyết
Từng làm việc tại các trường đại học
Swinburne University, University of Melbourne (Úc Châu),
Oxford University, University of Edinburgh (Vương Quốc Anh)
và nghiên cứu ở nhiều đại học tại Hoa Kỳ như
MIT, Princeton IAS, Columbia University, qua Fulbright Fellowship
Từ 1:00 giờ chiều đến 4:00 giờ chiều
Ngày thứ Bẩy 28 tháng 10 năm 2017

Tại Hội Trường Việt Báo
Số 14841 Moran Street, Westminster, CA 92683

Với các diễn giả:
GS Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh
GS TS Orchid Lâm Quỳnh

Đại diện Ban Tổ Chức:
Phiến Đan (714) 548 2281
Sự hiện diện của quý vị là niềm khích lệ cho Ban Tổ Chức,
và vinh hạnh lớn lao cho tác giả đến từ Úc Châu


Tại sao tôi viết tiếp về nhóm Trần Kiều Ngọc - BS.Trần Văn Tích

Image result for BS Trần Văn Tích
BS Trần Văn Tích

Tôi lo lắng thấy rằng nhóm tuổi trẻ tự xưng là Phong trào Giới trẻ Thế giới vì Nhân quyền không phải chỉ gồm hai nhân vật tự nhận là trẻ là Trần Kiều Ngọc và Nancy Nguyen mà đằng sau lưng họ còn có một số người ủng hộ. Tôi thấy có bổn phận phải nói trực tiếp với hai nhân vật cốt cán của Phong trào, đồng thời tôi cũng xin gửi một vài lời tâm huyết đến những ai vào cỡ tuổi tôi đang ủng hộ hai cô. Nội dung chính của bài viết tập trung vào ba điểm : 

a) trách cứ thế hệ cha ông đã thua trận để cho con cháu phải lưu vong là trách oan;
b) phi chăng 42 năm chống cộng đã chẳng đi đến đâu; 
c) tuổi trẻ trong nước thực sự cần gì?

Retired Astronaut Who Spent a Year in Space Says Not to Doubt Elon Musk

When Elon Musk first talked about landing a rocket engine on a barge floating on the sea, retired U.S. astronaut Scott Kelly was skeptical. After SpaceX did it, Kelly was convinced never to doubt what Musk said again, including his recently unveiled plans for Mars.

WALKING THE TALK

Now retired, U.S. astronaut Scott Kelly is a veteran of four space flights. He holds the record for total accumulated days in space, as well as for the longest single mission by an American: a full year aboard the International Space Station (ISS). He clearly knows a thing or two about what’s possible in the realm of space flight, and he just told the world he doesn’t doubt Elon Musk when the SpaceX CEO shares his seemingly impossible plans.
Want to Go To Space? This is How Much It Will Cost You
Click to View Full Infographic
“When Elon Musk said he was going to launch his rocket and then land the first stage on a barge, I thought he was crazy,” Kelly said on Tuesday during an interview with CNBC’s Squawk Box. “And then he did it. I’m not going to ever doubt what he says, ever again.”
During the interview, Kelly spoke about Musk’s revamped plans for getting to Mars aboard a redesigned BFR, the 42-engine rocket SpaceX unveiled during the 2017 International Astronautical Congress (IAC) held in Australia last month. The astronaut says he doesn’t doubt Elon Musk will have the technology ready in five years to launch the BFR.

Tòa Bạch Ốc Thông Cáo Về Chuyến Công Du của Tổng thống Donald J. Trump tới Á Châu.

TÒA BẠCH ỐC
Văn phòng Thư ký Báo Chí
Phổ biến ngay lập tức
Ngày 16 tháng 10 năm 2017
Thông Cáo Báo Chí Về Chuyến Công Du của Tổng thống Donald J. Trump tới Á Châu.
Như đã được công bố ngày 29 tháng 9 năm 2017, Tổng thống Donald J. Trump sẽ tới Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Việt Nam, Philippines và Hawaii từ ngày 3 đến 14 tháng 11 năm 2017. Bản tin cập nhật này cung cấp thêm thông tin về cuộc hành trình của Tổng thống.
Chuyến đi của Tổng thống sẽ nhấn mạnh sự cam kết của Ông về các liên minh và quan hệ đối tác lâu dài của Hoa Kỳ và khẳng định lại sự lãnh đạo của Hoa Kỳ trong việc thúc đẩy một khu vực tự do và mở rộng Ấn Độ-Thái Bình Dương.

Thước phim tài liệu bí mật về thực trạng của người dân ở Bắc Hàn

Sự thật của 2 cuộc cách mạng mùa Thu Mùa Thu 1917 ở Nga và mùa Thu 1945 ở Hà nội - Nguyễn Thị Cỏ May


Mùa Thu năm nay, 2017, chánh quyền Nga không tổ chức kỷ nìệm 100 năm Cách mạng cướp chánh quyền. Suốt hơn bảy mươi năm trước đây, đảng cộng sản và Nhà nước Xô-viết đã linh đình kỷ niệm ngày cách mạng bô-sơ-vích, với cờ đỏ búa liềm rợp trời, binh lính, thợ thuyền diễu hành, dân chúng túa ra đường đứng vỗ tay. Trái lại, cũng năm nay, Hà nội tổ chức tưng bừng kỷ niệm 2/9 với những nghi lễ truyền thống và nhiều sanh hoạt vui chơi, người đi làm được nghỉ. 
Nhưng sự thật của 2 cuộc Cách mạng Tháng 10 ở Nga và Tháng 8 ở Hà Nội như thế nào, ngày nay dân chúng của hai nước vẫn chưa được bìết rõ ràng. Riêng cách mạng cướp chánh quyền ở Hà nội hảy còn rất ít báo chí, sách vở, cả phía không cộng sản viết lại, phơi bày sự thật đúng mức, tức đúng sự thật.. 
Cách mạng tháng Mười Nga 
Khi nghe “Tháng Mười”, nhiều người ngày nay vẫn còn liên tưởng tới cách mạng Tháng Mười ở Nga, Lénine cướp chánh quyền và lập ra “chế độ nhân dân vô sản”. Họ còn nuôi dưỡng trong ký ức hình ảnh Lénine đứng vươn mình tới trước, mắt nhìn thẳng vào bản đồ thành phố Saint-Petersbourg, đảng viên bôn-sơ-vích với tà áo blouson da bọc gió buốt và máu quần chúng vô sản nhuộm đỏ đất. 
Cách mạng! Nhà làm phim Eisenstein đã dựng lên những cảnh phim để tuyên truyền cho ngày lịch sử “Cách mạng tháng Mười”, với một ngân sách kếch sù và 11 000 ngưòi góp mặt. Người ta vẫn lầm tưởng phim mô tả sự thật lịch sử!
Xem phim xong hãy quên đi hình ảnh của phim. Sự thật là không hề có “Cách mạng ngày 25 tháng Mười!”. 
Nhiệt tình cách mạng của dân chúng Nga đã bắt đầu trào dâng từ cả năm nay, kéo dài liên tục trong suốt năm, trên khắp đất nước Nga, dưới nhiều hình thức khác nhau: đình công, hội họp, những ủy ban tranh đấu, những nhóm thảo luận thời sự, những soviets, sinh viên, công tử vườn,… 
Sự thật, đó là Cách mạng tháng Hai! Cách mạng 1917 của Nga. Nó hoàn toàn không liên hệ gì với cái gọi là “cách mạng tháng Mười”. Vì cách mạng “tháng Mười» chỉ là một vụ của đám bôn-sơ-vích nhảy vào cướp chánh quyền “dân chủ” vừa thành lập. Sáng ngày 23 tháng Hai, hằng ngàn nữ sinh viên, nữ nông dân, nữ công nhân ngành dệt, đình công, diễu hành chào mừng ngày phụ nữ, đòi hỏi bánh mì. Dân chúng thiếu ăn vì ảnh hưởng chiến tranh, bột làm bánh cung cấp không đủ, giá bánh mì tăng vọt hằng tuần. 
Nhà vua Nicolas II cai trị dở, không giải quyết được nạn đói từ năm 1891 nên một cuộc cách mạng đã muốn nổi dậy năm 1905 và đưa đến thành lập một Quốc dân đại biểu (Douma). Năm 1914, nhà vua hi vọng tuyên chiến với Đức và tinh thấn dân tộc vừa được ông giựt dậy sẽ giúp ông nắm lại đế quốc vững vàng. Nhưng tình hình đã không phải như ý nghĩ đơn giản. Nhà vua bị lên án thất trận gây ra hậu quả khan hiếm lương thực, lạm phát, bạo loạn nổi lên,… Ông bị nghi ngờ làm tay sai cho địch do ông là anh em họ với nhà vua Đức, hoàng hậu Alexandre cũng là người Đức. Sáng ngày 23 thháng Hai 1917 và cả những ngày tiếp theo, hằng chục ngàn thợ thuyền đình công, sinh viên đứng vào bìểu tình, cùng hô khẩu hiệu «Đả đảo Nga hoàng! Đả đảo chiến tranh!».
Qua ngày hôm sau, đình công gia tăng áp lực, người tham dự đông hơn. Cờ đỏ giương cao. Những toán kỵ binh tới nhưng lại ủng hộ phe biểu tình. Vị cảnh sát trưởng bị giết. Những pho tượng bị quần chúng tháo gở, đồn bớt bị tấn công. Riêng đồn Saint-Petersbourg với 150 000 người đều ngã theo quần chúng nổi dậy. 
Các đảng cánh tả như bôn-sơ-vích, men-sơ-vích, xã hội cách mạng đều không thấy xuất hiện. Năm 1922, nhà văn Nga Sergui Mstislavski, đảng viên đảng xã hội cách mạng, hồi tưởng lại, viết “Cách mạng đã làm chúng tôi kinh ngạc …(mọi người chúng tôi) đang say ngủ như những nàng trinh nữ đìên trong Phúc âm”. Trong lúc đó, Léon Trotski đang ở New York, Lénine ở Zurich (Thụy sĩ). Ngày 25 tháng Hai, Alexandre Chliapnikov, lãnh tụ bôn-sơ-vích của Saint-Petersbourg, tỏ thái độ miệt thị “Cách mạng gì đó cả?”. 
Quần chúng biểu tình tổ chức lại hàng ngũ, với sự giúp đỡ của quân đội, đoạt lấy sự kiểm soát thủ đô khỏi tay của nhà vua. Trong Quốc hội, cánh tả chống lại nhà vua, ngày 27 thánh Hai, tổ chức một Ủy ban lâm thời để kiểm soát tình hình.
Qua ngày 2 tháng ba, các tướng lãnh thuyết phục Nga hoàng đầu hàng, cách duy nhứt để tái lập trật tự và tránh cho quân đội thất bại. Trong vòng mươi ngày, đế chế ba trăm năm của dòng Romanos kết thúc. 
Khi chiếm lấy lâu đài Mùa đông, nơi đặt trụ sở của chánh phủ lâm thời, thì tàu chiến Aurore đang bỏ neo trên sông Neva,binh lính đã rả ngũ, chỉ bắn một phát đạn giả, súng cối bảo vệ pháo đài Pierre-et-Paul thì đã từ lâu không sử dụng được vì bị rỉ xét. 
Sự thiệt hại chỉ có đầu tường bị xức một mảng, cửa sổ lầu 3 bị bể, một ít người thiệt mạng. Sử gia người Anh, ông Orlando Figes viết “Ít có biến cố lịch sử nào bị huyền thoại bóp méo sâu xa bằng lịch sử cách mạng tháng Mười Nga”. 
Tình hình này là cơ hội bằng vàng cho Lénine. Ông trở về qua ngả Finlande, bắt đầu ngay cướp lấy chánh quyền. 
Qua ngày 25 tháng 10, phần đông đảng Men-sơ-vích và đảng xã hội cách mạng, không muốn hợp tác với Lénine cướp chánh quyền, rút lui khỏi Hội đồng Xô-viết. Thế là Lénine đứng lên tuyên bố phân chia đất đai, thương thuyết với Đức, thiết lập chế độ chuyên chính vô sản, dẹp bỏ tự do báo chí. 
Tháng 11, bầu Quốc hội lập hiến, một cách tự do, như đã hứa hồi thánh 2 nhưng Lénine đã muốn vận dựng quốc hội thành cuộc trưng cầu dân ý để hợp thức hóa việc cướp chánh quyền. 
Nhưng chẳng may kết qua đã không làm Lénine hài lòng vì trong 703 ghế, cánh Bôn-sơ-vích (phe đa số) chỉ có 175 ghế. Ngày 5 tháng 1, Quốc hội mới họp lần đầu tiên, qua hôm sau, bị giải tán tức tưởi. Hai phe xã hội cách mạng (370 ghế) và phe men-sơ-vích (thiểu số) bị vứt ngay vào thùng rác lịch sử (Trostki nói). Và nội chiến bắt đầu, làm tiêu hao không dưới 10 trìệu sinh mạng Nga (Theo sử gia chuyên về Nga, bà Catherine Merridale và nhà báo Pascal Riché, Obs, 12/216). 
Cách mạng mùa Thu Hà nội 
Một bất hạnh là nhiều người cho tới ngày nay chỉ biết hay nhớ chỉ có ngày 2/9/45 là ngày Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập, khai sanh ra nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa, mà quên bẵng đi Hoàng Đế Bảo Đại, trước đó, ngày 11/08/1945, sau khi Nhựt đảo chánh Pháp, trao trả độc lập cho Việt nam, đã đọc bản Tuyên ngôn, chánh thức xóa bỏ các hiệp ước bất bình đẳng với Pháp, xác nhận Việt nam là một nước thật sự độc lập : 
“…Ngày hôm sau, 12 tháng 3 năm 1945, tôi (tức Bảo Đại) cho mời viên Đại sứ Yokoyama và trao cho ông ta bản tuyên ngôn độc lập này : 
“Chiếu tình hình thế giới nói chung, và tình hình Á châu nói riêng, chính phủ Việt Nam long trọng công khai tuyên bố, kể từ ngày hôm nay, hiệp ước bảo hộ ký với nước Pháp được bãi bỏ, và đất nước thu hồi chủ quyền độc lập quốc gia. 
“Nước Việt Nam cố gắng tự lực, tự cường, để xứng đáng là một quốc gia độc lập, và sẽ theo đường hướng của bản Tuyên ngôn chung của khối Đại Đông Á, hầu giúp đỡ nhau tài nguyên cho nền thịnh vượng chung…”. 
Qua ngày 17/04/1945, vua Bảo Đại mời Cụ Trần Trọng Kim lập chánh phủ Việt nam độc lập đầu tiên. 
Lúc bấy giờ, có nhiều người hợp tác với Hồ Chí Minh đề nghi ông hảy hợp tác với vua Bảo Đại cùng xây dựng nước Việt nam độc lập nhưng ông Hồ Chí Minh từ chối “Thà phải chống Tây thêm mươi năm nữa mà có độc lập, độc lập đó mới của ta. Độc lập bây giờ là độc lập của họ, không phải của ta”. 
Ngày 17/ 08 là cuộc mít-tinh của công chức ủng hộ Chánh phủ Trần Trọng Kim. Bỗng xuất hiện vài tên cán bộ Việt minh cầm cờ đỏ sao vàng chen vào hàng ngũ biểu tình, hô khẩu hiệu “Việt nam độc lập”. Điểm thêm vài phát súng lục như để thị uy. Thế là cuộc biểu tình của công chức bổng chút biến thành cuộc biểu tình như của Việt minh tổ chức. 
Qua ngày 19/08, Việt minh mới tổ chức biểu tình ủng hộ Việt minh. Mọi người, nhứt là giới trẻ, lúc bấy giờ hễ thấy có biểu tình là nhảy vào tham dự, không cần biết phân biệt phe nào. Hơn nữa biểu tình hô hào Việt nam độc lập thì có gì ngần ngại. 
Cụ Trần Trọng Kim có mời Việt minh tham gia chánh phủ nhưng họ từ chối viện lý do chánh phủ của Cụ là bù nhìn của Nhựt. Họ chỉ muốn làm “cách mạng cướp chánh quyền” vì biết lúc đó Tây đã bị Nhựt đảo chánh, Nhựt thì đầu hàng, Đồng minh chưa tới. Có cướp chánh quyền, chắc chắn sẽ không bị chống đối. Cụ Tô Hải chế diểu “Việt nam như một bàn tiệc được dọn sẵn. Việt minh không được mời nhưng xông vào, cầm ly lên mời khách như minh là chủ nhà! Thế mới biện chứng! 
Về phía chánh phủ Việt nam, người Nhựt có đề nghị với Cụ Kim sẽ chuyển giao võ khí cho Cụ và giúp Việt nam tổ chức quân đội để bảo vệ nền độc lập nhưng Cụ từ chối để tránh “người Việt nam đánh người Việt nam”. Cụ tin tưởng người Việt nam có truyền thống thương yêu nhau, sẽ đoàn kết chống ngoại xâm, thì nền độc lập sẽ vững chắc. 
Ngày 2/9, Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn nhưng độc lập đâu không thấy, chỉ thấy xương máu người Việt nam bắt đầu đổ, hơn 10 triệu sanh linh ngã gục cho ngày 30/04/75 và Việt nam bị cái đảng Hồ Chí Minh bán đứng cho Tàu. 
Có thể một cuộc vận động lớn cho Việt nam? 
Hiện nay, các nuớc Lettonie, Lituanie và Estonie đang mong muốn, từ nhiều năm nay, cùng nhau tổ chức một Tòa án Nuremberg II, nội dung giống như Nuremberg I, xét xử tội ác chống nhân loại của cộng sản vì tội ác của cộng sản không khác tội ác của Hitler trước kia, còn dã man hơn là khác. Vậy mà cho tới nay, cộng sản vẫn chưa bị truy tố ra trước công lý quốc tế, trái lại, các nước dân chủ tự do còn hợp tác với chúng và chúng, kẻ phạm tội ác, lại được Quốc tế nhìn nhận. 
Năm 2015, các nước Baltiques, nạn nhơn cộng sản, đưa ra đề nghị, với sự hiện diện của Ba-lan, Séc, Slovaquie, Hung, Géorgie tổ chức “Tòa án quốc tế xét xử tội ác cộng sản”. 
Giáo sư Justinas Zilinskaas thuộc Viện luật học quốc tế và âu châu của Đại học Lituanie tuyên bố “Việc tổ chức Tòa án Quốc tế điều tra tội ác cộng sản sẽ là một việc làm tiêu biểu sâu xa nhằm củng cô ký ức về lịch sử”. 
Tháng 2/2017, Tổng trưởng Tư pháp nước Estonie đề nghị với Tổng trưởng các nước khác trong vùng hảy mở những cuộc thăm dò về việc tổ chức Tòa án Quốc tế đặc trách điều tra tội ác của cộng sản. 
Đưa ra đề nghị này vì các giới chức các nước nạn nhân cộng sản dựa vào Nghị Quyết 1481 Âu châu “quốc tế cần phài xử tội ác của những chế độ cộng sản độc tài, môt thứ tội ác hoàn toàn đặc thù cộng sản : vi phạm hằng loạt quyền con người, các trại tập trung, chết đói, lao động khổ sai, khủng bố tập thể, xóa bỏ các quyền căn bản, ….”. 
Đề nghi của các nước cựu nạn nhân cộng sản, tưởng người «Việt nam Hải ngoại” có thể tham gia như một “quốc gia nạn nhơn thành viện”. Chúng ta thảm hại hơn họ là vẫn còn nạn nhân cộng sản, từ trong nước ra tới hải ngoại.
Nếu chưa làm được điều gì lớn, ít lắm chúng ta cùng nhau góp mặt và làm chung một cộng việc có ý nghĩa tố cáo tội ác cộng sản ở Việt nam. Để xác định rõ tư cách của chúng ta. 
Cộng sản khác với Đức quốc xã. Hitler sụp đổ do bại trận. Cộng sản sụp đổ cũng trọn vẹn nhưng do bị nhân dân từ bỏ. Phải chăng đó là lý do mà Nga năm nay không tổ chức kỷ niệm 100 năm Cách Mạng Tháng Mười? 
Thế mà xứ Việt nam ngày nay vẫn còn nhiều người cố bám sát cộng sản đến chết bỏ. Còn đem cả đất nước hiến dâng cho Tàu để giữ cộng sản “ Thà mất nước hơn mất đảng”! 
Nguyễn Thị Cỏ May