Monday, 8 October 2018

Ảnh chụp của Thiệu Võ và Kim Đính và Video của chị Đỗ Thuấn về Lễ Tưởng Niệm lần thứ 6 cố Thi Sỹ NCT

1) Những tấm ảnh đẹp của anh Thiệu Võ


Tin Việt Nam và Thế Giới Đài VOA

Sữa Chua

BS_NGUYEN_Y_DUC nguyen y du
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức


Truyền thuyết dân gian kể lại rằng:

Vào buổi sáng hôm đó, khi xuống chuồng vắt sữa bò như thường lệ, một trại chủ thấy bình sữa bỏ quên trong góc nhà. Cầm lên coi, ông ta thấy sữa hơi đông lại, ngửi không thấy hư, ông ta bèn nếm. Sữa có vị hơi chua chua, ngọt ngọt và thơm. Tiếc của Trời, ông ta mang về cho bà vợ và cả nhà cùng ăn. Ai cũng khen ngon và không bị phản ứng gì!

Trại chủ liền khoe với lối xóm là đã chế được món sữa đặc biệt. Ông ta tiếp tục “bỏ quên” nhiều bình sữa như thế rồi mang ra chợ bán. Mọi người đều  ưa thích món sữa “bỏ quên” này  và ông ta đã kiếm được rất nhiều tiền.

Sữa chua được khám phá ra như thế, và nhanh chóng được phổ biến khắp nơi.


Giải Ảo Thời Sự 4-10 & 8-10 - KTG Nguyễn Xuân Nghĩa

Phần 1: Chiến tuyến mới trên Biển San Hô


Phần 2: Hoa tiễn Mỹ sẽ bắn hạ hỏa tiễn Nga?


Phần 1: Ai Cấy Sinh Tử Phù?



Phần 2: Tổn thất thật của Trung Cộng?

Cho Đẹp Tuổi Già - Song Ngữ , Tâm Minh Ngô Tằng Giao


VIEILLIR EN BEAUTÉ

Vieillir en beauté, c'est vieillir avec son coeur;
Sans remord, sans regret, sans regarder l'heure;
Aller de l'avant, arrêter d'avoir peur;
Car, à chaque âge, se rattache un bonheur.

Vieillir en beauté, c'est vieillir avec son corps;
Le garder sain en dedans, beau en dehors.
Ne jamais abdiquer devant un effort.
L'âge n'a rien à voir avec la mort.

Vieillir en beauté, c'est donner un coup de pouce
À ceux qui se sentent perdus dans la brousse,
Qui ne croient plus que la vie peut être douce
Et qu'il y a toujours quelqu'un à la rescousse.

Vieillir en beauté, c'est vieillir positivement.
Ne pas pleurer sur ses souvenirs d'antan.
Être fier d'avoir les cheveux blancs,
Car, pour être heureux, on a encore le temps.

Vieillir en beauté, c'est vieillir avec amour,
Savoir donner sans rien attendre en retour;
Car, où que l'on soit, à l'aube du jour,
Il y a quelqu'un à qui dire bonjour.

Vieillir en beauté, c'est vieillir avec espoir;
Être content de soi en se couchant le soir.
Et lorsque viendra le point de non-recevoir,
Se dire qu'au fond, ce n'est qu'un au revoir.

Ghyslaine Delisle

CHO ĐẸP TUỔI GIÀ

Già cho đẹp, với tâm mình;
Không hề hối tiếc, mặc tình thời gian;
Tới luôn, sợ hãi nào ngăn;
Vì niềm hạnh phúc theo chân tuổi đời.

Già cho đẹp, với thân người;
Bề trong lành mạnh, tốt tươi dáng ngoài.
Không lùi bước, cố gắng hoài.
Chết đâu có đợi tuổi ai mỗi ngày.

Già cho đẹp là đưa tay
Giúp người lạc nẻo rừng đầy bi ai,
Không tin nhân ái ở đời
Có người cứu giúp mình thời gian nan.

Già cho đẹp là chủ quan.
Xa xưa kỷ niệm chẳng chan lệ sầu.
Tự hào với tóc bạc màu,
Mưu cầu hạnh phúc có đâu muộn màng.

Già cho đẹp, hãy yêu thương,
Biết đem hiến tặng không vương bận lòng;
Vì muôn nơi lúc rạng đông,
Thế nhân chào hỏi, đón mừng dang tay.

Già đầy hy vọng đẹp thay;
Tự mình thoả nguyện ngắm ngày trôi qua.
Tới khi thần thức phôi pha,
Nhủ thầm ta chỉ tạm xa cõi trần.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao - chuyển ngữ

Đi mãi không ra khỏi đầm lầy - Song Chi

Có một thời những người cộng sản kịch liệt lên án chế độ phong kiến, căm ghét từ giai cấp địa chủ, phú ông ở nông thôn cho tới tầng lớp trí thức nửa Nho học nửa Tây học ở các thành thị. Đa số dân chúng hồi đó vốn cùng khổ, đã nghe theo lời những người cộng sản vùng lên cướp chính quyền với hy vọng xã hội rồi sẽ khác, người người được sống bình đẳng, ấm no, không còn giai cấp, không còn ai bóc lột ai.

Thế rồi đến khi những người gọi là cộng sản giành được chính quyền, một thời gian sau, họ lại học theo nếp sống của giai cấp phong kiến ngày xưa. Người thì xây nhà ngói nguy nga chiếm cả một quả đồi, sàn lát gạch Bát tràng, đồ đạc toàn gỗ gụ, gỗ đàn hương, chạm trổ rồng phượng cầu kỳ, người thì xây nhà theo kiểu biệt thự xưa, tường, cột ốp vàng lóa mắt, trong nhà từ sinh hoạt, ăn mặc cho tới kẻ ăn người ở hầu hạ…y hệt giai cấp phong kiến. Chỉ có điều giàu hơn, ác hơn, vô luân và coi thường pháp luật hơn gấp nhiều lần!


Hàng ngàn người Trung Quốc tại Mỹ sắp bị trục xuất vì gian lận nhập cư

Khoảng 13.500 người nhập cư, chủ yếu là người Trung Quốc, đã được cấp giấy phép tị nạn tại Mỹ trước tháng 12/2012 đang phải đối mặt với khả năng bị trục xuất vì họ có thể đã nói dối trong đơn xin tị nạn.

Hàng ngàn người Trung Quốc tại Chinatown có thể bị trục xuất khỏi Mỹ do gian lận nhập cư. 

Các quan chức nhập cư Mỹ đang rà soát khoảng 3.500 trường hợp tị nạn và 10.000 trường hợp “tị nạn phái sinh” là người thân của người tị nạn, theo một báo cáo do Đài Phát thanh Công cộng Quốc gia (NPR) công bố hôm 28/9.
Theo luật Mỹ, một người đã được cấp giấy phép tị nạn có thể gửi đơn lên Cơ quan Công dân và Nhập cư Mỹ (USCIS) để yêu cầu cho thành viên gia đình của họ cư trú hợp pháp tại Mỹ theo dạng tị nạn phái sinh. Tình trạng này không bị hết hạn, miễn là hoàn cảnh của người tị nạn không có thay đổi.


Người Việt xin hãy bầu cho đảng Cọng Hoà trong kỳ bầu cử tháng 11-2018 tới.

image 

Tổng Biểu Tình Ngày 29/09/2018 Tại Thủ Đô Ottawa - Canada.



Hưởng ứng lời kêu gọi của Linh Mục Nguyễn Văn Lý, để đồng hành cùng với Cộng Đồng Người Việt Tự Do Hải ngoại vào dịp Tổng Biểu Tình Toàn Cầu ngày Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018, và cùng đồng bào khắp Việt Nam:
  • Đập tan luật “Đặc Khu", luật “An Ninh Mạng” và những mưu đồ bán nước hại dân của đảng cộng sản Việt Nam.
  • Lên án Cộng sản Việt Nam biến đổi Chữ Quốc Ngữ thành tiếng Tàu cộng.
  • Lên tiếng thay cho đồng bào trong nước trước làn sóng trấn áp khốc liệt của cộng sản Việt Nam.
Liên Hội Người Việt Canada cùng các Tôn giáo, Cộng đồng, Hội đoàn đã tổ chức buổi lên tiếng tại tiền đình Quốc Hội Liên Bang Canada và biểu tình, tuần hành trước Tòa Đại sứ Việt cộng tại thủ đô Ottawa ngày 29 tháng 9 năm 2018.
Dưới đây là một số videos - hình ảnh do Đặng Hoàng Sơn ghi lại, kính mời quý đồng hương theo dõi. 

Trận Chiến của Tập Cận Bình Đã Khởi Đầu - Phạm Gia Đại


Ngay sau khi Tổng Thống Donald Trump tuyên bố đánh thuế $250 tỷ thêm tariffs vào hàng xuất cảng của Trung Cộng vào Hoa Kỳ, và có thể sẽ đánh thuế gấp đôi và nhiều hơn nữa khi cần thiết, Hoa Lục như đang ngồi trên lò than hồng. Lập tức Tập Cận Bình tìm mọi cách để tấn công lại Mỹ, không những trên bình diện thuế quan, mà còn trên tất cả mọi lãnh vực từ kinh tế, chính trị, cho đến tuyên truyền và dân vận. Hiện nay, mục tiêu tối thượng của họ Tập là tìm mọi cách để triệt hạ uy tín và triệt tiêu hy vọng tái trúng cử nhiệm kỳ 2 của Tổng Thống Trump. Các quan sát viên nhận định rằng các đòn độc thủ của họ Tập còn nguy hiểm hơn nhiều so với các thế lực muốn hãm hại Hoa Kỳ như Nga hay Iran. Dưới mắt Tập Cận Bình, Tổng Thống Trump đang là trở ngại lớn cho Hoa Lục trên đà tiến đến mộng bá chủ thế giới vào năm 2049. Việc Tổng Thống Trump đang tăng thuế áp đặt lên các mặt hàng của Tầu nhập cảng vào Mỹ đã làm cho nên kinh tế Trung Cộng bị lung lay, làm chậm bước tiến kinh tế của Hoa lục và là con kỳ đà cản bước cho các chiến lược về “Con Đường Tơ Lụa”, và “Một Con Đường Một Vành Đai” của họ Tập.

Trung Quốc đi tới đường cùng...

Trong 2015, Amazon âm thầm đánh giá một dự án khởi nghiệp có tên Elemental Technologies, tiềm năng giúp công ty mở rộng dịch vụ streaming video. Startup này tạo ra chương trình phần mềm để nén các video lớn, với định dạng có thể dùng trên nhiều thiết bị khác nhau. Công nghệ đó đã giúp truyền trực tuyến Thế vận hội Olympic, giao tiếp với trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS) hay truyền các hình ảnh từ máy bay không người lái đến Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA). Ngoài những hợp đồng an ninh quốc gia của Elemental, Amazon còn thấy nhiều mặt lợi khi mua lại startup này, trong đó giúp ích cho dự án Amazon Web Services mà họ đang xây dựng cho CIA.
Chip gián điệp được phát hiện thế nào
Để giúp thẩm định, Amazon đã thuê một công ty thứ ba để xem xét tình hình an ninh của Elemental, nguồn tin cho Bloomberg biết. Sau khi vượt qua những kiểm tra đầu tiên, Amazon tiếp tục xem xét kỹ hơn các sản phẩm chính của Elemental, đó là các máy chủ (server) mà khách hàng của Elemental đặt trong hệ thống mạng của họ để nén video. Các server này được lắp ráp bởi Super Micro Computer (Supermicro), một công ty có trụ sở ở San Jose (Mỹ) và là một trong những nhà cung cấp bo mạch chủ máy chủ lớn nhất thế giới. Vào cuối 2015, nhân viên của Elemental đã đóng gói một số máy chủ và gửi chúng tới Ontario (Canada) để công ty bảo mật thứ ba kiểm tra.

Thú đam mê đọc sách của người dân Hà Nội - Nghiêm Hữu Hùng

Related image

Có thể nói khoảng trước năm 1990, còn được gọi là "Thời Kỳ Bao Cấp", dân Hà Nội là những người ham đọc sách nhất thế giới !

Tôi là nhân chứng của chuyện này. 

Một buổi sáng mùa hè năm 1986, dịp ra thăm Hà Nội. Đang lang thang trên phố Tràng Tiền phía đối diện Công Ty Phát Hành Sách để ngắm phố và tìm cốc cà-phê sáng thì thấy một đám đông phần nhiều là đàn bà và trẻ con, ăn mặc lôi thôi lếch thếch đang xếp hàng rồng rắn chờ mua sách. 

Đặc biệt là bên cạnh đoàn người còn có cả xe xích-lô, xe ba-gác, và xe "cải tiến" (loại xe cút-kít tự chế) cũng đang kiên nhẫn đứng chờ.

Vừa định bỏ đi thì một bà trong hàng chạy ra nắm chặt tay tôi nài nỉ:

"Bác làm ơn giúp cháu mua sách với."

Tôi tìm cớ thoái thác là mình chưa ăn sáng, thì bà ta quát thằng con đứng bên cạnh:

"Mày chạy ra bưng đồ ăn thức uống vào đây ngay để mời ông."

Một lát sau, thằng bé mang theo cốc nước chè và một nắm xôi dúi vào tay tôi, miễn phí.

BUỒN ƠI: Thơ Ý Nga

Ảnh, nhạc & trình bày: AYD, NGUYỄN VĂN THÀNH & DUY QUANG
Thơ: Ý Nga, Dân Chủ Ca phổ nhạc

Ý Nga kính báo: địa chỉ này không phải của Ý Nga: info@elcheapoairfare.com


Thơ dạng “Unicode” ở cuối trang

FREEVN.NET-4332_CỰU HỌC SINH BƯỞI-CHU VĂN AN HỘI LUẬN KY 11 VỀ HIỆN TÌNH ĐẤT NƯỚC - CON DÂN VIỆT PHẢI LÀM GÌ ĐỂ TRÁNH BỊ HÁN HÓA

Bọn BÒ ĐỎ ăn không thừa thứ gì ....

Gánh hàng nặng trĩu trên vai,
Một mình Mẹ gánh biết bao cuộc đời !
Hôm nay run rẩy tơi bời…
Trong vòng vây của bọn người bất lương.
Bao nhiêu gian khổ gió sương,
Không đau bằng thiếu tình thương con người !
----
Biển Đông, Tàu cộng trêu ngươi
Sao không gửi lũ người này ra khơi ?
Giặc Tàu tràn khắp mọi nơi,
Nhưng hèn với giặc, ác với dân thì nhiều !
VHL
Sài Gòn, 12h05’ ngày 04/10/2018

CHIẾC XE CỦA BỐ TÔI - Hoai Han Le

Hải Quân công xưởng nơi ông làm việc sau khi giải ngũ để nuôi sống cả gia đình gồm 07 người con đang tuổi ăn tuổi học. Ông làm bên bộ phận duy tu tàu cho Binh chủng Hải quân mỗi khi tàu cặp bờ sửa chữa, tôi cũng đã được ông chở vô đây đôi lần mỗi khi cần nhổ bỏ một cái răng đau hoặc khám bệnh, ngày 29/04/1975 đất nước nhiễu nhương vì giặc vào giải phóng một Saigon tươi trẻ, ông đã xuống tàu như bao binh lính và nhân viên khác để chạy trốn cộng sản lần II, khoảng thời gian này chắc hẳn ông đã suy nghĩ đắn đo thật nhiều nên đã leo trở lại bờ trong khi hàng ngàn hàng ngàn quân công cán chính thuộc các đơn vị khác và dân thường đang cố gắng qua cổng để vào hầu tìm một chỗ ra Hạm đội 7 đang chờ di tản ngoài biển. Trở về nhà ông nói : không đành lòng ra đi chỉ một mình vì chúng tôi và mẹ còn ở lại, một suy nghĩ thật nông cạn theo lẽ thường lúc đó nhưng lại chứa đựng đầy ắp trách nhiệm và tình thương dành cho gia đình.
Thế rồi gót chân giặc thù in hằn trên các nẻo đường Saigon đến từng ngõ ngách, họ chiếm lĩnh nhà thờ trường học làm nơi đóng quân và văn minh rừng rú nhếch nhác của lũ khỉ Trường sơn đã làm hoen ố đến mọi lãnh vực của Thủ đô Saigon hoa lệ. 
Không di tản nên ông trở lại Công xưởng theo yêu cầu của bọn Quân quản, sau ba ngày cải tạo, trong suy nghĩ của ông thôi thì mình cố gắng chấp nhận thực tại may ra cộng sản có quên đi chuyện ông bỏ miền Bắc dạo 1954 chăng ?
Chưa đầy một năm sau phỏng giái, ngày 07/03/1976 ông cũng rời nhà để đến xưởng Bason tên mới của cộng sản đặt cho Hải quân công xưởng để làm việc, ông đâu ngờ hôm ấy cũng là ngày cuối cùng ông vĩnh biệt vợ con và không bao giờ trở lại căn nhà hạnh phúc của mình. Họ đã bắt ông cùng chiếc xe Sachs 50 mà ông hàng ngày làm phương tiện đi làm
Chúng tôi không hề biết thuở còn trong quân ngũ ông thuộc đơn vị nào và chức vụ ra sao chỉ biết được rằng trước đó ngày 06/02/1976 Linh mục Hoàng Quỳnh Quản hạt Bình An đã bị hàng trăm an ninh bộ đội từ miền bắc vào bịt mắt và gô cổ quăng lên xe như một con vật mặc dù Ngài đã 76 tuổi lại mang bệnh suyễn. 
Ngày 06/03/1976 Uỷ ban quân quản đã tổ chức một cuộc đấu tố khiếm diện LM Hoàng Quỳnh tại chợ Bình an, họ lùa tất cả Giáo dân ra chợ để tham dự. Họ lên án LM Quỳnh đã từng có nợ máu với nhân dân như:
- Cưỡng bức đồng bào Công giáo ở Bùi chu, Phát diệm vào Nam năm 1954
- Dùng tiền Mỹ để xây dựng Nhà thờ Bình an
- Cấu kết với bè lũ Mỹ Nguỵ chống lại chính quyền
- Cố vấn cho nền Đệ nhất và Đệ nhị Cộng hoà của chính quyền Diệm Thiệu
Sau đó họ mời mọi người đứng lên đấu tố những tội trạng mà họ vừa nêu. Cả chợ rất đông người dân không ai dám lên tiếng vì sợ mặc dù họ biết LM Hoàng Quỳnh là một vị Chủ chăn hiền lành và nhân từ trong suốt thời gian mà họ chung sống. Bỗng một người đàn ông giơ tay bước ra trước những người đang kết tội Cha xin có ý kiến. Ông đã đứng ra phản bác lại tất cả những tội trạng trên và ông xác quyết Thánh đường Bình an do Giáo dân đóng góp mỗi đầu người 1.000 thời đó và công sức để xây dựng, cả chợ đang im phăng phắc bỗng vỗ tay dậy trời ủng hộ, buổi đấu tố bỗng có tác dụng ngược, vài phụ nữ cùng dân chúng đều lên tiếng và cho rằng người đàn ông này nói đúng, buổi đấu tố thất bại và họ buộc phải khép lại. Người đàn ông đó là bố tôi.
Ngày 07/04/1976 chính quyền đã mời mẹ tôi lên phường họ thông báo bố tôi đã chết và xác đang quàn tại Nghĩa trang Đô thành trên đường Lê văn Duyệt CMT8 bây giờ và họ cũng thông báo ngày hôm sau chỉ những người ruột thịt có mặt tại đó để nhận xác
Ngay đêm đó tôi và một người anh bạn dì đã âm thầm đến Nghĩa trang Đô thành để nhận diện sự việc vì thực sự tôi không tin bố tôi một người cao to khoẻ mạnh như thế lại đột tử chỉ sau một tháng xa nhà. 10 giờ đêm khi đường phố đã vắng người chúng tôi lặng lẽ đẩy nhẹ cánh cổng Nghĩa trang để luồn vào bên trong, tìm đến nhà xác may sao ông gác nhà xác cũng dân 54 nên sau khi tôi trình bày sự việc ông đã chạy đi kiếm cái đèn dầu Hoa kỳ nhỏ để giúp chúng tôi có ánh sáng khi vào trong vì lén lút nên ông không dám bật điện. Chúng tôi lần lượt kéo các hộc đựng xác chỉ có 7 hộc chứa xác nhưng tôi không nhận ra ai là bố mình. Nghi ngờ cái xác to nhất lại không một mảnh vải che thân là ông nên chúng tôi trở lại và kéo ra lần nữa. Lần này kiểm tra kỹ hơn chúng tôi thật bàng hoàng vì đây chính là ông, một thân xác đã bị tra tấn một cách thật dã man, hai cánh tay ông đã bị cháy sém tôi đoán họ đã chích điện và dùng sắt nung đỏ dí vào, ông bị họ mổ từ cổ xuống tới bộ hạ và được may lại giống như miệng bao bố sọc xanh mà mẹ tôi thường mua gạo loại 100 kg hàng tháng, đầu ông bị cạo trọc và cũng bị mổ và khâu lại từ tai bên này sang bên kia. Điều đặc biệt nhất là tôi còn nhớ đến hôm nay là nụ cười tươi ông vẫn còn trên môi khi nằm xuống. Nội tạng ông đã bị moi sạch vì ngay bụng ông đã bị thóp lại và tôi đã thọc tay vào qua chỗ bung chỉ nhưng bên trong chẳng còn gì. Đến đây tôi chợt thấy ứng nghiệm với giấc mơ mà đêm hôm trước tôi đã thấy khi ông hiện về, lúc đó tôi đang nằm ngủ trong cái mùng cá nhân trắng, mơ mơ màng màng tôi thấy cái mùng lay động theo nhịp quạt, tôi thấy một người không mặc quần áo chỉ khoác nhẹ một tấm vải trắng mỏng đang cầm quạt cho tôi ngủ, hai hàng nước mắt trên mặt nhỏ xuống thành hàng tôi vội ngồi dậy để xem sao lại có nước chỗ nằm và ông đã biến mất, hôm nay thấy ông nằm đây không mảnh vải che thân và tôi xác quyết đó chính là ông. Ông đã khóc cho cuộc đời quá gian nan và tủi nhục của thằng con đầu lòng mà ông hàng nâng niu chiều chuộng từ tấm bé.
Sau khi nhận dạng đúng là bố chúng tôi ra về và không quên cám ơn ông gác nhà xác thật nhiều vì nãy giờ ông lo lắng sốt ruột lo sợ chúng tôi bị phát hiện và ông phải chịu sự trừng phạt. Ngoài trời tối đen như mực và đâu đó tiếng côn trùng rả rích nghe não ruột.
Hôm sau mẹ và các anh em chúng tôi có mặt tại Nghĩa trang bằng chuyến xe lam chở theo một áo quan của nhà xứ tặng, chiếc áo quan này của ông bõ mà nhà xứ đã mua sẵn để phòng. Có mặt tại đây là hàng trăm công an bộ đội họ gườm gườm súng đạn và xe chở một số người tù để lo việc tẩm niệm và chôn cất, nhóm tù họ đào ba huyệt sau đó vào nhà xác khiêng ra ba xác trong đó có bố tôi, hai xác kia họ dùng lá chuối mà họ cắt gần đó để bó xác riêng bố tôi ban đầu họ cũng bắt bó bằng lá chuối nhưng mẹ và chị kêu gào quá sợ mất thời gian nên họ cho bỏ vào áo quan mà không được mặc quần áo dù gia đình có mang theo cho ông vì xác ông to quá nên họ đặt ông nằm nghiêng rồi đóng nắp , đám tù vội vã khiêng hai xác kia quăng xuống huyệt và lấp đất, bố tôi họ chôn sau cùng cũng bằng cách khiêng đến bên miệng huyệt và lăn xuống không cần biết quan tài nằm ở vị thế nào. Tôi đánh dấu vị trí mộ ông rồi cùng gia đình ra về. Có một điều tôi thắc mắc mãi là sao những người kia họ không cho thân nhân đến để nhận xác như mình, sau này tôi mới hiểu ra rằng họ cho gia đình nhận xác chẳng qua để họ răn đe những người còn lại trong Giáo xứ vì hoàn toàn dân di cư đừng chống đối hoặc manh động.
Ba năm sau tôi đã lần nữa vào đây ban đêm cùng một người bạn lén lút cải táng ông và mang ông về nhà. Bố tôi hưởng dương 45 tuổi.