Lời giới thiệu: Tôi
có một người bạn khá thân cùng tuổi, học cùng trường Nhật Ngữ vào khoảng năm
1972, tôi thân với hắn là vì hắn “chịu” nghe tôi nói, ít khi “phản luận” nhiều
khi lý luận của tôi lúc đó ngang phè như cua. Hắn thường rủ tôi tới nhà để nghe
tôi nói và... làm “mồi” cho tôi nhậu. Dạo đó, thỉnh thoảng hắn có cho tôi đọc một
vài bài thơ và một vài bài viết về ý tưởng của hắn về đất nước, về quê hương,
tôi chỉ nghe cho có chuyện. Tháng 4/1975, “giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay
chém giết đồng bào”, hắn rời Nhật sang định cư ở Mỹ. Năm 1980, tôi gặp lại hắn tại
Hoa Kỳ vì sinh hoạt trong cùng tổ chức Người Việt Tự Do. Năm 1983 vì một vài lý
do khách quan tôi mất liên lạc với N. từ đó. Tôi chỉ biết tin hắn qua một tên
anh họ “phốp pháp” mà trong nhóm sinh viên du học Nhật Bản của tôi thời đó người
nào cũng biết là Phước mập: “Ê Khuê, chụp với tao tấm hình về để cho thằng N.
biết mày hình dạng ra sao? hay “Thằng N. hỏi thăm mày hoài”. Tôi chỉ biết vậy
và không hỏi thêm.
Tháng 3 năm ngoái, tôi có dịp sang Mỹ và nhất định phải gặp cho được hắn, tôi
mãn nguyện sau cái đêm ngất ngư với hắn tại nhà vì thấy nó nói nhiều hơn trước.
---------
Nghe tin nữ ca sĩ Quỳnh Giao mất, tôi đã viết đâu đó trong mail gửi cho bạn
bè: Có thể có người hợp hay không hợp nhưng Quỳnh Giao là một trong những ca sĩ
chuẩn nhất của miền Nam Việt Nam. Tôi bồi hồi nhớ lại:
Năm 1970, lúc còn học lớp luyện thi Tú Tài của thầy Phạm Huy Ngà và Vũ Bảo Ấu
tại trường Thăng Long, tôi đã học chung lớp với một cô có tên Vân Quỳnh, trong
ban nhạc Mây Bốn Phương gồm 4 người là Quỳnh Giao, Vân Quỳnh, Vân Khanh và Vân
Hòa. Tôi thích ban Bốn Phương với những bài hát chia rất nhiều bè có tính cách
chuyên nghiệp như bài Lữ Hành của nhạc sĩ Phạm Duy trong băng nhạc Jo Marcel.
Sau này, tôi biết cô Quỳnh này là em gái của nữ ca sĩ Quỳnh Giao. Cô Quỳnh này
chắc cũng chẳng biết tôi là ai vì lớp luyện thi có cả hơn trăm mạng.
Năm 1983, trong ngày lễ ra mắt cùa em gái tôi sau khi lấy chồng ở bên Mỹ,
không có tôi nhưng có bố mẹ tôi. Đem hình về cho tôi xem thì tôi nhận ra được
ca sĩ Quỳnh Giao vợ của kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa. Tôi hỏi bố tôi: “bố có
biết ca sĩ Quỳnh Giao này không?”, bố tôi cho biết có nghe tên, chắc là có gặp.
Sở dĩ bố tôi nói thế là vì dạo thập niên 1960, ông là chủ sự phòng nhân viên của
đài phát thanh Saigon, thường tiếp xúc để sắp xếp cho các ca sĩ hát.
v.v.....
v.v.....
---------
Tôi định viết một bài về nữ ca sĩ khả ái này nhưng hôm nay N. gửi tôi bài
viết dưới đây, đã nói hộ tất cả những điều tôi muốn nói. Không dài giòng, xin trân
trọng mời mọi người đi vào bài viết của Nguyễn Hữu Nghiêm, thằng bạn ít nói. Tôi
hơi ngạc nhiên vì chẳng bao giờ nghe N. nói về âm nhạc cả.
Vũ Đăng Khuê
Để tưởng nhớ một vì sao
Tối hôm đó như lệ thường, sau khi đọc một số điện thư, viết
vài thư cần thiết, tôi vào tờ báo mạng quen thuộc để đọc tin tức, và một số bài
viết thường xuyên trên báo. Sau khi lướt
qua các mục tin tức thế giới, Hoa kỳ …thấy không có gì khác lạ, tương tự như những
tin tức trong một tờ báo Mỹ địa phương mà tôi đã đọc hồi sáng, tôi vội tìm sang
phần tin Cộng đồng xem có gì đặc biệt. Bỗng một hàng tin đập vào mắt khiến tôi
không khỏi sửng sốt, bàng hoàng: Nghệ sĩ Qưỳnh Giao qua đời, hưởng thọ 68 tuổi.
Mở tin ra đọc, tôi mới biết là thời gian qua chị bị lâm trọng bệnh và mới qua đời
buổi sáng ngày hôm đó. Đã khá lâu không thấy bài của chị đăng trên báo, tôi cứ
tưởng là chị bị bận một số công việc nên không có thì giờ để viết bài. Nào ngờ…