Tuesday, 25 December 2018

Tòa án Đức tại Berlin ra phán quyết giải thể “Liên Hiệp Người Việt Toàn Liên Bang Đức” do Sứ quán CSVN tại Berlin dựng lên

Translation into English

LTS: Văn kiện ngày 4.12.2018 của Tòa án Đức tại Berlin ra phán quyết giải thể “Liên Hiệp Người Việt Toàn Liên Bang Đức” do Sứ quán CSVN tại Berlin dựng lên, vì Căn cứ vào điều § 42 Bộ luật Dân sự (BGB) thì Liên hiệp bị buộc phải giải thể qua Quyết định đã có hiệu lực của tòa án bác bỏ việc mở thủ tục phá sản vì Liên hiệp thiếu hụt tài sản để chi trả phí tổn của thủ tục”.
Đây là hậu quả của cách làm việc độc đoán theo chỉ thị của Đảng, còn tiền bạc nhà nước Đức „giúp để xây dựng cơ cấu“ chi tiêu không rõ ràng chia chác cho phe nhóm, nội bộ đấu đá nhau „nát bét“ phải nhờ pháp luật Đức phân xử…
Bài báo tiếng Đức của báo Neues Deutschland ngày 24.12.2018  cho công luận Đức „hiểu“ thêm về „Liên Hiệp“… „thiếu dân chủ“ nầy.
 
Beschreibung:              C:\Users\DCL\AppData\Local\Temp\20181224_121857.jpg
 
 

“DI CƯ VÀO VIỆT NAM, MỘT DẤU HIỆU BẤT THƯỜNG”

Theo tổ chức di cư quốc tế IMO thì từ năm 1990 đến 2015 có 2.558.678 người Việt di cư sang nước ngoài. Tức mỗi năm chừng 100.000 người bỏ xứ ra đi, chủ yếu là đến các nước Âu - Bắc Mỹ - Úc Châu. Thành phần ra đi đến xứ này đa phần là khá giả.
Mỗi năm cũng chừng 115.000 người chết vì ung thư. Và 160.000 người bị phát hiện mắc chứng bệnh này. Dần dà, dân tộc Việt Nam như trở thành dân tộc nhiều bệnh tật do thực phẩm ở Việt Nam nó vừa là thực phẩm vừa là chất độc. Tuy nhiên, thực phẩm độc không chỉ gây ung thư mà còn gây quái thai. Trong 10 tháng, bệnh viện Sản Nhi Nghệ An - một vùng thuộc khu vực ảnh hưởng chất độc do Formosa xả đã phát hiện ra 700 ca quái thai. Đấy chỉ là một vùng nhỏ thuộc khu vực phục vụ của bệnh viện. Khu vực ảnh hưởng của chất thải do Formosa xả ra là 4 tỉnh thì con số thai nhi bị quái thai không hề ít. Mà trên khắp Việt Nam không chỉ có một mình Formosa gây ô nhiễm.
Đất nước Việt Nam đang là nơi độc hại, người có tiền thì ra đi nơi khác mang theo của cải ra đi. Người giỏi cũng tìm đường ra đi bằng cách này hay cách khác. Không ai muốn ở lại, chẳng qua người ta không thể đi được thì người ta mới ở lại. Ở lại Việt Nam cái gì cũng độc hại: giáo dục độc hại, xã hội độc hại, môi trường độc hại vv..thì ai muốn ở? Như vậy rõ ràng môi trường đất nước này đã buộc người dân Việt Nam phải tha hương cầu thực và mang cái tính xấu quảng bá khắp thế giới làm người ta kinh tởm và lánh xa xứ Việt. Theo thống kê ngành du lịch Việt Nam cho biết, có đến 90% du khác đến Việt Nam 1 lần rồi nói lời bye bye nước mà không bao giờ quay lại. Đó là minh chứng cho một Việt Nam đáng tởm chứ không phải là nới hấp dẫn gì cả.
Như vậy câu hỏi đặt ra là, Việt Nam là vùng đất dữ như vậy, người Việt không muốn ở, du khách không muốn quay lại, thì nếu có một làn sóng người bước ngoài di cư vào Việt Nam thì có phải đó là sự bất thường không? Vâng, điều tôi muốn nói đó là làn sóng người Trung Quốc di cư vào Việt Nam. Vân Đồn xong, Móng Cái xong, Hạ Long xong, Đà Nẵng xong, Nha Trang xong vì tất cả những nơi đây người Trung Quốc đã đến và làm chủ khắp nơi. Và hôm nay, người Trung Quốc đã nam tiến. Như ta biết, báo chí đã thông báo, người Trung Quốc đang đăng kí mua nhà tại Sài Gòn rất đông, chiếm đến 40% thị trường BĐS khu vực này. Thế là thủ phủ của khu vực miền Nam đang bị Tàu tấn công bằng những cuộc di cư.
Trên biển, chính quyền Trung Quốc đã tung ngư dân của họ xuống phủ kín biển Đông để chiếm giữ biển làm nhiệm vụ chính trị cho ĐCS Trung Quốc mà không cần phải bắt cá. Thêm nữa khu vực gần bờ Việt Nam, Trung Quốc cũng thả ngư lôi mục đích là vừa để đe dọa ngư dân Việt và vừa để thăm dò khả năng phòng thủ hải quân Việt Nam. Kết quả, hải quân không hề phát hiện gì cả. Hay nói đúng hơn, ĐCSVN đã đánh thông điệp với phía Trung Cộng rằng "chúng tôi đã buông". Với thói tham vọng vô độ của Tàu Cộng, chắc chắn trong tương lai, Trung Cộng sẽ không để cho Việt Nam sở hữu một giọt nước mặn nào cả.
Ý đồ áp sát vào Việt Nam từ biển đến đất liền là quá rõ ràng. Thêm vào môi tường Việt Nam không phải là vùng đất để đến đây sinh sống, vậy người Trung Quốc di cư vào Việt Nam, mà cụ thể là họ đổ về Sài Gòn để làm gì? Có tiền họ mua BĐS đầu tư và định cư ở xứ Âu - Mỹ - Úc chứ họ đến Việt Nam để làm gì? Xin trả lời, đó là để làm nhiệm vụ chính trị.
Hiện nay ĐCS Trung Quốc đã điều khiển ĐCS Việt Nam, chuyện bàn giao nước Việt cho Tàu không dễ dàng gì, vì nếu người dân Việt quyết sống mái một phen với ĐCSVN để kéo cổ nhóm phản quốc xuống thì Trung Cộng sẽ mất toi hết công lao gầy dựng cuộc xâm lược mềm mấy thập niên ròng rã. Cho nên Tàu phải có giải kháp khắc chế. Vậy giải pháp là gì?
Lấy chính dân Tàu làm mồi nhử. Nghĩa là sao? Nghĩa là Tàu buộc đám tay sai để người Tàu vào án ngữ tại các địa điểm trọng yếu và nắm giữ hầu hết các cơ sở kinh tế lớn. Người Tàu sẽ di cư đến và sinh sôi để tạo thế cài răng lược Tàu Việt. Khi dân Việt nổi dậy mà mâu thuẫn với dân Tàu thì lúc đó, quân đội Tàu có quyền đem quân sang Việt Nam bảo vệ người Tàu. Đến lúc đó, việc diệt chủng tộc Việt sẽ được tiến hành song song với quá trình chuyển giao. Mọi nước đi Trung Cộng với mỗi nước lùi của Việt Cộng, nếu toàn dân không thức tỉnh kịp thời, sẽ có lúc sẽ không còn kịp. Vậy thôi.
Đỗ Ngà

Thế Giới Cuối Năm Vẫn Biến Động - Phạm Gia Đại

Những tờ lịch cuối cùng của năm 2018 đang từ từ rơi xuống, và năm 2018 đang lùi dần vào dĩ vãng. Năm 2018 được xem như một năm nhiều biến chuyển quan trọng trên thế giới, nhưng những ngày cuối năm lại chứng kiến nhiều biến động có thể dẫn đến đảo ngược tình hình trên thế giới trong những năm tới.
Trong tháng 12-2018, khi các trận bão tuyết dầy 30-40 cm phủ trắng xóa và gây mất điện cho 380 ngàn căn nhà tại các tiểu bang North Carolina, Georgia, Tennessee, Alabama, và Virgina, thì tại Nam Dương, một lần nữa thiên tai sóng thần Tsunami lại ập vào Indonesia vào tối ngày Thứ Bẩy 22-12-2018.  Nguyên nhân vì động đất sụt lở dưới đáy biển đảo Anak Krakatau và vì núi lửa phun, gây nên những đợt sóng cao hơn 20 mét đổ sập vào các thành phố bờ biển của quần đảo Sumatra, Nam Dương, khi một ban nhạc tên “17” đang chơi trên bãi biển. Krakatau là tên ngọn núi lửa năm 1883 đã hoạt động trở lại khiến cho 30,000 người thiệt mạng.
Tại Hoa Kỳ, thị trường chứng khoán đã tuột dốc báo động, và Tổng Thống Donald Trump đã lên tiếng chỉ trích trách nhiệm về Chủ Tịch FED Jerome Powell, trong tình hình chính phủ có thể còn bị đóng cửa shutdown cho đến đầu năm 2019.  Và ngày 24-12, trong ngày trước Lễ Giáng Sinh năm 2018, Tướng James Mattis, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, trước khi từ nhiệm, đã ký lệnh rút hết binh sĩ Mỹ ra khỏi Syria theo lệnh của TT Trump – vì theo TT Trump, nhiệm vụ của các binh lính Hoa Kỳ không còn cần thiết nữa trong cuộc chiến chống ISIS đã kéo dài từ 5 năm nay. Vì Hoa Kỳ rút quân, Thổ Nhĩ Kỳ đang xem xét khả năng can dự vào cuộc chiến tại Syria.
Ngày đầu tiên bước qua tháng cuối năm, Bắc Mỹ như rung chuyển vì vụ bắt giữ Giám Đốc Tài Chánh CFO Mạnh Vãn Châu (Meng WanZhou) của công ty hàng đầu về viễn thông của Trung Cộng là Hoa Vi (Huawei) vì vi phạm lệnh cấm vận không phải chỉ của Mỹ, Canada, mà của thế giới với Iran, cũng vì gian lận về tài chính, và có những liên hệ đến những hoạt động tình báo gián điệp. Vụ bắt giữ này đã có từ tháng 8-2018, và theo nhiều quan sát viên, không có liên hệ gì đến cuộc chiến thương mại giữa Mỹ-Hoa đang lên cao độ sau hội nghị G-20 tại Buenos Aires, Argentina vừa qua. Tuy nhiên nó có thể mang nhiều hệ lụy đến nhiều quốc gia, vì tham vọng bá chủ thế giới của Tập Cận Bình trong hai bước tới là tung ra nhãn hiệu “Made In China” tràn ngập thế giới vào năm 2025, và bước lên đài vinh quang bá chủ thế giới vào năm 2049, đang bị lung lay tận gốc rễ. Chắc chắn họ Tập sẽ phản công với nhiều thủ đoạn trả đũa, dù ông ta đang trên đà thất thế trước những cuộc tấn công trực tiếp của Tổng Thống Trump và chính phủ Mỹ nhắm thẳng vào Bắc Kinh trên mặt thuế khóa về thương mại, và quân sự.
Theo Tổ Chức Các Phóng Viên không Biên Giới (RSF), Face Book đã bị lạm dụng theo chiều hướng có lợi cho cộng sản Việt Nam (CSVN) khi khóa tài khoản của ông Lê Trung Khoa/ “Thoibao.de” tại Berlin, Đức. Thoibao.de là một trang báo được trên 2 triệu người theo dõi thường xuyên vì có những tin đúng đắn, trung thực, khi chỉ trích nhà nước CSVN về vi phạm nhân quyền, áp bức người dân trong nước. Ngoài ông Lê Trung Khoa còn có 23 nhà tranh đấu và bloggers khác, trong đó có ông Bùi Thanh Hiếu là “Người Buôn Gió”, một blogger nổi tiếng tại Berlin có trên 160,000 người theo dõi các bản tin của ông, cũng bị khóa tài khoản hay website bị CSVN quấy nhiễu, phá sập. Hai ông Lê Trung Khoa và Người Buôn Gió còn bị đe dọa tính mạng, và Cộng Hòa Liên Bang Đức (CHLB) đã lên tiếng bảo vệ.
Theo Thoibao.de, tình hình người dân bị bắt ở trong nước, vì đủ loại lý do trong đó có lý do chính trị và tệ nạn xã hội, vẫn gia tăng, và vấn nạn người dân bị chết một cách mờ ám tại đồn công an, bị nghi ngờ là bị bức tử, vẫn xẩy ra thường xuyên. Vụ mới nhất là ông Nguyễn Minh Sang, 46 tuổi,  đã đột ngột thiệt mạng vào ngay ngày trước Lễ Giáng Sinh 24-12 tại đồn công an Quận Tân Bình, Sài Gòn, đang gây phẫn uất cho gia đình nạn nhân và người dân lành. Mặt khác, số lượng kiều hối của người Việt hải ngoại gửi về VN trong những năm gần đây đang gia tăng đáng ngại từ 11 tỷ lên 13 tỷ, và năm 2018 là 15.9 tỷ USD. Theo những người am hiểu về cộng sản, dù trực tiếp hay gián tiếp, dù vô tình hay cố ý, số tiền này đã giúp cho CSVN thêm sức mạnh để nuôi công an, đám xã hội đen và côn đồ gia tăng đàn áp những người yêu nước, và gửi cán bộ, người của họ ra hải ngoại phá hoại cộng đồng.
Cũng theo chỉ số về tự do báo chí năm 2018 của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF, và dựa trên danh sách vi phạm nhân quyền và bắt giữ nhà báo trên thế giới thì cộng sản Việt đứng hàng thứ 175 trên 180, và là nhà nước đứng đầu trong việc bắt giữ nhà báo với 26 người hiện trong trại giam. Trung Cộng đứng hàng thứ 178, và Bắc Triều Tiên đội sổ với hàng thứ 180.
Ngoài ra, vụ án bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức ngày 23-7-2017 để đem về VN xử tội, đã qua nhiều lần thương thuyết và đàm phán song phương trong năm 2018 giữa Đức và CSVN, vẫn chưa khai thông được vì phía cộng sản Việt Nam vẫn tìm cách lẩn tránh những yêu cầu trước sau như một của chính phủ Cộng Hòa Liên Bang Đức (CHLB). Ngay sau khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc, CHLB Đức đã yêu cầu phía CSVN phải trao trả Trịnh Xuân Thanh nguyên vẹn, phải nhận tội bắt cóc, phải xin lỗi, và phải cam kết không tái phạm. Thế nhưng phía CSVN đã tìm mọi cách lái vấn đề qua hướng khác có lợi cho họ, và mỗi lần như thế đều bị phía CHLB Đức bác bỏ. Theo nhiều quan sát viên, người cộng sản trong nước vẫn mang ý niệm rằng về các khoản viện trợ của Liên Hiệp Châu Âu cho VN, phía Châu Âu kể cả Đức cần có VN làm đối tác, cần VN hơn là VN cần Đức, nên CSVN đã tìm mọi cách trì hoãn việc trao trả Trịnh Xuân Thanh lại cho Đức; và vẫn chờ phía Đức nhượng bộ. Nhưng cho đến nay, nếu như vậy, CSVN đã nhận định sai lầm. Năm 2018 đang từ từ khép lại, và trong mấy tháng cuối năm, nhiều dư luận cho rằng Trịnh Xuân Thanh sẽ được trao trả cho Đức, nhưng chỉ còn vài ngày nữa là hết năm việc đó vẫn chưa xẩy ra như mong đợi./. (Tin Tổng Hợp)
Phạm Gia Đại


Xin chào quý khán giả của Carolina TV. Tuần lễ cuối cùng tháng 12 năm 2018. Thế Giới Cuối Năm Vẫn Biến Động. Bình luận gia Phạm Gia Đại viết. Trần Việt trình bày. Carolina TV thực hiện.

Những bông hoa cuối mùa

Mùa lễ hội cuối năm là dịp để gia đình, bạn hữu đoàn tụ trong những bữa tiệc thân mật cùng chúc nhau những lời an lành cũng như ôn lại những kỷ niệm của những ngày xa xưa thanh bình hay bất trắc của một thời chinh chiến.
Đặc San Lâm Viên mời quý vị theo dõi một chuyện ngắn của Nguyên Nhung như một trang hồi ký của một phụ nữ mà thời tuổi trẻ đã qua rồi, nhưng kỷ niệm của một đêm Giáng Sinh năm nào vẫn trở lại trong mùa lễ hội, như nhắc lại hình ảnh đẹp của những ngày xưa cũ, ngày người thiếu nữ đôi mươi vẫn còn đang là người yêu của lính.
Đặc San Lâm Viên

Y Khoa, Như Trong Tiền Kiếp - Trần Mộng Lâm

Đến Canada vào cuối năm 1978, sau cơn quốc biến, và sau những khó khăn gặp phải trên đường vượt biên mà dấu tích còn  lại là những ác mộng thỉnh thoảng trở về làm thức giấc giữa nửa đêm, để rồi mừng rỡ khi thức dậy,  thấy mình đã ra khỏi Việt Nam, Phong không còn đủ kiên nhẫn kéo dài những năm học tại Viện Đại học Laval để lấy lại chuyên môn của mình. Chàng bằng lòng với bằng hành nghề tổng quát, và về Montréal lo việc nuôi sống tiểu gia đình của mình,tuy không phải không có nhiều dằn vặt, nhiều tiếc nuối trong lòng.Phong và hai người bạn tính tới chuyện thiết lập một dưỡng đường nhỏ mà ở đây, người ta thường gọi là clinique médicale du quartier, nghĩa là của dân trong khu phố , không muốn đi xa.
Điều tình cờ là cả ba người đều họ Trần.
Một hôm, một người bệnh nhân lớn tuổi, to béo, cứ nhìn vào những tấm bằng hành nghề treo sau lưng Phong rồi cười hoài. Ngạc nhiên Phong hỏi :
-Ông cười gì ?? 
Người bệnh nhân nói :
-Suốt đời tôi làm tại một ga xe lửa, nhìn những chuyến tầu qua lại, nay về hưu, lại gặp phải mấy ông tên TRAN
Phong hiểu là dân ở đây nói tiếng Pháp, gọ gọi xe lửa là TRAIN. Mà nay tên của ba ông BS đều là TRAN,ông thấy ngồ ngộ nên cười.