Monday, 30 June 2014

Đối diện quân thù phú - Kha Tiệm Ly

Bắc biên địa, hận cũ chẳng nguôi ngoai
Đông lãnh hải, lại giở trò lếu láo.
Kéo dàn khoan ỷ thế nghênh ngang,
Bày thế trận vẫn thói quen hung bạo!
 
 
Than ôi!
 
Đau lòng biết mấy, giặc nuốt rồi mấy dặm Nam Quan,
Ôm hận bao năm, thù chiếm trọn Hoàng Sa hải đảo!
Ngông cuồng vẽ đường chín khúc, không kiêng công ước rạch ròi,
Nghênh ngang kéo cả dàn khoan, để lộ mặt mày ngổ ngáo.
Ỷ mạnh kéo tàu to tàu nhỏ, hiếp ngư thuyền không súng không gươm ,
Thẳng tay dùng cây ngắn cây dài, nện ngư dân chẳng giày chẳng áo!
Thảm sát Đồng Chúc, phụ nữ mang thai mà chúng giết như giết lợn giết bò,
Đánh chiếm Gạc Ma, chiến sĩ tay không mà chúng bắn như bắn cò bắn sáo!
Niềm uất hận chất kín gầm trời,
Biển tang thương đỏ tươi màu máu!
Cho vợ khóc chồng lệ xót lâm li,
Để mẹ nhớ con canh dài áo não!
Câu “Bốn tốt” đã thành lời lẽ yêu ma,
“Mười sáu chữ vàng” nay lòi tim gan chồn cáo!
 
Thế mới hay,
 
Vì mộng bành trướng mà mắt cú láo liên,
Bởi thói bá quyền nên lòng lang trơ tráo.
“Không có đối thủ nào trọn kiếp thù hằn,
Chẳng có hữu bằng nào trăm năm vĩnh hảo”
Mất lòng dân, thì dù tấc đất khó gìn,
Được lòng dân, sợ chi quân thù trở giáo!
 
Từ xưa:
 
“Hiền tài là nguyên khí quốc gia”
“Giang sơn mất thì nhà tan cửa nát”
 
Cho nên:
 
Chớ xui hào kiệt lên rừng đốt củi làm than,
Đừng đẩy sĩ phu ra đường bán rong hát dạo!
Nếu lúc bình thời mãi dùng củi mục làm quan,
Thì cơn quốc loạn lấy ai bảo toàn cương thổ?
Lũ vô tài vô đức, chỉ biến nhân dân thành chó thành dê,
Người đại trí đại nhân mới giúp giang sơn hóa rồng hóa hổ.
 
Hỡi quân thù!
 
 
Mi xua tàu chiến, chồn ló mặt chồn,
Mi kéo dàn khoan, cáo lòi đuôi cáo!
Miệng lằn lưỡi mối khác gì trôn đĩ thối tha,
Khẩu Phât tâm xà nên ló mặt mo vênh váo!
Dân ta lòng gang dạ sắt, chớ bày trò nhát khỉ rung cây,
Bọn mi mắt chột mắt mù, chớ lấy tơ trói hùm trói báo!
Giang sơn li loạn, trăm sông ta liền hóa Như Nguyệt, Bạch Đằng,
Tổ quốc lâm nguy, triệu dân ta đều trở thành Ngô Quyền, Hưng Đạo.
Trải bao binh lửa, Cửu Long Giang luôn chín khúc hào hùng,
Qua bấy phong ba, Hoàng Liên Sơn vẫn nghìn mây vời vợi.
Thử lửa đi! Chiến sĩ ta đạn đã lên nòng,
Xung phong đi! Nhân dân ta gươm chờ tuốt vỏ!
Thắng trăm trận cũ, Đại Cồ giữ nước nghìn năm,
Thắng một trận nầy, Việt Nam lưu danh vạn thuờ.
 
Anh em ơi!
 
Giặc đã đến rồi!
Giặc đã đến rồi!
Ta nhân nhượng cũng có mức có chừng
Chúng hung hăng ngày tự tung tự tác.
Thương giống nòi, chân mạnh bước hiên ngang,
Vì tổ quốc, máu sôi lòng bất khuất.
“Đánh cho để răng đen,
Đánh cho luôn dài tóc”.
Đống Đa  gươm khua chan chát, máu thù dơ bước chân voi,
Đằng Giang sóng cuộn ầm ầm, xác giặc còn tanh mũi cọc.
Diên Hồng vang rền “Sát Thát”, quyết bảo toàn hải phận, biên cương,
Như Nguyệt sang sảng lời thơ, không để mất ngọn rau, tấc đất.
Lao thân đạn lửa, mới biết ai dũng ai hèn,
Đối diện quân thù, mới rõ ai vinh ai nhục!
Dù máu đỏ loang lòng biển, quyết bảo toàn hạt cát quê hương,
Dù xương trắng chất  đầu non, không để mất bờ cây tổ quốc.
 
Hỡi anh em!
 
Vung tay lên, trăm triệu chung lòng!
Trước giặc thù, một còn một mất!
 
Kha Tiệm Ly

Trận Thường Ðức, cuộc thư hùng Nam-Bắc cuối cùng - Văn Phan


Dẫn nhập

Mặc dù trận đánh tại Thường Ðức (từ ngày 15 Tháng Tám đến ngày 8 Tháng Mười Một năm 1974), cũng như trận Long Khánh hồi Tháng Tư năm 1975, không phải là trận đánh sau hết trong chiến tranh Việt Nam, nhưng đây phải được coi là cuộc đọ sức cuối cùng trong số hằng trăm, hằng nghìn trận thư hùng lớn, nhỏ của quân đội hai miền Nam Bắc, một trận Ðiện Biên Phủ khác trên chiến trường Việt Nam mà kẻ chiến thắng là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Có nhiều lý do dẫn tới nhận định trên.

Lại thêm tài liệu viết Hồ Chí Minh là người Tầu - Phạm Quế Dương

"...Thời nay là thời đại thông tin, trẻ già trong nước ngoài nước rất nhiều người biêt, chắc hẳn bộ máy của Đảng và Nhà nước cũng  phải biết rõ. Nhưng, sao lại lặng im vô trách nhiệm đến thế. Tôi đề nghị các vị lãnh đạo và cơ quan chức năng cần làm sáng tỏ và công bố rộng rãi để sự thực được bảo vệ và tôn trọng..."

hochiminh_luuthieuky

Trước đây tôi đã viết bài về cuốn sách “Tìm hiểu về cuộc đời Hồ Chí Minh.” của tác giả Hồ Tuấn Hùng, người Đài Loan, Thái Văn dịch ra tiếng Việt. Cuốn sách khẳng định ông Nguyễn Ái Quốc đã mất năm 1932, Chủ tịch Hồ Chí Minh là người Đài Loan, họ tộc với tác giả.

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh trả lời RFA ngay sau khi ra tù Tường An, thông tín viên RFA



Cô Đỗ Thị Minh Hạnh (trái) tại nhà riêng sau khi ra tù. FB Photo
Sau ba năm bị giam cầm qua nhiều trại tù khác nhau, nhà hoạt động công đoàn trẻ tuổi Đỗ Thị Minh Hạnh vừa được trả tự do hôm thứ Sáu 27 vừa rồi. Từ Paris, thông tín viên Tường An của Đài Á Châu Tự Do đã có cuộc phỏng vấn đặc biệt với Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, mời quý vị theo dõi:

Vì quê hương đất nước

Đỗ Thị Minh Hạnh, người tù nhân lương tâm, nhà hoạt động công đoàn vừa được trả tự do ngày 27 tháng 6 năm 2014.

Tại sao Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước?

ho-dongSau khi Trung Cộng chính thức công bố chủ quyền lãnh hải là 12 hải lý, bao gồm luôn các quần đảo Hoàng Sa (Xisha) và Trường Sa (Nansha) của Việt Nam vào ngày 4 tháng 9 năm 1958 (1), thì 10 ngày sau đó, ngày 14 tháng 9 năm 1958, Thủ tướng Bắc Việt Nam, ông Phạm Văn Đồng, đã gửi công hàm đến Thủ tướng Chu Ân Lai, xác nhận chủ quyền Trung Cộng đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Nội dung bức công hàm Thủ tướng Bắc Việt Nam, Phạm Văn Đồng viết như sau “Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958”.
Đồng thời, trước đó, tháng 6 năm 1956, Phó thủ tướng Việt Nam, ông Ung Văn Khiêm, thay mặt Bắc Việt Nam, cũng đã tuyên bố với phiá Trung Cộng: “…Theo các tài liệu lịch sử từ phía chúng tôi (Việt Nam), đảo Xisha (Hoàng Sa) và Nansha (Trường Sa) thuộc về vùng đất lịch sử của quý quốc (Trung Quốc)”.

Hai chữ Việt Nam


Việt Nam, Việt Nam…
hai tiếng gọi thật êm đềm tha thiết
Nghe ngọt ngào nhưng buốt giá tận trong tim…

Người ta thường nói rằng thời gian là liều thuốc có thể chữa lành mọi vết thương nói chung, rồi khi vết thương lành thì hết đau… nhất là về tâm lý và tinh thần. Kinh nghiệm này đã sai đối với người Việt Nam và đặc biệt là khối người Việt Nam có tinh thần quốc gia sống trên phần lãnh thổ Miền Nam từ sau Hiệp định Genève.

Những tấm gương bất tử

Trần Quốc Việt (Danlambao) - Vào trưa ngày 11 tháng Bảy, 1974 Bửu Phùng, một thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa 26 tuổi, đổ hơn 4 lít xăng lên người rồi ngồi xuống giữa đại lộ đối diện ngay trước trụ sở của Ủy ban Giám sát và Kiểm soát Quốc tế về Hiệp định Paris ở Sài gòn. Anh đặt trước mặt mình một lá cờ VNCH nhỏ và bốn lá thư viết tay bên trong những phong bì ghi tên những người người nhận- Tổng thống VNCH, Ủy ban Giám sát và Kiểm soát Quốc tế, các nhà lãnh đạo Bắc Việt và đồng bào ở cả hai miền của Việt Nam - rồi quẹt diêm. Anh chết liền sau đó.

"Trời sinh hoa, trời phải sinh bướm" - Hương Kiều Loan

1==22= (2)
 ( Hoa bướm ngày xuân )

Khi nói đến hoa, là ta nghĩ ngay mấy chú bướm lượn quanh. 

Tôi rất sợ côn trùng sâu bọ,  chỉ chụp vài con sâu , lông xù trắng như mầu tuyết, tuy vậy ( rất hiếm khi  nhìn lại hình) mà vẫn thấy ớn lạnh, rùng mình.

Bướm, tôi chỉ thích đôi cánh của chúng, còn thân chúng cũng không khác gì thân con sâu.Do đấy tôi phải "né", chỉ lấy góc nhìn riêng theo ý mình, lấy cái vẻ lãng mạn của chúng, mà không dám đi vào chi tiết ( dù đã chụp ít ảnh với ống kính macro--Nhưng khi nhìn rõ râu ria, mắt, lông lá của chúng thì phát khiếp--

Mời qúy vị xem PPS với 66 photo của tay ngang chơi ảnh.( có 41 tấm hình của bướm, số còn lại là ảnh về hoa cho pps thêm mầu sắc)

Xin hẹn gặp lại ở cuối tháng bảy ( Nếu Diêm Vương  quên tôi trong sổ của ngài )  để tôi có thể chia xẻ với bạn bè thân hữu về  các bài rong bút, pps trong các đề tài đang dự tính: Thác nước, chân dung, dã thú..v.v...vì hình chụp còn trong file quá nhiều.

Trân trọng,
HKL

Download PPS theo LINK sau:
https://dl.dropboxusercontent.com/u/9628875/HKL%3DPPS%3DTroi%20sinh%20hoa%2C%20thi%20troi%20phai%20sinh%20buom%3Dpw.pps

Sunday, 29 June 2014

Ngô Nhân Dụng - Dân Việt và dân Uyghur


Nếu từ giữa thế kỷ thứ 10 mà người Việt Nam không giành được độc lập; hoặc vào thế kỷ 18 người Việt không đánh đuổi được quân Thanh; thì bây giờ dân Việt chắc cũng đang chịu số phận giống người Uyghur, một sắc dân thiểu số trong tỉnh Tân Cương, miền cực Tây nước Trung Hoa. 

Vua Càn Long nhà Thanh sai quân chiếm vùng đất này vào giữa thế kỷ 18, trước đó thuộc một triều đại thường gọi là đế quốc Dzungaria do sắc dân Tây Mông Cổ (Oarat) thành lập từ thế kỷ thứ 17. Càn Long ra lệnh tàn sát người Mông Cổ Oarat. Hơn nửa triệu người, tức 80% dân số đã bị tiêu diệt trong thời gian từ 1755 đến 1758. Năm 1776, Càn Long ban một sắc lệnh cho người Hán di cư đến miền đất mới này, thưởng tiền cho các di dân định cư; sau đó mới lập ra tỉnh Tân Cương (Xinjiang, nghĩa là Biên Cương Mới).

Saturday, 28 June 2014

NHẬN ĐỊNH VIỆC CỘNG SẢN THẢ THÀNH VIÊN 8406 ĐỖ THỊ MINH HẠNH.



KHỐI 8406 ÚC CHÂU  
TỰ DO DÂN CHỦ CHO VIỆT NAM
NHẬN ĐỊNH VIỆC CỘNG SẢN THẢ THÀNH VIÊN 8406 ĐỖ THỊ MINH HẠNH.
Kính thưa quý vị,
Đỗ Thị Minh Hạnh là thành viên kiên cường của Khối 8406, cô bị tù vì đứng lên đấu tranh cho quyền lợi của dân oan, của công nhân và chống lại ngọai xâm Trung cộng nhằm giữ vẹn tòan lãnh thổ Việt Nam. Trước những nỗ lực đòi thả tù nhân chính trị, và đặc biệt là sự đấu tranh không ngừng nghỉ của mẹ cô bà Trần Thị Minh, buộc nhà cầm quyền Cộng sản đã phải thả cô.

TÌM THIÊN ĐÀNG HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?

Các lãnh tụ xứ người xem hạnh phúc của dân , là sự sung sướng của mình . Sự thành đạt của dân là sự thịnh vượng của nước non .
Còn các lãnh tụ Việt Nam nói riêng hay các nước Cộng Sản nói chung .
Thì : Lấy sự đau khổ của dân làm sự sung sướng của mình .
Lấy sự mất mát của nước non làm nguồn vui .
Bòn rút của công ( đất nước , tài nguyên ) làm của riêng cho mình .
Một bè lũ khốn nạn như thế , tại sao thượng đế không tru diệt , để cho nó tồn tại mãi mãi .
- Tôi thù ông nội tôi , vì ông chết qúa sớm không cho tôi biết Việt Minh là gì 
Tôi thù ông ngoại tôi , có bằng tú tài Pháp mà lúc nào cũng ra rã chửi Pháp , lúc nào cũng tôn thờ thằng chó má Hồ Chí Minh .
Tôi thù ông gìa tôi , biết Việt Cộng lúc 9 năm (1945-1954 ) nó tàn sát anh em bạn bè mình và nó cũng đày mình gần chết ,mà lúc nào cũng bênh vực CSVN .
Tôi thù mấy ông bà trí thức hai mang , ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản  .Đã 39 năm rồi , bộ mặt Cộng Sản ai không biết , không ai không hay , từ nơi khỉ ho cò gáy cho đến chốn đô thành phồn hoa đô hội , và tất cả người ở Việt Nam từ Nam ra Bắc bây giờ đều chán nản lũ CSVN( ngoại trừ giòng họ anh em bà con với lũ bán nước ) chẳng ai không ghét chúng . Còn người ở Hải Ngoại thì lại có những trí thức muốn trở về giúp nó , mang tiền bạc , mang công sức , mang gia đình về sống với chúng , hay giúp đỡ chúng , thậm chí muốn đem cả sinh mạng của mình ra dâng cho chúng .
Thật là chán cái mớ đời .
VN

Quốc gia duy nhất coi “hạnh phúc của dân” là sự thịnh vượng

Đây là quốc gia duy nhất trên thế giới tính toán mức độ thịnh vượng của đất nước dựa trên mức độ hạnh phúc của người dân.

Chỉ số GNP (tạm gọi “tổng hạnh phúc quốc dân”) là một ý tưởng lớn xuất phát từ một quốc gia nhỏ- Bhutan.

Đỗ Thị Minh Hạnh được tự do: Niềm vui và những bước kế tiếp

Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 27 tháng 6, 2014
Mọi người quan tâm chắc chắn đều vui mừng khi được tin Đỗ Thị Minh Hạnh, người con gái nhỏ bé với trái tim và lá gan rất to, vừa ra khỏi nhà tù để trở về với gia đình. Không phải chỉ có chúng ta vui mừng. Các vị dân biểu và thượng nghị sĩ Hoa Kỳ và các tổ chức bảo vệ pháp lý và quyền lao động đều vui mừng khi được chúng tôi báo tin này.
Đây là thành quả của công cuộc quốc tế vận mang tính cách liên hoàn của nhiều nhóm, nhiều tổ chức, khởi đầu ở Hoa Kỳ, rồi đến Đức, Canada và Úc.
Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong bốn hồ sơ “mức một” trong Chiến Dịch Đòi Tự Do Cho Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam mà BPSOS phát động ngày 24 tháng 7, 2013. Các hồ sơ kia gồm có Ts. Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày), và Tạ Phong Tần. Chiến dịch này gồm ba mức. Mức một là mức mà chúng tôi thúc đẩy mạnh nhất. Mức hai gồm t ất cả các hồ sơ tù nhân lương tâm còn lại mà đã được quốc tế phối kiểm. Mức ba là những hồ sơ có tên nhưng chưa được phối kiểm. Như vậy là chiến dịch này đến nay đã đạt được 50% của mức một nhưng mới chỉ 5% của mức hai.
Đòi tự do cho tù nhân lương tâm là một trong nhiều trọng tâm quốc tế vận mà chúng tôi đang thực hiện song song. Trọng tâm là áp lực chính quyền Việt Nam xoá bỏ các công cụ đàn áp và khống chế người dân, như là các nghị định kiểm soát internet và hoạt động tôn giáo, các điều phản nhân quy ền trong Bộ Luật Hình Sự, và các hình thức tra tấn và bạo hành của công an.
Bà Trần Thị Ngọc Minh điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ, 16/01/2014 (ảnh NQK)

"Quần Xanh Áo Trắng"

(Tùy Bút Trung Học, Nguyễn Hà)

 photo denguhnc-1.jpg

Lời Mở Đầu

Vào dịp cùng gia đình về Việt Nam thăm nhà vừa rồi, cứ mỗi lần đi ngang qua các trường Trung Học, nhìn thấy các em học sinh mặc đồng phục quần xanh áo trắng đùa giỡn trong sân trường, tôi không khỏi bâng khuâng nhớ lại quãng đời học sinh Trung Học ngày xưa của chính tôi. 
Trong đời người mỗi chúng ta, có lẽ không có quãng thời gian nào quí nhất, đẹp nhất cho bằng tuổi học trò "áo trắng", hay trong trường hợp của chúng tôi, tuổi thiếu niên "quần xanh áo trắng"!
Tuổi học trò, tuổi mộng mơ, tuổi hoa niên...tuổi thần tiên!

Trong bài tùy bút kỳ này, tôi sẽ thuật lại cho các bạn nghe những kỷ niệm vui buồn trong suốt 3 năm Đệ Ngũ, Đệ Tứ và Đệ Tam khi tôi còn học ở trường Trung Học Hồ Ngọc Cẩn ở Bà Chiểu, Gia Định. Hai năm đầu (Đệ Thất, Đệ Lục) thì tôi còn nhỏ quá, chưa biết gì. Còn hai năm chót (Đệ Nhị, Đệ Nhất) thì phải chú tâm lo học thi hai kỳ Tú Tài, nên đầu óc không thảnh thơi để suy nghĩ vẫn vơ! Chỉ có ba năm giửa của Trung Học là 3 năm lý tưởng nhất để tự do tung hoành! Tập tùy bút này tuy viết theo dạng tiểu thuyết, nhưng thật sự là dựa trên những sự kiện có thật mà tôi đã chứng kiến trong những năm miệt mài dưới mái trường thân yêu Hồ Ngọc Cẩn! Sau hết, tôi xin được bày tỏ là tất cả những nhân vật đề cập trong truyện, dù thật hay giả , đều là những người tôi hết lòng quí trọng. Nên nếu ngôn từ xử dụng trong truyện không được văn chương nho nhã, xin người đọc niệm tình thứ lỗi!  

NƯỚC MỸ SỐ MỘT VÌ “TOILET”? - Phượng Vũ

Lợi tức đầu người (GDP) dân Na Uy đứng hạng 3 trên thế giới : 65,500 USD 1 năm, Mỹ hạng 7 = 50,000usd,  nhưng vật giá ở Na Uy cao hơn Mỹ gần 3 lần, xăng giá 11usd /1 gallon, sale tax 25%, nhà hàng không cho free nước đá lạnh như Mỹ, khát phải mua 1 chai nước nhỏ giá 24 Krone = 4USD, suy ra nếu so sánh GDP Mỹ với vật giá Âu Châu thì GDP Mỹ phải cao hơn 150,000 USD !

Thursday, 26 June 2014

14 lý do nên ăn khoai lang


 
 
Khoai lang có vị ngọt nhưng không làm tăng đường huyết hay tăng cân. Protein trong khoai lang rất đặc biệt do khả năng ức chế ung thư ruột kết và trực tràng.
 
Khoai lang là thực phẩm phổ biến, hữu ích cho sức khỏe con người do chứa nhiều chất xơ, carotene, các vitamin và chất chống oxy hóa...
 
Dưới đây là những lý do các bà nội trợ không nên bỏ qua loại củ tuyệt vời này trong chế độ ăn của gia đình (theo Care2).
 

Hình ảnh chương trình Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH 19/6 tại Toronto Canada

 

Sách Sử Của Giặc Hồ - Trần Mộng Lâm

Tựa đề của bài viết này, tôi lấy nguyên văn một bản văn của ông Bùi Bảo Trúc viết về cùng một đề tài. Tôi nhận được tài liệu này từ một thân hữu gửi tới hộp điện thư của tôi. Trên bài viết của nhà văn BBT, người gửi lại thêm vào hàng chữ «Đúng là Ngu Như Việt Cộng»

Việt Cộng ngu ở chỗ nào??

Ông BBT có trích lại nguyên văn một đoạn viết về Sử đã được đem dậy cho các em lớp 3 trong nước. Đoạn này như sau : «Quân Nam Hán đưa một đạo quân rất đông sang đánh phá nước ta. Lý Thường Kiệt dùng kế chôn cọc gỗ đầu bịt sắt nhọn dưới sông Bạch Đằng. Quân Nam Hán đến cửa sông vào lúc thủy triều lên che lấp các cọc nhọn. Lý Thường Kiệt cho thuyền nhẹ bơi ra khiêu chiến, vừa đánh vừa rút lui nhử cho giặc vào nơi quân ta mai phục. Vừa lúc ấy thủy triều xuống, quân ta mai phục hai bên bờ sông đổ ra đánh rất mạnh. Giặc hốt hoảng quay thuyền chạy thì bị va vào cọc, thuyền bị thủng đâm hàng loạt. Cuộc xâm lược của địch hoàn toàn thất bại. Mùa xuân năm 939 Lý Thường Kiệt lên ngôi vua»

Có 2 lỗi lầm trong đoạn sử vừa trích : Một là người phá quân Nam Hán với kế hoạch cọc gỗ đầu bịt sắt nhọn chôn dưới sông Bạch Đằng là ông Ngô Quyền chứ không phải ông Lý Thường Kiệt. Hai là ông Lý Thường Kiệt không bao giờ làm vua, người lên ngôi vua năm 939 là ông Ngô Quyền chứ không phải ông Lý Thường Kiệt.

Hai cái lỗi tầy đình này khiến người ta chê cười là Viêt Cộng ngu.

Ông BBT kết luận: Than ôi, một đoạn ngắn có 13 dòng viết tay mà để lại một đống lỗi như thế thì dậy dỗ cái con chó gì.

Ý của ông BBT, nếu tôi không hiểu lầm, là người viết đoạn sử nói trên, một nhà giáo Việt Công dĩ nhiên, là một người dốt nát.

Tôi thì lại thấy khác ông BBT ở chỗ ông nhà giáo Việt Công nói trên không ngu như mọi người nghĩ một cách giản dị. Những cái lỗi nêu ra không phải vô tình, mà là cố ý. Căn cứ vào chỗ nào mà tôi dám quả quyết như vậy?? Xin thưa ngay là vì con số 939. Người ngu dốt, học hành kém cỏi, có thể lầm Ngô Quyền với Lý Thường Kiệt, nhưng đưa ra con số năm 939, một cách chính xác như vậy, thì phải có tra cứu tài liệu. Ngay như ông BBT, nếu không mở Việt Nam Sử Lược của ông Trần Trọng Kim ra, ông có nhớ được con số 939 hay không?? Nếu có Việt Nam Sử Lược trong tay, thì có thể lầm Ngô Quyền với Lý Thường Kiệt hay không??

Vậy thì Việt Công không ngu đâu, chúng chỉ «gian manh» mà thôi.

Lầm lẫn của nhà giáo Việt Công là cố ý chứ không vô tình.

Tôi đồng ý với với tác giả BBT ở chỗ vì lịch sử được viết một cách láo khoét như vậy nên «học sinh quá chán môn học sử, như tờ Giáo Dục Việt Nam đã viết». (nguyên văn trong bài của ông BBT). Môn Sử cũng không bị bắt buộc trong các kỳ thi tại Việt Nam.

Tại Sao Việt Cộng làm như vậy??

Câu trả lời là chúng muốn xóa Việt Nam, chúng muốn xóa lịch sử  Việt Nam.

Không học sử, thì làm gì còn lòng yêu nước, nhớ tới tổ tiên đã dựng nước, giữ nước.

Phạm Văn Đồng có phải vì khù khờ nên ký công hàm hay không?? Khù khờ như vậy thì quá cha tỉnh táo.

Các lãnh tụ CS Việt Nam sau Phạm Văn Đồng với những hiệp ước được ký kết sau đó với Trung Công nhượng những vùng đất, vùng biển của Việt Nam cho Trung Cộng có phải là những tên kém cỏi, bị mỹ nhân kế hay không ??

Có lẽ chúng ta đều lầm hết. Nếu kém cỏi, làm gì họ leo lên được các vị trí hàng đầu như vậy, trong một cái hang cọp là «Bộ Chính Trị». Mới đây, lại có người đưa lên Web hình Bộ Trưởng ngoại giao Việt Cộng gọi giây nói cho Bắc Kinh mà máy điện thoại không cắm giây?? Ai cho chụp những hình này,  ai cho phổ biến??

Và trong vụ các dàn khoan ngoài biển Đông, không thấy Việt Công đánh hay kiện gì hết. Họ lại còn đàn áp những người đi biểu tình.

Có thể kết luận là họ hèn nhát??

Chưa chắc đâu.

Có thể họ quyết tâm, quyết tâm sáp nhập Việt Nam vào Trung Hoa mất rồi,

Đừng bao giờ lập lại cái sai lầm, là quá coi thường họ «ba thằng việt cộng đeo không làm rụng một cọng đu đủ». Nếu họ tầm thường như vậy, tại sao chúng ta lại thua cuộc??

Thục Phán cũng đã lầm Mỵ Châu.

Mỵ Châu coi Trọng Thủy quan trọng hơn cha ruột của mình.

Còn người Việt Nam, chúng ta phải làm gì để đối phó với các ả Mỵ Châu tân thời. Đợi đến phút chót để tuốt gươm ra, tự chặt đầu mình??


Trần Mộng Lâm

“Thoát Trung”?! - Huỳnh Thục Vy


Gần đây tôi tình cờ đọc “Thoát Trung luận” của Tiến sĩ Giáp Văn Dương. Tôi khá ngạc nhiên với lời khẳng định “Lịch sử nước ta có thể được diễn giải tương đối đầy đủ dưới góc nhìn thoát Trung”. Nếu khẳng định này đúng, thì hệ lụy của các “giá trị Á Đông” Khổng Nho không đến nỗi sâu sắc đến độ trở thành não trạng của người dân Việt Nam và nặng nề đến nỗi gây cản trở quá trính tiến về phía thế giới tự do của chúng ta hôm nay. Nói vậy không phải để thất vọng mà để nhận thức được rằng người Việt chúng ta phải nỗ lực một cách thành thật, kiên trì và thậm chí là đau đớn để thực sự “thoát Trung”.

ANH... NHỚ MANG VỀ CHO EM

***************
Xin trả lời những câu hỏi:
Bài thơ này đã được chuyển rất nhiều lần, nhưng không để tên tác giả, tôi đã tìm trên google, được cho biết là của thi sĩ Nguyên Thạch.
Nguyên bản chính với tựa đề : "MAI ANH VỀ XIN NHỚ MANG THEO".
Thiên Kim.

************************
Một bài thơ rất ngắn nhưng làm chảy nước mắt người xem.....
  
Thơ ngắn gọn thôi nhưng nêu đúng tâm niệm của chúng mình. Dù có truy lục được lai lịch tác giả hay không cũng xin ngã mủ thán phục.
Ai biết tác giả bài thơ này, xin chỉ giáo. Cảm ơn nhiều.
BT

 
ANH... NHỚ MANG VỀ CHO EM.                                                                            
                                          
Mai anh về 
Nhớ lần theo con đường cũ 
Ánh trăng thề, vẫn ấp ủ bờ đê 
Hơn ba mươi năm rồi 
Quê vẫn là quê 
Đời lam lũ... khối "nhiêu khê" anh ạ.
Anh thoát đi
Được nhìn muôn thứ lạ 
Em nơi nầy 
Muôn kiếp lá thu rơi!

Mai anh về
Chớ cười nhé, anh ơi
Mong thông cảm cho những mảnh đời khó nhọc. 

Đằng đẵng bao nhiêu năm 
Ngút ngàn lừa lọc...
Em chứng nhân
Học gần đủ đau thương...

Ngày ấy anh đi 
Lưu lại nỗi vấn vương
Em nghèo quá, chỉ còn đường lao động. 

Mai anh về 
Nhớ mang theo vùng trời cao đất rộng 
Bù cho em một ước vọng.
Tự Do. 

Hơn ba mươi năm
Em xin mãi 
Chẳng ai cho!
Lòng cố đợi 
Như thuở yêu 
Mình hẹn hò anh ạ. 

Mai anh về 
Nhớ mang theo những thứ mà dân mình thấy lạ 
Thứ ấy là Dân Chủ Tự Do 
Những thứ mà gần cả đời, em xin mãi
Đảng chẳng cho!.
                        Nguyên   Thạch