Showing posts with label BA MÓN QUÀ GIÁNG SINH - ĐINH LÂM THANH. Show all posts
Showing posts with label BA MÓN QUÀ GIÁNG SINH - ĐINH LÂM THANH. Show all posts

Monday, 16 December 2013

BA MÓN QUÀ GIÁNG SINH - ĐINH LÂM THANH

Được tiếng là giáo viên trường tiểu học quận, thuộc thành phần công nhân viên nhà nước nhưng Trực còn nghèo hơn cả những người buôn thúng bán bưng trong khu vực. Tiền của chẳng có, gia tài cũng không, một đầu lương giáo viên tiểu học không đủ hai bữa cháo cho ba miệng ăn. Căn chái bằng tôn thuê của người chủ bên cạnh chỉ vừa đủ chỗ cho chiếc giường hai vợ chồng cùng đứa con gái và cái tủ đặt nằm sát vách. Chiếc bàn nhỏ cộng với hai ghế đóng bằng ván thùng dùng để chấm bài nằm sát lối ra vào. Công việc bếp núc đều nhờ vào ông Táo lưu động đốt bằng dầu hôi. Bình thường để trong góc nhà, giờ làm bếp, có lúc ông được ngồi trên bàn hoặc phải ra ngoài lối đi. Chiếc xe đạp của Trực, ngày phải khóa cẩn thận bên hông nhà, tối đến mới cột vào thành giường để tránh mất trộm. Tình trạng nhà cửa như vậy, nhưng thời buổi nầy, Trực phải bấm bụng trích ra trên một nửa tiền lương để có nơi đột nắng che mưa đồng thời bám lấy hộ khẩu thường trú tại ven đô Sàigòn. Thuộc thành phần người lao động ‘bán phổi’ và ‘đứng lớp’ tám giờ một ngày, tuổi Trực vừa trên ba mươi nhưng trông đã vượt ra ngoài năm chục. Người ốm, xương hiện rõ nét từ trên mặt, nhất là hai gò má, đôi mắt và các ống xương tay chân. Đã vậy, cái quần ‘bò’ và chiếc áo trắng mua ở chợ ‘sida’ quá khổ, quần xệ dưới rún, áo rộng thùng thình trông như hình người nộm treo ngoài đồng. Thực ra vóc dáng Trực trước đây không tệ nhưng đã xuống sắc kể từ ngày Huệ bị mất việc, ngã bệnh và trở thành phế nhân từ trên một năm nay.