Xin thân gởi quý cha, anh chị em link xem hình kỷ niệm
Link xem hình và tin trên báo Thời Mới
Tin và hình trên báo Thời Báo (xem file attached)
Quý mến
Duy Hân
Tôi ra tù năm 1982. Bảy năm qua các trại cải tạo, tôi hiểu được những người Cộng Sản nhiều hơn ngày trước. Sau khi ra tù, về lại Sài Gòn, tôi lại hiểu được những người Cộng Sản hơn những ngày còn trong nhà tù. Cán bộ coi tù dù có chức phận đi nữa thì số phận cũng không hơn gì thằng tù, cũng thâm sơn cùng cốc, cũng bữa sắn bữa ngô, thằng tù phải lên rừng xuống rẫy giữa mùa Đông giá rét, hay trời Hè nóng nực, thì thằng cai tù cũng phải vác súng đi theo. Gia tài cai tù thì áo quần mỗi năm cũng chỉ hai bộ, đôi dép râu vừa mang trong chân vừa để chà lưng lúc tắm, cũng có thể để gối đầu lúc ngủ, thêm một cái bàn chải đánh răng, một cái chén ăn cơm với đôi đũa mang theo. Sang hơn thì có cái ca nhôm uống nước, nhưng không thì cơm rồi, rót nước vào chén cũng xong. Cán bộ cấp cao còn có cái “xắc cốt” đeo kè kè bên mình.
Năm 2002, tỉnh Quảng Trị lắp đặt hệ thống thoát nước tại cổ thành Quảng Trị đã phát hiện ra một chiếc hầm chữ A, trong hầm còn nguyên năm bộ hài cốt của lính miền Bắc trong tư thế đang ngồi, trong đó có bộ hài cốt của một sĩ quan, Thượng Úy Lê Binh Chủng, chỉ huy phó chính trị của một tiểu đoàn. Duy nhất bên bộ hài cốt này có chiếc “xắc cốt” da Liên Xô. Trong “xắc cốt” người ta tìm thấy: Một quyển nhật ký một nửa ghi chép công việc, một nửa viết cho cho gia đình, một quyển điều lệ đảng, một quyển 10 điều chính sách của mặt trận GPMN, một chiếc lược làm bằng nhôm, và một cái bút máy Trường Sơn có khắc dòng chữ tặng. Trong cuốn nhật ký còn kẹp những lá thư của người vợ từ quê nhà miền Bắc gửi cho chồng.
Gia tài của một binh sĩ hay một sĩ quan chỉ có ngần ấy.
laamdung.com
download thơ: Trần Trung Đạo nhạc: Phạm Anh Dũng Anh
ra đi Sài Gòn xưa đã chết Cây me già cô độc đứng trong mưa
Đừng trở lại ...
| ||
Tôi thuộc lòng bài thơ "Après la bataille" cuả Victor Hugo và luôn xem đó là hành trang vào đời khi nhập ngũ:
"Làm cách nào đối xử với con người cả bạn lẫn thù với lòng nhân"
Tuy nhiên, những gì xảy ra ngoài chiến trường nhiều khi khác hẳn với thơ Victor Hugo, nhân vật chính (mon père ...) trong bài thơ là một vị tổng chỉ huy, có toàn quyền quyết định về hành động của mình, còn tôi chỉ là Y Sĩ Trung Úy, một cấp bậc rất nhỏ, ngoài phạm vi chuyên môn ra, có rất nhiều hoàn cảnh không thể tự mình quyết định được như câu chuyện sau đây:
Thời Chiến Tranh Việt Nam, thông thường các Sĩ Quan cao cấp đối xử với Bác Sĩ rất tốt, cả hai bên đều tỏ lòng qúy trọng lẫn nhau.

TT Trump cũng đã rút chân Mỹ ra khỏi UNESCO ( United Nations Educational, Scientific and Cultural Organization ) vì tiền Mỹ đóng góp rất nhiều, và số tiền này lại làm những chỗ đâu đâu không có lợi cho Mỹ, mà lại làm lợi cho bao nhiêu nhóm Hồi Giáo
" Miếng ăn là miếng tồi tàn
Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu "
( Ca Dao )
Mười người vào một nhà hàng Việt Nam, gọi một bàn ăn, có nhiều giá nhưng ai cũng đồng ý gọi giá 400 đồng là giá trung bình. Ăn xong, lúc trả tiền, một người đưa ra một cái túi rồi chuyền tay, mỗi người bỏ phần tiền của mình vào đó. Ai cũng cho tay vào túi, nhưng khi đếm lại thì thấy chỉ có 250 đồng, người trả tiền phải bỏ ra 150 đồng nữa chứ không thể trả thiếu. Hỏi ra thì được biết, người thì đang học việc, lương rất ít, người thì " tôi đi cho vui chứ không ăn cũng được v.v.... Sau 2 lần phải bỏ thêm tiền như vậy, khi được rủ đi ăn người đó từ chối không đi nữa.. Thế là 9 người kia cười rằng, là kẻ có tiền mà keo, không dám đi ăn chung với anh em cho vui. Mang cái bụng đói meo. Về nhà vợ hỏi, anh ta thuật lại đầu đuôi. Bị vợ mắng: Tại sao đã bị một lần mà còn mắc lỡm thêm 2 lần nữa? Đáng lẽ phải từ chối ngay sau bị chi thêm tiền lần đầu... Cái số tôi:
" Con gái khôn lấy thằng chồng dại,
Như bông hoa lài cắm bãi cứt trâu. "