Monday, 13 October 2014

Lá Cờ Vẫn Còn Đây


Tự do như muối, Hạnh phúc như đường
Khi còn đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon
Khó thấy giá trị của hạt đường hạt muối*
*tôi sống ở miền Nam*
*nhìn dòng đời trôi nổi*
*nở lại tàn*
*bao nhiêu mùa hoa*
*hai nền Cộng Hòa*
*một cuộc chiến tranh dài đẫm máu*
*tôi đã dốc lòng chiến đấu*
*bảo vệ tự do*
*dưới lá cờ*
*nền vàng ba sọc đỏ*
 
*tiếc thay trong đội ngũ*
*chúng tôi có ít những Ngô Quang Trưởng , Nguyễn Khoa Nam*
*mà lại khá nhiều Nguyễn Vĩnh Nghi, Nguyễn Văn Toàn*
*nên lính mất niềm tin*
*dân chán nản*
*những kẻ có lòng *
*lắc đầu ngao ngán *
*rồi nước Mỹ đồng minh, xưa là bạn*
*nay trở mặt lọc lừa*
*quên lời hứa năm xưa*
*bỏ mặc “ tiền đồn của thế giới tự do “*
*thất thủ**kẻ thù đưa tôi lưu đày biệt xứ*
*rồi khua chiêng gióng trống ăn mừng*
*đám trí thức, sinh viên, học sinh*
* xưa trốn vô bưng*
*mơ một thiên đường trên trái đất*
*nay ngồi trên khán đài nghếch mặt*
*“ Thiên đường đang ở trong tầm tay “*


*Má Hai*
*xưa đào hầm nuôi cán bộ*
*nay hớn hở*
*“Tụi nó dzià mình chắc có tương lai “*
*bà Tám con chết trận Đồng Xoài*
*hãnh diện lãnh bằng gia đình liệt sĩ*
*những nhà văn, nhà thơ, xưa chống “ cuộc chiến tranh phi lý “*
*(đâm sau lưng người lính Cộng Hòa )*
*nay chìa bút ra *
*xin viết bài ngợi ca chế độ mới*
*đám thanh niên xưa trốn chui trốn nhủi*
*ở hậu phương*
*xanh mặt khi nghe nhắc tới chiến trường*
*nay tự nhận đã yêu thầm cách mạng*

*những người dân bình thường*
*xưa gặp lính khi ghét khi thương*
*lúc buồn ngồi chửi đổng*
*“ Tao chửi cả thằng Tổng Thống *
*xá gì lính tráng tụi bay “*
*nay cũng ngập ngừng vỗ tay*
*nhưng mắt nhìn quanh lấm lét*
*họ chưa có câu trả lời dứt khoát*
*muốn đợi một thời gian*
 
*sau vài năm*
*cuộc hôn nhân qua tuần trăng mật*
*đã đầy nước mắt*
*và những tiếng nấc nghẹn ngào*
*đám trí thức vô bưng năm nào*
*tức giận thấy mình bị bội phản*
*buông lời phản kháng*
*kẻ vô khám Chí Hòa*
*người bị quản thúc tại gia*
*đưổi gà cho vợ*
*thiên đường ước mơ sụp đổ*
 
*má Hai*
*đã quen dần với bo bo, với sắn với khoai*
*như người dân miền Bắc*
*những cán bộ xưa má nuôi trong hầm bí mật*
*đã ra lệnh bắt má mấy lần*
*má không đủ ăn*
*lấy đâu đóng thuế*
 
*bà Tám ôm tấm bằng Gia Đình Liệt Sĩ*
*bụng đói meo*
*làng trên xóm dưới ai cũng nghèo*
*tình người hiếm hơn hồi đó*
*bà ra mộ con ngồi nhổ cỏ*
*khóc thầm*
 
*những văn nhân*
* một thời phản chiến*
*“ ngộ biến tòng quyền “*
*cố bẻ cong ngòi bút*
*nhưng với văn thơ, với nhạc*
*quen phóng túng tự do*
*sao chịu nổi gông xiềng*
*lại tiếc những ngày trời rộng thênh thang*
*múa** bút*
 
*đám thanh niên hèn, khoác lác*
*tưởng được chế độ mới tin dùng*
*bị đi lao động quốc phòng*
*thanh niên xung phong*
*làm việc không công nơi rừng sâu nước độc*
*cháy da vàng mắt*
*đói lòng*
 
*những người dân*
*xưa chửi vung chửi vít*
*nay im thin thít*
*chẳng dám hé môi*
*một số kẻ lỡ lời*
*bị đi “ tù không án “*
*khi cán bộ xưng tụng bác Hồ, ca ngợi Đảng*
*họ cao giọng hoan hô*
*vỗ tay thật to*
*nhưng bụng thầm ao ước được sống lại những ngày xưa cũ*
 
*sau ba mươi tháng tư, đớn đau tủi hổ*
*là gia đình người lính Cộng Hòa*
*kể bị cướp nhà*
*người bị cướp đất*
*con bị đuổi học *
*vợ mất sở làm*
*chồng đi tù biệt tăm*
*đi họp, cán bộ Cộng Sản mỉa mai nhiếc móc*
*ra đường bị lườm dọc nguýt ngang*
 
*đến khi ruộng vô tập đoàn*
*gạo vải sữa đường bán theo tiêu chuẩn*
*nhà máy công ty hãng xưởng*
*trờ thành quốc doanh*
*công an khu vực đầy quyền hành*
*thực thi chính sách nhân hộ khẩu*
*người dân chịu đời không thấu*
*mà chẳng dám than vãn kêu ca*
*bấy giờ gia đình người lính Cộng Hòa*
*mới nhận được những tia nhìn thiện cảm*
*nghĩ đến con, đến chồng, đến cha*
*trong nhà tù Cộng Sản*
*họ hãnh diện ngẩng đầu*
 
*hôm nay giữa trời cao*
*được thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ*
*phất phới bay trong gió*
*tôi muốn khóc thật to*
*tôi muốn hét lên*
*“Đây hạnh phúc ! Đây tự do ! “*
*Mà thuở nào tôi đã buông tay đánh mất*
*để phải chôn tháng năm tươi đẹp nhất*
*của cuộc đời*
*trong các trại tù rải rác khắp nơi*
*trên đất nước*
*họ hàng tôi, đồng bào tôi*
*những ai không đi được*
*mấy chục năm trường*
*gánh chịu đau thương*
*uất hận tủi hờn*
*nhìn quê hương tan nát*
*mẹ Việt Nam ơi ! Những đứa con lưu lạc*
*đã nhận rõ lỗi lầm*
*đang đấu tranh âm thầm*
*cho một ngày quang phục*
 
*sẽ còn nhiều khó nhọc*
*để dành lại giang san*
*từ tay bọn Cộng Sản tham tàn*
*nhưng kìa ! Phất phới bay trong gió*
*vẫn như ngày nào*
*lá cờ vàng ba sọc đỏ*
*mà sao hôm nay chính nghĩa sáng ngời*
*chẳng cần một lời* *luận bàn lý giải*
*tôi đứng lặng nhìn, lòng khoan khoái*
*lá cờ vẫn còn đây*
*thì quê hương ơi !  Sẽ có một ngày.*


*Viết tại San Leon sau một lần dự lễ dựng*
*kỳ đài tại Houston .*

Hãy cùng nhau Anh Chị Em ơi!

CM KHÁI MT KHUNG HÌNH

Cám ơn hậu duệ Trang Diễm Linh
Thiết tha tô vẽ một khung hình
Cờ vàng bao bọc hồn quê đó
Cờ máu gây bao cảnh điêu linh

Cộng nô đốt cháy rụi thôn làng
Quân về, đau xót cảnh tan hoang
Bổng nhớ một thời chinh chiến cũ
Lệ nhòa khi nước mất , nhà tan.

Lính trận nay không còn súng đạn
Nhưng còn đây ngòi bút hiên ngang
Phá tan huyền thoại cờ vô sản
vạch mặt cả bè lũ Việt gian

Hậu duệ vùng lên chống giặc Hồ
Bàn tay “ Quốc Toản” (1) quyết dương cao
Xin đừng đâm sau lưng chiến sĩ
Cùng nhau xây dựng lại cơ đồ !

[NLG-73- Lê Phú Nhuận]

(1) Nhân vật lịch sử đời nhà Trần, 16 tuổi đã bóp nát quả cam trong tay vì căm hận quân Nguyên xâm lược nước ta.

image

KHỎE VÌ NƯỚC (Nhạc Sĩ Hùng-Lân)

Trúc Giang MN – DINH ĐỘC LẬP

1* Tổng quát
Dinh Độc Lập là “chứng nhân” đã chứng kiến những biến cố lịch sử của Việt Nam Cộng Hoà, từ những cuộc đảo chánh, cách mạng của chính trị miền Nam. Còn gọi là Dinh Tổng Thống hay Phủ Đầu Rồng.
Dinh Độc Lập (DĐL) là nơi cư ngụ và làm việc của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa. DĐL có hai kiến trúc, kiến trúc cũ được xây dựng ngày 23-2-1868, có tên là Dinh Norodom, sau đổi thành Dinh Độc Lập.
Kiến trúc mới do kiến trúc sư Ngô Viết Thụ thiết kế và thực hiện xây dựng dưới thời Tổng thống Ngô Đình Diệm.
Cánh cửa của DĐL bị xe tăng của Cộng Sản Bắc Việt húc sập vào buổi sáng ngày 30-4-1975 đánh dấu ngày nước Việt Nam Cộng Hoà lọt vào tay Cộng Sản Bắc Việt. Từ đó, DĐL được đổi tên thành Dinh Thống Nhất.

TIN QUAN TRỌNG: POMONA THÔNG QUA LUẬT CHẾ TÀI CÁN BỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM!

VIỆT CỘNG SẼ HẾT LÀM ĂN VỚI T.P POMONA - VÀ SẮP TỚI, CÓ THỂ TỪNG THÀNH PHỐ CALIFORNIA SẼ TỊCH THU TÀI SẢN CÁN BỘ CSVN VI PHẠM NHÂN QUYỀN!

Đảng CSVN và Cán Bộ đảng viên nào đang làm ác, vi phạm NHÂN QUYỀN thì nên nhớ rằng tại Mỹ, "PHÉP VUA THUA LỆ LÀNG" điều nầy có nghĩa là Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ sẽ KHÔNG can thiệp vào NỘI BỘ
 của từng thành phố trên nước Mỹ. 

Vào tuần lễ vừa qua, thành phố Pomona thông qua dự luật HR 4254 nhằm chế tài, tịch thu tài sản cán bộ đảng CSVN nào vi phạm NHÂN QUYỀN.. Điều nầy đồng nghĩa là những cán bộ CSVN nào vi phạm Nhân Quyền, có nhà cửa, tiền bạc đầu tư trong T.P POMONA sẽ bị tịch thu và chế tài. 

Theo đạo luật này thì các cán bộ Cộng sản Việt Nam có tên trong danh sách vi phạm nhân quyền tại Việt Nam sẽ bị cấm du lịch tới T.P đã thông qua đạo luật, không được phép chuyển tiền, hoặc hoạt động kinh doanh, mua - bán và thăm viếng T.P đó. 

Đạo luật nhân quyền HR 4254 đã được bà Cristina Carrizosa, nghị viên Hội đồng thành phố Pomona đệ trình tại phiên họp chiều ngày 15 tháng 9 năm 2014. 

Đạo luật nầy không dừng lại ở T.P Pomona mà đang được các thành phố khác ở California đưa vào luật. 

Đạo luật nhân quyền HR 4254 đang trở thành DỰ LUẬT cho TIỂU BANG CALIFORNIA và LIÊN BANG HOA KỲ. 

(*) Cần giải thích rõ hơn cho các bạn là tại sao có lúc Thùy Trang viết là ĐẠO LUẬT và có lúc dùng chữ DỰ LUẬT? 

Dự Luật sẽ trở thành Đạo Luật sau khi được bầu bán thông qua. Ngày 15 tháng 9, năm 2014 vừa qua, các thành viên Hội đồng Thành phố Pomona, thuộc tiểu bang California đã thông qua dự luật HR 4254 để trở thành Đạo Luật cho riêng thành phố POMONA. Tại những thành phố khác thì HR 4254 vẫn còn là Dự Luật vì đang trong vòng vận động. 

Giám sát viên Orange County là bà Janet Nguyễn cùng với dân biểu Hoa Kỳ Ed Royce đang vận động đưa HR 4254 đến với các T.P khác, và sau đó sẽ đưa lên Tiểu Bang California và Nghị Viện Hoa Kỳ là đoạn đường cuối cùng. 

Trên thực tế thì HR 4254 chưa chắc được thông qua Nghị Viện Hoa Kỳ hoặc Nghị Viện California là vì vấn đề tế nhị cũng như chính sách ngoại giao của Mỹ đối với VN, tuy nhiên nếu HR 4254 được thông qua ở nhiều T.P khác nhau của nước Mỹ, giống như Nghị Quyết Cờ Vàng trước đây thì cũng rất phiền cho các cán bộ CSVN. 

Các bạn có biết là hiện nay, nhiều T.P tại Nam California đã có nghị quyết CẤM các giới chức NGOẠI GIAO CSVN đi NGANG qua T.P đó mà buộc họ phải xin phép mỗi lần tới T.P đó, hoặc đi ngang qua. 

Sau sự kiện nầy thì các Đại Sứ Quán và Bộ Ngoại Giao CSVN đã đưa đơn phản đối lên Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, thì được trả lời là Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ KHÔNG thể ÁP ĐẶT luật lệ của ĐỊA PHƯƠNG. 

Chúng ta cần phải hiểu là luật lệ của Thành Phố ở Mỹ rất MẠNH mà ngay cả Tiểu Bang và Liên Bang Hoa Kỳ cũng không thể nào ÁP ĐẶT được. 

HR 4254 cũng vậy, nếu T.P nào thông qua thì chuyện chế tài chỉ nằm trong khu vực T.P đó, cho tới khi nào Bang California thông qua thì sẽ tính toàn California. 

Nguyễn Thùy Trang

Thơ Ý Nga: SINH VIÊN TA ƠI!

Muốn chung sức cứu Nước
Sao phe Ta đánh Mình?
---oOo---

Trang thơ Ý Nga gửi về quốc nội để
vinh danh sự can đảm của các em sinh viên: 
Hong Kong và Việt Nam trong cũng như ngoài nước.


Tượng Đài Chiến Sĩ Úc-Việt (lyhuong.net photo).

XUỐNG ĐƯỜNG! TA HẸN NHÉ - Thiên Kim

Hẹn nhé các bạn Saigon, Hà Nội
Hẹn nhé các bạn Paris, Cali
Melbourne, Washington, New York
Những người Việt da vàng mang lời thề ước
Yêu Quê hương đến hơi thở cuối cuộc đời ...
Hen nhé "Điểm hội tụ yêu thương" khắp nơi nơi
Yêu sông núi, đất đai, yêu vùng trời quê Mẹ
Bạn ơi! 
Nước mắt lưng tròng hờn đau bao thế hệ
Bọn giặc Tàu muốn nuốt chửng Quê hương
Hãy mau mau giữ mảnh đất yêu thương
Bao xương máu Tổ tiên ta giao phó
Đừng sợ hãi!  Hãy hy sinh gian khó
Đáp lời cho sông núi mãi trường tồn
Đứng vùng lên! Điểm mặt đảng Cộng ác ôn
Đem Tổ quốc dâng cho quân Tàu Cộng!
Cùng nhau nhé! Hẹn xuống đường rầm rộ
Như  cuồng lưu ào ạt ngọn sóng thần
Phẫn nộ trào dâng, lửa chiến bật phừng lên
Còn sợ hãi đời còn xích xiềng nô lệ
Thế giới ngày nay hết rồi độc tài , tồi tệ
Chỉ còn vài ba nơi vẫn cuồng tín Mark-Lê
Triều tiên, Tàu khựa, Việt Cộng u mê    
Nên dân tộc này khó lòng ngoi lên được
Xuống đường như cuồng lưu Ả Rập
Xuống đường như dân Cambodge ngập đường
Người tìm hạnh phúc dù chết đại dương
Lề sinh tử mong tìm nơi sinh lộ
Tìm Tự do có khi máu mình phải đổ
Nào có đâu được ban tặng bao giờ
Xuống đường thôi, như con sóng vỡ bờ
Thế mới mong thấy mùa Xuân Dân chủ
Nào bạn ơi! Ta cùng nhau hẹn đủ
Dân Saigon-Hà Nội, Melbourne, Paris
Washington, New York, Cali
"Điểm hội tụ yêu thương"  cùng đi tới
Cất vang lời yêu Quê hương, sông núi
Chống bạo tàn bán nước, diệt ngoại xâm
Đòi Hoàng Sa phải trả lại nước Nam
Đừng quên nhé! Chúng ta trong giờ hẹn....

Thiên Kim

Trần Thị Nga – Thư gửi ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam

nga


Lời đầu thư tôi chúc ông và gia đình sức khỏe, bình an và đặc biệt là không bị công an, côn đồ bách hại như mẹ con tôi.
Giới thiệu với ông: Tôi là Trần Thị Nga sinh năm 1977 là mẹ của 4 đứa con nhỏ. Mẹ con tôi là người dân Việt Nam như mẹ, vợ và các con của ông.
Mẹ con tôi chưa từng vi phạm pháp luật, từ năm 2010 tới nay mẹ con tôi triền miên bị lực lượng công an và côn đồ dưới sự lãnh đạo Tài Cao, Đức Rộng của đảng cộng sản mà ông là Tổng bí thư người lãnh đạo cao nhất HÃM HẠI, đơn từ tôi đã gửi đến ông nhiều lần mà có lẽ ông còn mải tính toán làm cách nào để tận thu tối đa tiền Thuế của dân lên ông đã không thèm đọc.
Mẹ con tôi với mẹ, vợ và con của ông cùng phải đóng thuế như nhau từ những miếng cơm, hụm nước, cái băng vệ sinh dùng hàng tháng hay những cái bỉm con tôi dùng hàng ngày vào ngân sách nhà nước, tiền thuế đó được sử dụng một phần vào việc trả lương cho những cán bộ của đảng cộng sản cầm quyền trong đó có ông, công an, viện kiểm sát.
Là một người đàn ông, ông nghĩ gì và sẽ làm gì nếu như mẹ, vợ và con của ông liên tục bị công an, côn đồ sống bằng đồng thuế của dân hãm hại?
Là người lãnh đạo cao nhất của đảng cộng sản cầm quyền nước Việt Nam hiện nay ông nghĩ gì? Đã và sẽ làm gì khi mẹ con tôi triền miên bị công an, côn đồ dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam hãm hại?
Có lẽ những lá đơn trước tôi gửi ông đã bỏ sọt rác rồi nên tôi tóm tắt lại với ông sự việc mẹ con tôi bị hãm hại kể từ năm 2010 đến nay do công an, côn đồ “an ninh mật vụ” của tỉnh Hà Nam bắt bớ, đánh đập, cướp tài sản, tra tấn tinh thần để ông biết.
  1. Tết năm 2011 mẹ con tôi về quê ăn tết bị kẻ gian rải truyền đơn, ép xe dọa giết. Tôi viết đơn trình báo công an thì lập tức hàng trăm công an, côn đồ bao vây khủng bố nhà tôi trong số đó có cả kẻ ép xe dọa giết mẹ con tôi mà hắn là Nhân Viên Phòng Bảo Vệ Chính Trị Công An tỉnh HàNam.
  2. Kể từ năm 2011 đến nay mẹ con tôi liên tục bị kẻ gian rải truyền đơn dọa giết, đổ chất bẩn vào nhà, bị ông Vũ Hồng Phương cấp bậc thượng tá chức vụ phó an ninh công an TP Phủ Lý tỉnh Hà Nam chỉ đạo côn đồ bao vây cướp tài sản đánh vào bụng khi tôi đang mang thai, những lần đó tôi đều làm đơn trình báo công an phường Hai Bà Trưng, công an Tp Phủ Lý, công an tỉnh Hà Nam, bộ công an, viện kiểm sát tối cao, viện kiểm sát tỉnh Hà Nam và cả ông nhưng tất cả đều không điều tra, giải quyết mà ông Ngô Văn Hậu phó công an phường Hai Bà Trưng trả lời “chị thích viết đơn thì viết còn giải quyết hay không là việc của chúng tôi”. Ông Nguyễn Duy Thần cán bộ viện kiểm sát tối cao trả lời “tôi không quan tâm đến bằng chứng của chị, tôi không nhận đơn của chị, lý do vì chị đấu tranh Nhân Quyền thì công an người ta đánh cho là phải”
  3. Ngày 22 và 24/05 /2014 khi bị kẻ gian rải truyền đơn đe dọa đốt nhà, giết mẹ con tôi, mẹ con tôi đã đến công an phương Hai Bà Trưng yêu cầu đến điều tra hiện trường kết quả chiều ngày 25/05/2014 mẹ con tôi đã bị 5 tên côn đồ dùng hung khí truy sát.
  4. Ngày 23/08/2014 nhà tôi tiếp tục bị kẻ gian rải truyền đơn dọa giết và đổ dầu nhớt vào nhà phá hoại tài sản, tôi báo công an Phường họ đến rồi bỏ đi không thèm điều tra , tôi báo công an TP Phủ Lý họ cũng mặc kệ, tôi báo công an tỉnh Hà Nam thì bị họ chửi và kết quả như nhau họ không điều tra bởi những kẻ rải truyền đơn và đổ dầu nhớt đó đã làm theo chỉ đạo của công an tỉnh Hà Nam.
Ngày 24/08/2014 tôi gửi ĐƠN TỐ CÁO sự việc trên đến Ông, Bộ Công An, Viện Kiểm Sát tối cao, viện kiểm sát tỉnh Hà Nam và công an tỉnh Hà Nam. Kết quả tôi nhận được là sự đùn đẩy vô trách nhiệm của Bộ Công an và Viện kiểm sát khi giao cho chính kẻ mẹ con tôi tố cáo là công an tỉnh Hà Nam điều tra giải quyết. Công an tỉnh Hà Nam kẻ thủ phạm đang bị tôi tố cáo một lần nữa đã trắng trợn làm sai sự thật , Đơn Tố Cáo của tôi họ đã biến thành ĐƠN ĐỀ NGHỊ rồi trơ trẽn khi chuyển cái giấy đấy đến Tp Phủ Lý.
Là TỔNG BÍ THƯ người lãnh đạo cao nhất của đảng cộng sản cầm quyền nước ViệtNam ông đã làm gì? Điều hành lãnh đạo đất nước như thế nào mà để Ngành Công An và Viện Kiểm Sát cơ quan hành pháp và Tư Pháp của đất nước được vận hành từ tiền thuế của dân lại là những tập thể độc ác và trơ trẽn như thế này?
Lời cuối thư tôi chúc ông và gia đình vui vẻ hạnh phúc.
Trần Thị Nga

CÁM ƠN BẠN - NLG-73- Lê Phú Nhuận

Cám ơn bạn đã có lòng tin tưởng
Người lính già Phú Nhuận bảy mươi ba
Sau trước một lòng, Chính Nghĩa Quốc Gia
Không cộng sản, không ngụy hòa, ngụy giải.

Dẫu cùng NÓI v
ì tương lai  đất nước
Nhưng đường đi  lại rất khác xa nhau
Kẻ thênh thang áo gấm, quần màu
Người  tù tội, chết  rừng sâu, núi thẳm
Dẫu cùng NÓI rằng tôi chống Cộng
Nhưng mà rồi phương cách cũng khác xa
Kẻ đón đưa, thù tạc bọn gian tà
Người yểm trợ quê nhà đòi Dân Chủ
Bao kinh nghiệm máu xương còn nguyên đó
Lời tuyên truyền, dối trá vẫn còn kia
Làm sao quên, bao chết chóc, chia lìa
Khi đất nước chìm trong màu cờ đỏ.

Cả một lũ cùng công khai bán nước
Rước cộng Tàu vào vơ vét tài nguyên
Tiếng Dân Oan gào thét khắp mọi miền
Sao có kẻ vẫn bịt tai, ngậm miệng?

Sao quên được, cái gọi là nghị quyết
Ba mươi sáu đường, kiếm chác đô la
Chúng vui say trên phù phiếm xa hoa
Lén lút bán nước nhà cho Tàu cộng.

Không ! không thể nào quên được
Là con dân, quên nợ nước sao đành?
Cộng sản còn, là còn phải đấu tranh
Đòi cho được Quyền Dân, quyền Dân Chủ!

NLG-73- Lê Phú Nhuận